NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 51: Chuyện Cũ Như Hoa
Cập nhật lúc: 2026-05-18 13:51:16
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kim Hưu thoáng sững sờ, chớp mắt vẻ ngỡ ngàng cụp mắt xuống, mỉm : "Đa tạ sư quá khen, là nghịch ngợm hiểu chuyện thì đúng hơn. Vậy đó thì ?"
Thiên Tự liếc nàng, nụ như như che vẻ trầm uất trong đáy mắt: "Sau đó ... Ta dạy vài ngày thì ham chơi, thích thú với những thứ mới lạ hơn. Muội một ngụm nuốt chửng luôn cây sáo vàng mà chán, thế là chẳng còn gì để dạy nữa..."
"Hả?" Kim Hưu ngây ngô. "Hóa từ bé tham ăn thế ?"
Ngay cả quà sinh nhật sư phụ tặng mà cũng ăn ... Kim Hưu bỗng thấy toát mồ hôi hột.
Thiên Tự chỉ đáp, nụ ấm áp như gió xuân, đôi mắt sâu thẳm nàng đầy cưng chiều.
Thần sắc của Thiên Tự khiến Kim Hưu ngẩn . Trong lòng nàng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, trong đầu bỗng lóe lên một hình ảnh chớp nhoáng.
Trong ký ức vụt qua , nàng thấy một khuôn mặt giống hệt sư , nhưng sắc mặt âm u lạnh lẽo, đôi mắt đỏ ngầu. Rõ ràng là cùng một gương mặt, nhưng thần thái khác biệt đến mức khiến tặc lưỡi kinh ngạc. Người mắt ấm áp như gió xuân, còn kẻ trong ký ức lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông.
Tim Kim Hưu thắt . Cảm giác kỳ lạ lan rộng khiến nàng thấy bất an, nhưng thể gọi tên chính xác đó là gì.
Nàng nén xuống những cảm xúc quái dị , mỉm hỏi: " , sư tra kẻ nào tố cáo chuyện Đào Ngột với Thiên Đế ?"
Hôm , khi nàng luyện thành Chiêu Hồn Tháp, Thiên Tự đến thăm. Nàng nhờ điều tra kẻ màn tố cáo chuyện Đào Ngột, gây bao sóng gió.
Tuy tâm ý lo chuyện chiêu hồn cho Đào Ngột sống , nhưng nàng hề quên rằng nếu kẻ mật báo, những bi kịch chẳng xảy . Ban đầu vì quá đau lòng cái c.h.ế.t của Đào Ngột và bối rối khi nhận tình cảm của nên nàng để ý, nhưng giờ đây khi tìm một tia hy vọng cứu sống , đầu óc tỉnh táo , nàng lập tức nghĩ đến chuyện .
Nàng giấu Đào Ngột ở Bắc Hoa Sơn, che giấu khí tức hung thú bẩm sinh của , ngoại trừ Phỉ Thúy, mẫu Thần Hưu và bản nàng, ai Ngọc Bạch là Đào Ngột. Ngay cả Lan Củ, Cổ Nguyệt, Băng Kỳ, Bạch Mạn Thấu và chính bản Đào Ngột cũng chỉ chuyện về .
Phỉ Thúy tính tình đơn thuần, coi nàng như , tuyệt đối phản bội. Mẫu Thần Hưu càng , nếu hại thì bà chẳng chỉ cho nàng cách cứu . Vậy rốt cuộc là kẻ nào? Kẻ nào thể rõ phận của Đào Ngột trong cảnh đó, còn chắc chắn đến mức tố cáo với Thiên Đế?
Đằng chuyện , ai đang âm mưu hại nàng và Đào Ngột?
Kẻ thù của Đào Ngột ư? Không thể nào, dù kiếp gây thù chuốc oán nhiều, nhưng hiện tại ngoài nàng và vài cận, chẳng ai Đào Ngột trùng sinh và còn sống.
Kẻ thù của nàng? Cũng đúng. Nhìn chuỗi sự kiện , kẻ đó nhắm nàng, mà chỉ mượn tay nàng để kích động Đào Ngột, nhằm mục đích tru diệt .
