NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 9: Uy bức lợi dụ

Cập nhật lúc: 2026-05-13 14:35:01
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kim Hưu , ngạc nhiên nhướng mày, đầu : “Thế bây giờ thì ?” Nàng ngờ ngoan ngoãn giải thích với nàng, tuy gượng gạo vụng về, nhưng khiến nàng vô thức nguôi hơn nửa cơn giận. Chỉ là, bảo lúc nãy đầu óc tỉnh táo mới như ... nhưng theo nàng , độc của Hư Vô Thú gây hậu quả thế . Tuy thấy khó hiểu, nhưng Kim Hưu với cái tính kiêu ngạo bá đạo của , chắc chắn khinh thường việc dối. Nên nàng cũng hỏi thêm nữa.

“Đương nhiên là tỉnh , lẽ ông đây đang mộng du?” Đào Ngột mặt , vẻ mất tự nhiên hừ mạnh một tiếng.

Kim Hưu bộ dạng của , cuối cùng cũng thoáng hiện nét . Rõ ràng là nam nhân to xác , thế nào cũng giống một đứa nhóc đang dỗi hờn tùy hứng thế nhỉ.

“Không , mấy ngày tới chúng sẽ tạm ở Tây Lâm Sơn, con và Phỉ Thúy mặt vi sư hỗ trợ Băng Kỳ Tiên tôn tìm con gái Linh Tiêu công chúa của Đông Hải Long Vương. Ban ngày vi sư thể tỉnh , thể lúc nào cũng bảo vệ các con . Mấy bộ kinh pháp con cầm lấy mà tu luyện cho , ích cho con đấy.” Kim Hưu xong, vung tay áo lên, một luồng kim quang lóe qua, mặt Đào Ngột lờ mờ hiện vài cuốn sách trong suốt, bên nổi lên những dòng chữ vàng kim.

“Ông đây !” Đào Ngột ngạo mạn liếc Kim Hưu, từ chối thẳng thừng. Đông Hải Long Vương tìm con gái thì liên quan cái lông gì đến !

“Lý do?” Kim Hưu thừa sẽ từ chối nên vẻ mặt hề khó chịu.

“Đếch việc của ông.” Một tiếng khẩy. Hắn vốn cô độc, chỉ lo , ngông cuồng tự đại, giờ luôn theo chủ nghĩa “sống c.h.ế.t mặc bay”, trời sập cũng chẳng liên quan đến . Giờ bắt hỗ trợ khác, Đào Ngột thấy con mụ thần tiên chắc mơ ngủ hả?

“Với con thì liên quan, nhưng với vi sư thì .” Kim Hưu nghiêm túc . “Băng Kỳ Tiên tôn xuống núi, ngoài việc tìm Linh Tiêu công chúa, còn để tìm cách chữa chứng bệnh ngủ li bì cho vi sư. Vi sư thể để Băng Kỳ Tiên tôn vất vả một , con và Phỉ Thúy là đồ nhi của vi sư, ban ngày vi sư tỉnh , đương nhiên chỉ thể để các con hỗ trợ.”

Nàng sai. Nếu vì tìm cách chữa bệnh ngủ nhiều cho nàng, Băng Kỳ sẽ đích xuống núi tìm Linh Tiêu công chúa. Dù là để rõ chân tướng vụ Linh Tiêu công chúa mất tích, chứng minh sự trong sạch của , thể sai t.ử - t.ử trướng nhiều xuất sắc, việc cỏn con cần đích động thủ. Hắn quyết định đích tìm Linh Tiêu công chúa, chắc chắn là do Lan Củ và Cổ Nguyệt mang đến tin tức gì liên quan đến bệnh tình của nàng . Ba họ tuy bao giờ với nàng, nhưng nàng chơi với họ mấy ngàn năm, . Lúc nãy bốn múa ca tụ họp trong rừng đào như hồi nhỏ, Băng Kỳ đích xuống núi tìm Linh Tiêu công chúa, Lan Củ và Cổ Nguyệt đều gật đầu tán thành chút ngạc nhiên, nàng đoán .

Nghĩ đến đây, ánh mắt Kim Hưu trở nên ấm áp. Nàng tài đức gì mà những bạn như .

“Thì ?” Đào Ngột sững một chút, nhưng ngay đó khẩy. Hắn thừa nhận nàng là sư phụ , nên việc của nàng liên quan gì đến ?

