NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 54: Trùng Sinh Trở Về
Cập nhật lúc: 2026-05-18 13:51:19
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xuân xuân đến, thu qua mấy độ, chớp mắt năm trăm năm trôi qua.
Trời vẫn là trời , đất vẫn là đất , Rừng Hắc Ám vẫn tanh nồng chướng khí, hôi thối đến mức khiến nôn mửa. Bên cạnh Đầm Lầy Hắc Ám đầy chướng khí đen ngòm vẫn nở rộ một đóa sen tím khổng lồ yêu dị, đó một nữ t.ử mặc y phục vàng óng đang khoanh chân .
Lúc , nàng đang nhắm mắt ngủ say.
Đôi mắt khép chặt, khóe môi cong lên, lưng thẳng tắp, hai tay đặt đầu gối, giữ chặt một tòa tháp nhỏ màu vàng rực rỡ hào quang.
Tòa tháp nhỏ lúc chứa đầy ánh sáng trắng trong trẻo loãng nhẹ, trong suốt lung linh, dường như chỉ cần khẽ động đậy là sẽ tràn khỏi tháp, rải đầy xuống đất.
Nữ t.ử ngủ an tường. Nhìn thần thái , dường như nàng đang mơ một giấc mơ đẽ khiến tâm trạng vui vẻ, ngay cả trong mơ cũng kìm mà cong khóe môi.
Nàng dường như ngủ say. Ngay cả khi tòa tháp vàng nhỏ trong tay đột nhiên tỏa ánh sáng trắng rực rỡ như hoa nở, khiến tháp rung lên bần bật, cũng thể đ.á.n.h thức nàng.
Cho nên, nàng thấy một luồng sáng trắng trong trẻo như sự sống từ đỉnh tháp trào , hóa thành làn khói xanh mềm mại, xoay tròn nhảy múa giữa trung một lúc, đó lao thẳng tay áo rộng của nàng.
Một vật từ tay áo nàng luồng sáng trắng lôi , rơi xuống bãi đất trống bên cạnh.
Luồng sáng trắng như ý thức, chui tọt cơ thể gỗ nhỏ bằng bàn tay, biến mất thấy tăm .
Người gỗ nhỏ bằng bàn tay bỗng nhiên run lên dữ dội, đó b.ắ.n một luồng sáng trắng cực mạnh, luồng sáng đó nhấc bổng lên trung, lơ lửng trôi nổi, kéo theo gió lớn nổi lên tứ phía.
Kim Hưu đang mơ.
Trong mơ là những ký ức về nàng và Phượng Minh mà nàng nhớ .
Khi , một hồi đuổi bắt khiến nàng và ngày càng nảy sinh tình cảm. Hắn nửa bá đạo trêu chọc, nửa ép buộc ngang ngược, ngày ngày lấy quy tắc Minh giới để quấn lấy nàng, bắt nàng chọn hoặc c.h.ặ.t t.a.y hoặc gả cho . Nàng vốn một mực trốn tránh, nhưng thắng nổi sự đeo bám dai như đỉa của , dần dần chẳng hiểu nảy sinh cảm giác kỳ quái, cứ thấy là cả khó chịu.
Sau đó cũng chẳng thế nào, một ngày nọ, với khuôn mặt đen sì, bá đạo túm lấy nàng, ấn đầu nàng xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng. Nàng vùng vẫy , ngược còn tan chảy trong nụ hôn cũng vụng về như nàng của , đầu óc mụ mị, ngốc nghếch đồng ý hứa hẹn cả đời trong lời lệnh khàn khàn đầy mị hoặc của .
Dường như chuyện cứ thế thuận nước đẩy thuyền.
Họ thành một đôi, ngày ngày cãi vã, lúc nào cũng trêu đùa, nhưng khắc sâu tận đáy lòng , gặp là bứt rứt như mèo cào, gặp là tê dại vui sướng.
Lúc đó nàng định nghĩa tình cảm giữa hai . Mãi cho đến , ngày hôm đó, ôm nàng giữa biển hoa lê tuyết nơi đầu gặp gỡ, nhẹ nhàng hôn lên dái tai nàng, bâng quơ: "Gia , nàng yêu ."
Nàng ngạc nhiên, nghiêng đầu nghĩ ngợi, thành thật lắc đầu: "Đâu , bao giờ."
Cánh tay sắt ôm eo nàng lập tức siết chặt, c.ắ.n dái tai nàng, giọng nguy hiểm: "Nàng yêu ?"
"Ừm... yêu là gì?" Nàng chớp mắt ngẩn ngơ.
"..." Hắn c.ắ.n mạnh hơn.
"Ngươi giải thích chút , còn hiểu lắm..." Nàng nhún vai vô tội.