Vậy đó là ai? Kẻ nào thể thấu chân của Đào Ngột, còn hiểu rõ tình cảm dành cho nàng để lợi dụng triệt để như ?
Nghĩ đến đây, lồng n.g.ự.c Kim Hưu nặng trĩu, đồng t.ử co rút . Nàng bất động thanh sắc, đè nén cơn thịnh nộ và sát ý đang dâng trào trong lòng. Tuy hiện tại thể bất động, nhưng nàng tuyệt đối chờ c.h.ế.t. Kẻ đó từ thủ đoạn dồn Đào Ngột chỗ c.h.ế.t, nàng nhất định sẽ bắt chôn cùng.
"Vẫn ." Thiên Tự lắc đầu, nụ nhạt , Kim Hưu đầy áy náy. "Ta từng thử dò hỏi Đế phụ, nhưng Người vẫn còn giận chuyện nên nhiều. Ta cũng hỏi qua những hầu cận bên cạnh Người, nhưng họ đều rõ ngọn ngành."
Kim Hưu cụp mắt suy tư: "Sư cần xin , Kim Nhi hiểu mà."
"Đừng lo lắng, đợi thêm một thời gian nữa khi Đế phụ nguôi giận, sẽ ngóng. Chuyện quả thực điểm kỳ quặc, nhất định sẽ giúp tra rõ ràng."
"Đa tạ sư ."
"Giữa và , cần gì khách sáo đến thế." Thiên Tự lắc đầu, sực nhớ điều gì bèn ân cần hỏi: "Phải , gần đây nhớ chuyện cũ nào ?"
"Ừm... cũng coi như nhớ một chút." Kim Hưu ngẩn , suy nghĩ một lát gật đầu. Thiên Tự cũng như Băng Kỳ, quen nàng từ sớm, chắc chắn chuyện giữa nàng và Phượng Minh. Kể cho cũng . Nàng nhớ đầu gặp gỡ Phượng Minh, trong lòng đang vui vẻ kích động, tìm chuyện để chia sẻ cũng giúp vơi bớt cảm xúc đang trào dâng.
"Ồ? Nhớ gì ?" Thiên Tự nghiêng đầu hỏi, đáy mắt lướt qua một tia mong chờ khó thấy.
"Muội... nhớ đầu gặp gỡ Phượng Minh..." Kim Hưu ngượng ngùng, nhưng nhắc đến Phượng Minh, nàng giấu vẻ hạnh phúc.
Thân hình Thiên Tự cứng đờ trong giây lát. Hồi lâu , mới ngẩng lên nàng, nhạt, che sự u ám trong đáy mắt: "... Cuối cùng vẫn nhớ tới ."
"Vâng, nhớ cảnh đầu gặp ở Phong Đô. tạm thời chỉ nhớ bấy nhiêu... Mà lạ thật, đều Phượng Minh, tại từng ai nhắc đến với ?" Vành tai Kim Hưu đỏ lên, nàng híp mắt nghiêng đầu thắc mắc.
Thiên Tự chăm chú nàng lâu. Vẻ e thẹn vô tình lộ gương mặt nàng khiến nàng rạng ngời như đóa hoa chớm nở trong ngày xuân.
vẻ bao giờ thuộc về . Dù trong lòng , nàng nở rộ ngàn năm nay.
Thiên Tự nhạt, nỗi đau trong tim lan tràn dày đặc, dần chiếm lấy bộ lồng ngực. Cuối cùng, gượng gạo nhếch môi, lấy từ trong tay áo một chiếc hộp đưa cho nàng: "Sau khi nhớ bộ sự việc, sẽ tự hiểu lý do vì bọn thể . À , nãy giờ quên đưa cái cho , đây là đồ ăn vặt đặc biệt mang đến."
Hắn nàng , đôi mắt sâu thẳm như biển khơi thấy đáy.
Kim Hưu nhận lấy, mở hộp gỗ . Bên trong là vô châu báu tinh xảo lấp lánh khiến con sâu rượu trong bụng nàng trỗi dậy.