“Không cả. Chỉ điều, đây là nhiệm vụ đầu tiên vi sư giao cho con. Chỉ cần con ngoan ngoãn hỗ trợ Băng Kỳ Tiên tôn tìm Linh Tiêu công chúa, lời Tiên tôn gây chuyện, thành nhiệm vụ , vi sư sẽ trả một phần sức mạnh cho con phần thưởng, thế nào?” Kim Hưu nhướng mày, mỉm .

Đào Ngột lập tức cứng mặt, trong lòng phẫn nộ thôi, con mụ thần tiên đáng ghét , dám dùng sức mạnh mà khao khát nhất để uy h.i.ế.p dụ dỗ !

“Được , nhân tiện con cũng thể nhân cơ hội xuống núi mở mang tầm mắt, như vi sư... bao nhiêu năm thấy vạn vật ánh mặt trời. Đến ánh sáng mặt trời rực rỡ thế nào, cũng sắp quên mất .” Kim Hưu thở dài, nụ bên môi bỗng nhuốm vị đắng, thần sắc cũng ảm đạm .

Tiếng thở dài nhẹ tựa khói sương, nhưng rơi nặng trịch lòng Đào Ngột. Vẫn giải thích tại cơn giận trong lòng tan biến một cách khó hiểu như , Đào Ngột cứng đờ hồi lâu, cuối cùng cũng bất đắc dĩ hừ nhẹ một tiếng, tay vung lên, lòng bàn tay b.ắ.n luồng ánh sáng tím đen, thu lấy những dòng chữ vàng kim .

Trong phòng bỗng chìm im lặng, khí ngưng đọng hồi lâu, Đào Ngột mới bày vẻ mặt “ chỉ chán quá nên thuận miệng hỏi chuyện phiếm thôi”, ho khan một tiếng thiếu tự nhiên, ngạo mạn mở miệng: “Khụ, cái bệnh của ngươi... thế, cho ông đây chắc chứ?” Hắn tự nhủ, chỉ điều tra rõ quan hệ giữa nàng và con gái trong mộng cảnh , nên mới kìm tò mò về nàng thôi.

Kim Hưu , ngạc nhiên sững sờ, ngờ kẻ ngạo mạn cô độc như hỏi nàng vấn đề riêng tư . “Đồ nhi ngoan đang quan tâm vi sư đấy ?” Kim Hưu hồn, rũ bỏ vẻ ảm đạm mặt, nheo mắt trêu chọc, nhưng trả lời.

“Nực ! Quan tâm là cái quái gì ông đây còn đếch !” Đào Ngột thẹn quá hóa giận, gào lên thô lỗ, nhưng hai tai đỏ ửng lên đáng ngờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-9-uy-buc-loi-du.html.]

Kim Hưu phì , tâm trạng lập tức vui vẻ. Cứ tưởng nhặt về cái của nợ thì chỉ rắc rối, ngờ thú vị đáng yêu đến thế. Cái tính cách ác liệt che giấu cực kỹ lập tức trỗi dậy, Kim Hưu thở dài thất vọng, mặt đầy vẻ cô đơn: “Xem là vi sư đa tình , Ngọc Bạch chẳng quan tâm đến sống c.h.ế.t của vi sư gì cả...”

Đào Ngột liếc thấy vẻ thất vọng tràn trề của nàng, trong lòng bỗng dưng khó chịu vô cớ. Lại nàng quan tâm đến “sống c.h.ế.t” của nàng, chẳng hiểu tim thắt , buột miệng thốt : “Ai bảo thế! Ông đây chỉ đó là cái quái gì thôi, ngươi là sư phụ của ông , dạy chứ gì!”

Lời thốt , hối hận lấy móng vuốt cào c.h.ế.t . Hắn thế mà cúi đầu nàng, thừa nhận nàng là sư phụ !

Kim Hưu Đào Ngột đầy kinh ngạc, chủ động thừa nhận nàng là sư phụ?! thấy xong thì mặt đầy hối hận, hận thể c.ắ.n đứt lưỡi , nàng bỗng hiểu điều gì đó.