"... Giống như Gia đối với nàng thế , thấy nàng thì g.i.ế.c , thấy nàng thì chiếm hữu từng khoảnh khắc." Hắn thỏa hiệp, trừng phạt đầu nàng , c.ắ.n lên môi nàng, giọng khàn khàn mật mớm lời tình tứ bá đạo giữa môi răng nàng.
"Vậy nghĩa là... ngươi yêu ?"
"... Nói nhảm!" Vành tai đỏ, cộc cằn trừng mắt nàng.
Một niềm vui sướng kỳ lạ như bong bóng trào lên từ đáy lòng, khiến nàng kìm ngốc nghếch.
"Nói nữa ." Nàng nghiêng đầu, hôn một cái khích lệ.
"Hừ, ." Tai đỏ thêm chút nữa, kiêu ngạo .
"Nói mà mà~ Ái chà !" Nàng chịu, túm áo ăn vạ.
"..." Hắn trừng mắt, nhưng rốt cuộc vẫn thắng nổi giọng nũng nịu của nàng, cuối cùng ôm chầm lấy nàng, áp sát môi nàng, lầm bầm thỏa hiệp: "Ta yêu nàng."
Nàng , bong bóng hạnh phúc lan tỏa khắp , chặn cũng chặn .
Thế là nàng , yêu nàng, nàng cũng yêu , bọn họ yêu .
"Này, đến lượt nàng !" Hắn bỗng phản ứng , mặt đen sì. Rõ ràng là định lừa nàng , thành thổ lộ tiếng lòng !
"Ừm, cũng yêu ngươi." Nàng chẳng hề e thẹn gật đầu, ôm cổ hôn chụt một cái thật to, tít mắt như trăng non.
Hắn sự thẳng thắn dứt khoát của nàng chọc , nàng chằm chằm.
Bị ánh mắt nóng bỏng đến đỏ bừng mặt mũi, nàng bất an vặn vẹo .
Bỗng nhiên, trời đất cuồng, đè nàng xuống đất, c.ắ.n lên đôi môi đỏ mọng.
"Nàng là của ." Hắn tuyên bố bá đạo, cạy mở hàm răng nàng, tiến quân thần tốc, tay vung lên x.é to.ạc vạt áo nàng...
... Sau đó, hương hoa lê đầy đất, uyên ương giao cổ, một trời xuân sắc nở rộ.
Xong việc, ôm nàng lòng, tỉ mỉ dùng môi mỏng hôn lên cổ nàng, mút từng đóa hoa đỏ yêu dị.
"Ừm, ấn ký của Gia." Hắn hài lòng vô cùng, kiêu ngạo đắc ý nheo mắt, trông rõ tà khí nhưng vô cớ giống một đứa trẻ.
Nàng mệt mỏi và hổ liếc một cái, thể trần trụi rúc sâu lòng n.g.ự.c ấm áp của . Ừm, đầu tiên mà dã chiến, hình như quá phóng túng thì ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-54-trung-sinh-tro-ve.html.]
Gió nổi lên, thổi hương hoa lê ngập tràn tầm mắt.
Kim Hưu bỗng thấy một luồng khí lạnh.
Mở choàng mắt, nàng tỉnh dậy, thấy xung quanh gió thổi cuồng loạn, một luồng sáng trắng cực mạnh nở rộ như đóa hoa khổng lồ mặt, chói đến mức mắt nàng cay xè.
Nàng theo bản năng nhắm mắt, định đưa tay lên dụi, nhưng bỗng phát hiện Chiêu Hồn Tháp trong tay nhẹ nhiều. Mở mắt , nàng thấy ánh sáng trắng lưu chuyển trong tháp vàng biến mất còn tăm .
Tim bỗng đập liên hồi dữ dội.
Như vạn ngựa phi nhanh, như vạn trống cùng đánh, mang theo cơn run rẩy điên cuồng kinh thiên động địa, cuốn theo sự căng thẳng tột độ như trời long đất lở.
Nàng từ từ hạ tay xuống, đôi mắt đỏ hoe, chằm chằm bóng đang dần bước từ luồng sáng trắng giữa cơn cuồng phong rít gào, hai tay siết chặt, móng tay cắm sâu lòng bàn tay.
Đầu tiên là tay chân, đến , cuối cùng là đầu.
Nàng đó từ từ bước khỏi luồng sáng trắng, mang theo vẻ ngông cuồng bất kham quen thuộc, mang theo vẻ tà khí ngạo nghễ mà nàng nhung nhớ, từng bước, từng bước về phía nàng.
Nàng lặng lẽ , rằng, nhúc nhích.
