NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 5: Thân hãm quỷ cảnh

Cập nhật lúc: 2026-05-13 14:34:57
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ờ thì... đó là do Bản vương... lúc đầu quá, quá tức giận... nên, nên quên lấy thôi... Khụ, nhưng cái vảy quả thực tìm thấy trong phòng Linh Tiêu, bao nhiêu cặp mắt trong Long Cung đều thể chứng. Tiểu tử, Bản vương lý do gì gây sự với Tây Lâm Sơn, Bản vương chỉ tìm con gái .” Đông Hải Long Vương bỗng chột , khí thế hung hăng cũng giảm ít.

Cái ... cái ... chính vì lúc đầu thấy vật trong phòng con gái, lão mới đinh ninh là Băng Kỳ bắt cóc cô con gái rượu xinh như hoa của chứ lị! Đến tận cửa đòi mà Băng Kỳ chối bay chối biến, lão mới tưởng dám dám nhận, mới tức điên lên chứ lị! Cái ... cái ... do giận quá mất khôn... nên quên béng lôi vật chứng sớm...

Băng Kỳ tức đến mức chỉ lao bóp c.h.ế.t lão: “Người bảo Đông Hải Long Vương chỉ nóng nảy cố chấp mà trí nhớ còn kém, hôm nay Bản tọa mở mang tầm mắt .”

Long Vương Băng Kỳ châm chọc, cơn giận bùng lên, đập bàn định phát hỏa.

“Xem hiểu lầm cũng ít, hai định cãi mãi thế ?” Kẻ xem kịch là Kim Hưu rảnh rỗi quá, bèn bẻ cái “rắc” viên đá quý khảm bên cạnh bàn gỗ t.ử đàn, bỏ miệng nhai rôm rốp, bụng lên tiếng cắt ngang.

Mặt Băng Kỳ đen sì, đau lòng kêu lên: “Kim Nhi, viên mắt mèo ngàn năm đó tốn bao công sức mới kiếm đấy.”

“Hèn gì, mùi vị tệ.” Kim Hưu vẩy vẩy ngón tay, gật đầu vẻ hài lòng, đôi mắt xinh tiếp tục đảo quanh tứ phía. Băng Kỳ thích thứ hoa lệ, thường kiếm nhiều vàng bạc châu báu thượng hạng về trang trí phòng ốc. Thành hời to cho kẻ bao giờ khách sáo là gì như nàng.

Đông Hải Long Vương thấy Băng Kỳ đen mặt thì tâm trạng hẳn lên, cuối cùng cũng bình tĩnh , chịu xuống giải quyết êm thấm chuyện với Băng Kỳ.

Cuối cùng, một hồi thương nghị tóe lửa, Kim Hưu mặt Băng Kỳ đồng ý với Đông Hải Long Vương: trong vòng năm ngày sẽ tìm con gái về trả cho lão. Đổi , Long Vương đem bảo vật Long Phách Tiên Lộ của Long Cung quà tạ lễ tặng cho nàng.

“Tại thì tìm, mà quà tạ lễ là của ?” Băng Kỳ nghiến răng trừng mắt Kim Hưu, khóe miệng giật giật.

“Vì cho dù quà tạ lễ, vẫn tìm để chứng minh sự trong sạch của mà. Còn quà tạ lễ, khéo tiện đường, mà đang cần.” Kim Hưu đáp tỉnh bơ.

Băng Kỳ nghẹn họng, dở dở .

“Tại Bản vương tặng quà tạ lễ cho cô?” Long Vương trợn mắt. Thật lão là: chuyện của ông đây và thằng ranh liên quan quái gì đến con nha đầu nhà cô?

“Vì nếu ngài tặng, Bản tọa sẽ chọc gậy bánh xe.” Kim Hưu trả lời càng hùng hồn hơn.

Long Vương thật phun một ngụm lửa thiêu rụi cái Tây Lâm Sơn của Băng Kỳ lẫn Bắc Hoa Sơn của Kim Hưu. Cho cái thằng dám dám nhận bắt cóc con gái lão... Phi! Cho cái con ranh mặt dày mày dạn trấn lột bảo bối Long Cung... Phi!

...

Bên , trong mớ hỗn độn, Băng Kỳ Tiên tôn và Đông Hải Long Vương cuối cùng cũng đạt thỏa thuận, chấm dứt màn hài kịch kéo dài mấy ngày nay tại Tây Lâm Sơn. Kim Hưu thỏa mãn bước cửa định gọi Phỉ Thúy và Đào Ngột chào hỏi, thì bỗng phát hiện hai đồ nhi vốn dĩ đợi ở trong sân đều biến mất tăm!