Ai cũng bảo là hung thú hình thành từ tự nhiên, bản tính tàn bạo, tính cách hung ác, thể giáo hóa. họ đều quên mất, những thứ đó chỉ là bản năng bẩm sinh, chứ do tự chọn. Hắn thực cũng chỉ như một đứa trẻ sơ sinh chẳng phân biệt trái , nếu thiện chí dẫn dắt, là kẻ cố chấp thể đổi. Có lẽ khó khăn, nhưng cũng như con dạy dỗ trẻ con, chỉ cần đủ kiên nhẫn và tình thương, dùng đúng phương pháp, tuy thể loại bỏ bản tính đen tối, nhưng chắc chắn cũng sẽ dần hiểu dù chỉ một chút xíu về tình yêu và lòng lương thiện.

Như bây giờ đây, tuy thái độ ngông cuồng xấc xược, giọng điệu khó , nhưng quả thực là kẻ ngoan cố thể dạy bảo. Ít nhất, bắt đầu vô thức quan tâm đến nàng ... Được , lẽ là quan tâm, nhưng trong lòng ít nhất chú ý đến việc . Chỉ cần nàng dẫn dắt , sẽ dần phát triển nó thành sự quan tâm.

Nghĩ đến đây, Kim Hưu trong lòng an ủi. Nàng hy vọng thể giáo hóa thành công , dù cũng duyên thầy trò, nàng mong ngày bất đắc dĩ tự tay kết liễu mạng sống của .

“Được , đừng dỗi nữa, vi sư nhất định sẽ dạy dỗ con đàng hoàng.” Nhìn dùng vẻ mặt hung dữ để che giấu sự hổ, Kim Hưu tít mắt. “Con tại ban ngày vi sư thể tỉnh chứ gì? Vi sư sẽ phá lệ cho con bí mật , nhưng con cho ngoài nhé.”

Nói đến chuyện chính, sắc mặt Đào Ngột vẫn thối hoắc khó coi, cũng chẳng thèm Kim Hưu, chỉ hậm hực đen mặt im lặng. hai tai thì lén lút dựng lên ngóng.

Kim Hưu suýt bật thành tiếng, hạ giọng nghiêm túc : “Vi sư như là do năm xưa từng giao chiến với Thao Thiết - một trong tứ đại hung thú thượng cổ, trọng thương nên mới để di chứng . Người ngoài vi sư thương khỏi, nếu những kẻ thù cũ của vi sư nhất định sẽ nhân lúc vi sư ngủ say mà đ.á.n.h lén.”

Mặt nghiêm túc, giọng trầm thấp, nhưng thực trong lòng nàng đang ngất. Cái bệnh quái quỷ đến nàng còn chẳng nguyên do, nàng thế chỉ để trêu thôi. Mấy năm nàng đúng là đại chiến một trận với Thao Thiết, cũng đúng là thương, nhưng bệnh ngủ nhiều của nàng chẳng liên quan gì đến chuyện đó cả.

Đào Ngột mà cau mày, trong bụng đầy lửa giận dữ tợn. Hóa là do cái con Thao Thiết c.h.ế.t tiệt đó hại! Thật còn hỏi cách chữa trị , nhưng chợt giật nhận cảm xúc phẫn nộ vì nàng quá xa lạ, quá vô lý, bèn nuốt ngược lời định trong, bĩu môi: “Ngươi yên tâm , ông đây chả hứng thú bêu rếu chuyện của ngươi khắp nơi.”

“Vi sư đương nhiên tin tưởng đồ nhi .” Kim Hưu híp mắt gật đầu.

Nghe giọng điệu mềm mại mang theo ý của nàng tin tưởng , Đào Ngột chẳng hiểu lòng tê tê, tự nhiên. Thế là vội vàng trưng cái mặt thối, ngạo mạn liếc xéo Kim Hưu một cái, đuổi : “Ông đây ngủ.”

Kim Hưu cũng chấp nhặt sự vô lễ của , dù ... đường còn dài. Khẽ nheo mắt che tia sáng trong mắt, Kim Hưu gật đầu: “Được, vi sư tìm mấy bạn cũ hàn huyên tiếp đây, con nghỉ ngơi . Đừng quên tu luyện. À, thấy Phỉ Thúy thì bảo nó núi tìm vi sư ngay nhé.”

Nói xong, nàng kéo lê tà áo bào vàng thong dong bước cửa. Đào Ngột tiếng nàng rời , lúc mới bực bội đầu , cánh cửa mở toang, nheo mắt nhướng mày.

Hừ, mới thèm cho nàng tên Phỉ Thúy dọa cho đang xổm ở sân cho muỗi ăn . Muốn gặp Phỉ Thúy ? Đợi ngủ dậy nhé.

 

Loading...