Bỗng nhiên, nàng đưa tay ôm lấy trái tim đang đập loạn xạ, mắt đỏ hoe với : "Ta mơ thấy ... Lần thật quá. A, thực nào cũng thật... chỉ là nào cũng sự thật..."
Ta còn đợi bao lâu nữa? Đào Ngột, ... bao giờ mới thực sự trở về?
Kim Hưu khẽ cúi đầu, , nhưng tim như ai bóp chặt, siết mạnh, đau đến mức nàng run lên, nước mắt to như hạt đậu kìm rơi xuống, ướt gương mặt như ngọc.
"Thật vô dụng, ... Này, buồn, nản lòng nhé, chỉ là... nhớ thôi..." Nàng nghẹn ngào lầm bầm tự với , giọng nhẹ, nhẹ, tan trong gió.
Mỗi mơ thấy trở về, khi tỉnh là sự hụt hẫng to lớn. Nàng kìm yếu đuối rơi lệ, nhưng xong nhặt nhạnh nỗi nhớ, nắm chặt lấy tia hy vọng mong manh , tự nhủ kiên trì.
Hắn vẫn đang đợi nàng, giống như nàng đợi .
Cho nên, nàng thể, thể cứ thế buông xuôi để bản nỗi nhớ và sự cô đơn vô tận nuốt chửng.
Nàng đợi về, nàng tin sẽ đợi về.
Một cái năm trăm năm đủ, nàng còn nhiều cái năm trăm năm nữa để đợi. Cho đến ngày hồn phi phách tán, nàng nghĩ sẽ đợi .
Nàng hít sâu, ép khuôn mặt mà ngày đêm mong nhớ nữa, vì thêm một cái sẽ khiến nàng sụp đổ. Nàng c.ắ.n răng tự nhủ: Mau tỉnh , mau tỉnh .
Bỗng nhiên, nàng ôm chặt một vòng tay nóng rực.
Kim Hưu sững sờ, theo bản năng ngẩng đầu lên, thấy khắc sâu trong tim đang đỏ mắt nàng.
"Kim Nhi, yêu nàng."
Không "Kim Nhi, về ", "Kim Nhi, nhớ nàng lắm", mà là...
Kim Nhi, yêu nàng.
Kim Hưu chợt nhớ kiếp của , khi chuẩn hôn lễ phàm trần cho nàng, cảnh tượng lúc bái thiên địa với nàng.
Khoảnh khắc , khuôn mặt vốn ngông cuồng bất kham của thu bộ vẻ ngạo mạn, chỉ còn sự nghiêm túc và thâm tình vô hạn.
Hắn đối diện với nàng khăn voan uyên ương, vô cùng trang trọng, vô cùng nghiêm túc: "Kim Nhi, yêu nàng."
Một câu , năm chữ, nhưng nặng tựa như gánh cả thiên địa luân hồi, hứa hẹn kiếp vĩnh viễn phụ , chỉ yêu một nàng, bên ngàn thu vạn kiếp, sống rời c.h.ế.t bỏ.
Thần tình của lúc đó, giống hệt những gì nàng đang thấy lúc .
Kim Hưu bất ngờ lao tới, ôm lấy mặt , c.ắ.n môi .
Mùi m.á.u tanh lập tức tràn giữa môi răng hai , hòa quyện hảo đến thế.
"... Đau." Hắn cũng giãy giụa, chỉ ôm chặt lấy nàng, khẽ chớp mắt . Trong đôi mắt phượng tuyệt đều là hình bóng của nàng.
Kim Hưu bỗng chớp mắt, những giọt lệ nóng hổi điên cuồng tuôn rơi.
Nàng rời khỏi môi , trong khoảnh khắc tay chân bủn rủn ngã xuống đất, cả run rẩy.
"Lần , nữa..."
Nàng mấp máy môi, với giọng vỡ vụn, nhưng sự cuồng hỉ trong mắt như ánh rơi vỡ, lấp lánh rạng ngời.
"... Ừ, bao giờ nữa." Đào Ngột, đúng hơn là Phượng Minh, tim đau thắt , một nữa ôm chặt lấy nàng, dùng hết sức lực như khảm nàng cơ thể để bao giờ chia lìa.
Hai ôm chặt lấy , như chia xa ngàn năm luân hồi, như từng xa cách.
Rất lâu, lâu , đôi tình nhân cửu biệt trùng phùng mới từ từ bình tĩnh ...
Kim Hưu bỗng thấy gì đó đúng.
"Chàng... mặc quần áo!" Nàng đỏ mặt, hậu tri hậu giác phát hiện đàn ông đang ôm chặt trong lòng trần như nhộng, mảnh vải che !
"Để... tiện." Hắn trầm thấp, môi mỏng dán tai nàng, nhẹ nhàng cọ qua cọ , mang theo nóng bức .