“Chắc là dạo quanh đây thôi, lát nữa gặp cũng chẳng . Hai lâu hàn huyên t.ử tế , đỡ đám nhóc quấy rầy khoảnh khắc riêng tư hiếm ...” Tiễn Đông Hải Long Vương xong, Băng Kỳ thì thấy Kim Hưu mặt đầy sát khí. Biết hai đồ nhi lời chạy lung tung, nhướng mày đầy quyến rũ, tao nhã ôm eo Kim Hưu định dẫn nhà.

Kim Hưu lườm sắc lẻm, mặt lạnh như tiền: “Đợi bà đây tìm hai cái thằng ranh con lời đó về đ.á.n.h cho một trận .”

Băng Kỳ thích sưu tầm đủ loại bảo bối kỳ lạ, quý hiếm, nên Tây Lâm Sơn của báu ít. Đương nhiên, kẻ dòm ngó cũng nhiều vô kể. Vì , để bảo vệ mấy món bảo bối yêu quý, Băng Kỳ tự tay bố trí nhiều cạm bẫy và trận pháp lợi hại ngoài lớp phòng thủ thông thường. Khổ nỗi Phỉ Thúy và Ngọc Bạch quen thuộc Tây Lâm Sơn, với sức lực hiện giờ của bọn chúng, lỡ may lọt bẫy chạm trận pháp, c.h.ế.t cũng tróc một lớp da!

Hai cái tên thiếu đòn , dám báo một tiếng tự tiện chạy lung tung! Tức c.h.ế.t ! Kim Hưu giận lo, cơn nóng nảy bỗng bùng lên, túm váy nắm nắm đ.ấ.m định lao tìm .

“Đau lòng thật đấy, khó khăn lắm mới đến chỗ chơi một chuyến, mà chỉ mải lo lắng cho hai đồ nhi nhỏ... Kim Nhi, thế khiến Băng ca ca ghen đấy.” Băng Kỳ quá quen với màn lật mặt của Kim Hưu, thấy nàng nổi giận đùng đùng thì càng lười biếng, giọng nửa oán nửa hờn lầm bầm, đôi mắt hoa đào liếc xéo một cái mị nhãn về phía nàng.

Kim Hưu đập mạnh tay đang để eo , dẫm mạnh lên chân một cái, nhón chân hóa thành một luồng kim quang bay vút . “Ca ca cái lông! Con Kỳ Lân c.h.ế.t tiệt , mau tìm đồ cho bà. Nếu chúng nó xảy chuyện gì Tây Lâm Sơn của ngươi, thì đừng hòng thấy mấy cái bảo bối của ngươi nữa!”

Băng Kỳ đau điếng nhảy dựng lên, bực buồn theo bóng lưng nàng lắc đầu: “Vẫn cái tính khí mưa nắng thất thường . Nếu luôn bảo vệ ‘ ’ quá mức, chắc tưởng hai thằng nhóc đó là mạng sống của mất.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-5-than-ham-quy-canh.html.]

Mạng sống... Trước mắt bỗng hiện lên một rừng hoa Bỉ Ngạn đỏ rực như máu, Băng Kỳ sững , trong mắt thoáng qua vẻ phức tạp và tiếng thở dài. Sao thể quên chứ, mà nàng từng “Hắn là mạng sống của ”, còn nữa . Bản nàng nhớ, nhưng những khác... bắt buộc nhớ.

...

Đào Ngột vận hắc bào, ẩn trong đêm như một cái bóng, ngông nghênh lơ lửng giữa trung. Hắn mượn ngọn cây đường tản bộ chậm rãi, tham lam hít lấy chướng khí lờ mờ bay từ những ngôi nhà phía xa.

Chỗ nào con , chỗ đó sẽ chướng khí đen tối. Bởi vì , ít nhiều sẽ cảm xúc tiêu cực, dù chỉ là một chút tư tâm một chút ác niệm. Ngay cả những kẻ đang bái sư cầu đạo, một lòng tu luyện thành tiên cũng ngoại lệ.

“Hôm nay luyện tập thua Đại Xuyên, đến cả Sư phụ cũng khen thiên tư thông minh, thật đáng ghét! Hắn chỉ là một tên thường dân ti tiện, dựa mà so sánh với con cháu thế gia như ! Ta... mới thèm ghen tị với ! Hắn chỉ là may mắn thôi...”

“Dám xếp ở chung phòng với con lợn yêu hạ đẳng , thật buồn nôn! Mong qua thiên kiếp , thế là giải thoát ...”

“Thật mau chóng tu luyện thành tiên, trở thành thần linh coi thường chúng sinh! Tốt nhất là thăng tiến vùn vụt, trở thành kẻ địa vị cao, thậm chí là hoàng giả... Khi đó tam giới duy ngã độc tôn!”

... Tham lam hít lấy những chướng khí ngưng tụ từ lòng đố kỵ, oán hận, tham lam độc ác đó, lắng những lời thì thầm vọng từ góc tối tăm nhất trong lòng , Đào Ngột cảm thấy một luồng sức mạnh đang từ từ lan tỏa trong cơ thể. Hắn thấy thư thái cả thể xác lẫn tinh thần, tâm trạng cũng hiếm hoi trở nên vui vẻ.