Thiên Tự ánh mắt sáng rực của Kim Hưu khi nhận hộp châu báu, bèn ngăn lời cảm ơn nàng sắp , dịu dàng như nước: "Đừng cảm ơn nữa, khách sáo quá . Ta còn việc , sẽ đến thăm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-51-chuyen-cu-nhu-hoa.html.]
Kim Hưu chớp mắt hóa thành luồng bạch quang bay xa, lúc mới gãi đầu, nốt câu kịp thốt : "Không ... ý là, tuy mấy thứ ngon, nhưng đang dùng linh hồn thuần khiết nhất để thi pháp giúp Chiêu Hồn Tháp, tạm thời thể ăn những vật phàm tục ..."
Tiếc , Thiên Tự xa, thấy .
...
Lại mấy ngày nữa trôi qua.
Kim Hưu nhẹ nhàng vuốt ve Chiêu Hồn Tháp trong tay, khóe môi cong lên ngây ngô.
Mấy ngày nay, nàng dần nhớ nhiều chuyện giữa và Phượng Minh.
Nàng nhớ cảnh cứ thấy là đỏ mặt bỏ chạy, còn hễ thấy nàng là sa sầm mặt mũi đánh. Rồi cảnh nàng trốn đuổi, khiến hiểu lầm thành " tình nhưng e thẹn", thế là đồn đại thành hai "suốt ngày đuổi bắt khắp Tam Giới để liếc mắt đưa tình".
Ngày đầu tin đồn , nàng đang lang thang một ngọn núi nọ để trốn tránh sự truy sát của .
Nàng vốn định tìm mẫu Thần Hưu để xin che chở, nhưng khi nàng lắp bắp đỏ mặt kể đầu đuôi câu chuyện, mẫu nàng chẳng thèm nhướng mi mắt, chỉ buông một câu nhẹ tênh: "Hoàng tộc Minh giới một quy tắc: Chỉ bạn đời định mệnh mới phép tiếp xúc mật. Kẻ nào vọng động chạm , tay chạm chặt tay, chân chạm chặt chân."
"Cái... cái gì?!" Nàng trợn tròn mắt hét lên, vẫn ôm một tia hy vọng cuối cùng. "Tiếp xúc mật nghĩa là...?"
"Nắm tay, hôn môi, ôm ấp, chạm chỗ kín và giao hợp... tóm là những việc chỉ vợ chồng mới ." Mẫu nàng nhướng mày, giải thích vô cùng rõ ràng rành mạch.
Kim Hưu đỏ mặt tía tai, rưng rưng nước mắt cầu cứu: "Mẫu , con là con ruột của mà..."
"Thái t.ử Phượng Minh là sát thần trăm năm khó gặp, nương chỉ là một thượng tiên nhỏ bé của Tiên giới. Nếu thật sự đối đầu, nương sẽ c.h.ế.t dứt khoát. Hơn nữa con sờ , thực sự nên chịu trách nhiệm ."
Thế là vô lương tâm đường hoàng đuổi nàng khỏi cửa.
Kim Hưu bãi cỏ ở ngọn núi nào đó, lặng lẽ bi thương cho phận "cha còn, chẳng thương" của .
Bỗng nhiên, từ khu rừng nhỏ gần đó vang lên tiếng xì xào chi chít.
"Biết gì ? Con gái Thần Hưu nương nương ở Bắc Hoa Sơn là Kim Hưu, với cái tên sát thần La Sát Phượng Minh ở Minh phủ thành đôi đấy!"
"Thật á? Thật ? Một kẻ là quỷ nghịch ngợm cô độc của Tiên giới, một kẻ là đại ma đầu hiếu chiến hung dữ của Minh phủ, bọn họ thành đôi ?"
Kim Hưu, quỷ nghịch ngợm cô độc của Tiên giới... hình như đúng là nàng. Phượng Minh, đại ma đầu hiếu chiến hung dữ của Minh phủ... chẳng là cái tên truy sát nàng mấy tháng trời chỉ vì nàng lỡ tay chạm " nhỏ" ?
Kim Hưu ngạc nhiên, lồm cồm bò dậy theo tiếng . Vạch nhẹ bụi cây, nàng thấy mấy con chuột xám đang c.h.é.m gió đến mức nước bọt tung bay.