! Oán hận thêm chút nữa! Ghen ghét thêm chút nữa! Tham lam thêm chút nữa! Những thứ đều là lương thực yêu thích nhất.

Đào Ngột nheo mắt, khóe miệng nhếch lên, thần tình thỏa mãn, tham lam hấp thu những chướng khí tà ác, bất tri bất giác tiến gần những ngôi nhà phía . Lúc quá đỗi vui vẻ, cũng quá đỗi thả lỏng, nên chú ý tới một tia sáng xanh u tối lóe lên trong bụi cây gần đó khi tiến gần.

Đào Ngột vẻ mặt say sưa, chắp tay lưng, chân lướt . Nào ngờ, mũi chân chạm bụi cây lóe sáng ban nãy, một tiếng than ai oán tột cùng bỗng vang lên bên tai .

“Sao thể bỏ em mà ! Sao thể vứt bỏ em như ... Phản bội em... Quay về ? Quay về ... Em ở đây đợi ... Em cả... Không cả... Chỉ đợi về...”

Tiếng nữ nhân lóc bi thương đến tuyệt vọng, khàn khàn và khô khốc, cái âm đuôi run rẩy cùng tiếng nấc nghẹn kìm nén , tựa như khúc ca bi thương nhất, như lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng tim .

Đào Ngột mở bừng mắt đầu , bỗng phát hiện cảnh tượng xung quanh đang xoay tròn như một cơn lốc xoáy. Hắn kinh hãi, theo bản năng co năm ngón tay, hóa thành móng vuốt, đôi mắt sắc như d.a.o chằm chằm tứ phía, tỏa vẻ giới đầy sát khí. Cái quái gì thế ?

Đào Ngột tình hình , nhưng mắt nắm bắt chuyện gì đang xảy , đành rùng , tỏa sát khí tàn độc để phòng thủ, mắt dán chặt những biến hóa xung quanh đề phòng nguy hiểm bất ngờ.

Cơn lốc đen lấy Đào Ngột tâm điểm xoay chuyển dữ dội, cuốn theo cuồng phong, thổi y phục bay phần phật. Mái tóc đen vốn xõa tung tùy ý ngông nghênh nay càng bay loạn xạ như ma quỷ múa may.

Nào ngờ, cơn lốc bỗng nhiên dừng đột ngột, cảnh tượng xung quanh nhanh chóng trở nên rõ nét. Đào Ngột trầm mặt, khuôn mặt tuấn mỹ đầy vẻ yêu dị, đôi mắt như móc câu quan sát bốn phía.

Chỉ thấy cảnh tượng ban nãy biến đổi thành một nơi xa lạ trong nháy mắt. Nơi âm u, lạnh lẽo đáng sợ. Từng đợt tiếng kêu gào thê lương, tiếng bi thương, tiếng la hét đau đớn hòa , cộng thêm khung cảnh tối tăm và mùi hôi thối tanh tưởi của xác thịt rữa nát, khiến rợn tóc gáy.

Thế nhưng, ngay phía , tại một nơi mờ ảo, quỷ dị nở rộ một rừng hoa lê trắng muốt, sáng rực và tinh khiết như biển tuyết. Và từ trong biển tuyết trắng xóa , lờ mờ vọng tiếng hét vui sướng đầy ngạc nhiên.

“Sao ở đây cả một rừng Hương Tuyết Lê Hoa lớn thế ? Đẹp quá!” Giọng nữ trong trẻo êm tai, mang theo niềm vui sướng ngập tràn, dường như còn cảm giác nín mỉm .

Đào Ngột sững sờ, bao nhiêu hung khí và sát ý trong bụng bỗng chốc tan biến một cách khó hiểu. Giọng ... chẳng là giọng than ban nãy ? Tại ... lúc quen thuộc đến thế? Hơn nữa, chỉ cần giọng , trong đầu vô thức hiện lên hình ảnh một cô gái rõ mặt đang vỗ tay hoan hô, xoay múa lượn, uyển chuyển tựa cánh bướm?

Đào Ngột kinh hãi, lẽ lọt mê hồn trận nào đó. biển tuyết mắt, trong lòng chấn động một cách quỷ dị, dường như... bên trong đang thứ gì đó mê hoặc tâm trí tựa như ma mị.

Đào Ngột mau chóng tìm cách phá trận, nhưng đôi chân như vô thức bước về phía màu trắng . Hoàn giải thích cảm giác xa lạ tột cùng quen thuộc đến khó hiểu từ , Đào Ngột càng thêm kinh hãi, đồng thời nảy sinh một sự tò mò quỷ dị với cảnh tượng bên trong biển hoa . Người phụ nữ trong đó... là ai? Và nơi ... là ?

 

Loading...