"Ôi dào các ngươi ? Nghe đồn Thần Hưu nương nương dẫn con gái xuống Minh phủ khách, hai gặp yêu, tâm đầu ý hợp, cuối cùng cấu kết với thành một đôi gian phu dâm phụ!" Chuột Giáp ưỡn ngực, dùng cái móng vuốt nhỏ vỗ vỗ n.g.ự.c lắc lư cái đầu, vẻ vô cùng đắc ý.
Kim Hưu suýt nữa thì sặc nước bọt c.h.ế.t tươi.
"Cái gì cái gì? Thật á? Sao bọn họ mắt ? Mấy hôm còn đại ma đầu đuổi g.i.ế.c quỷ nghịch ngợm khắp Tam Giới cơ mà!" Chuột Ất bèn giơ hai chân lên cao, đuôi quẫy tít thò lò, tò mò tột độ.
"Thế là ngươi 'quê' ! Đại ma đầu đuổi quỷ nghịch ngợm khắp Tam Giới, cái đó gọi là tình thú! Gọi là khoe ân ái một cách phô trương!" Chuột Bính chòe một cái móng vuốt , chọc chọc đầu Chuột Ất, đôi mắt ti hí ánh lên vẻ bỉ ổi.
Phụt ——
Cục tức Kim Hưu nuốt xuống nghẹn ứ ở cổ họng, lên xuống xong.
" mà con bé Tiểu Huệ bảo chính mắt nó thấy quỷ nghịch ngợm cứ thấy đại ma đầu là bỏ chạy, còn sợ đến mức run lẩy bẩy, mặt mày tái mét cơ mà!" Chuột Ất phục, khua tay múa chân đưa bằng chứng.
"Tiểu Huệ, Tiểu Huệ, lúc nào cũng Tiểu Huệ! Nó là con mèo hoang cái, là thiên địch của chúng , lời của thiên địch mà cũng tin ? Hả? Ngu c.h.ế.t ! Bây giờ khắp Tam Giới ai mà chẳng quỷ nghịch ngợm cứ thấy đại ma đầu là đỏ mặt e thẹn? Đó gọi là hổ! Xấu hổ hiểu ! Sự tấn công dồn dập của đại ma đầu quá mãnh liệt, quỷ nghịch ngợm nghịch đến thì cũng là con gái, hổ là chuyện bình thường mà." Chuột Giáp hận rèn sắt thành thép đạp cho Chuột Ất một cái, cái béo ú rung rung, vênh râu đầy vẻ thần khí.
" mà... quỷ nghịch ngợm mà cũng hổ á? Chuyện cũng đáng sợ ngang với việc hôm nay cưới Tiểu Huệ !" Chuột Bính trợn tròn đôi mắt ti hí, một tay ôm ngực, một tay chỉ Chuột Ất, lắc đầu đầy khó khăn.
Kim Hưu rốt cuộc nhịn nổi nữa, cơn nghẹn suýt nàng tắt thở. Nàng nhảy bổ , dọa cho ba con chuột ôm đầu kêu thất thanh lao tót hang, run rẩy chặn ba lớp cửa.
Kim Hưu câm nín trời, mặt lúc trắng lúc xanh. Danh tiếng của nàng tệ đến mức nào ... Biết hổ, e thẹn thì gì mà khó tin ngang với chuyện chuột cưới mèo chứ! Nàng chỉ là tính tình thẳng thắn, cô độc, thích hùa theo khác, bày trò nghịch ngợm một chút thôi, nhưng bản chất vẫn là con gái mà! Sao hổ ?
Khi tuổi nàng còn nhỏ, tuy quá để tâm đến hình tượng trong mắt khác, nhưng chính tai thấy những lời vẫn khỏi buồn bực. Nghĩ đến cảnh hiện tại cả Tam Giới đều chuyện, nàng bỗng dưng nảy sinh cảm giác hổ c.h.ế.t hiếm thấy.
Ngay khi nàng càng nghĩ càng giận, định đào cái hang chuột lên, lôi cổ ba con chuột giáo huấn một trận thì Phượng Minh với khuôn mặt đen như đ.í.t nồi đuổi tới nơi.