NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 47: Đoạn Sừng Đúc Tháp

Cập nhật lúc: 2026-05-17 14:07:14
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kim Hưu tĩnh dưỡng tám ngày, uống liên tiếp bao nhiêu tiên d.ư.ợ.c thượng hạng, tiên mạch suýt đứt lìa mới phục hồi như cũ.

Tám ngày , nàng ngày đêm dày vò, chỉ hận thể khỏe ngay lập tức để tự đoạn sừng Tỳ Hưu đúc tháp chiêu hồn cứu Đào Ngột. ngặt nỗi tiên mạch tổn thương, pháp lực mất hết, nàng sốt ruột đến mấy cũng vô dụng, chỉ đành kiên nhẫn đếm từng canh giờ qua ngày, tiện thể thầm tự trách bản ngu ngốc gây hậu quả .

Khó khăn lắm mới đợi đến hôm nay, thể khá hơn nhiều, Thần Hưu ngoài vắng mặt, nàng rốt cuộc yên nữa, vung bút để một câu cho Thần Hưu lao vút về phía Đầm lầy Hắc Ám.

Đào Ngột khác với phàm nhân tiên yêu bình thường, là thượng cổ hung thú, đời bằng xương bằng thịt mà ngưng tụ từ chướng khí âm ác nhất trời đất. Hắn ăn những chướng khí đó, trùng sinh thành hình tại Đầm lầy Hắc Ám, vì Đầm lầy Hắc Ám nơi hội tụ chướng khí tà ác nhất thế gian là nơi thích hợp nhất để nàng đúc tháp gọi hồn.

Nghe tiếng gió rít bên tai, hình Kim Hưu nhanh như chớp. Trời đất âm u đen kịt trong Rừng Hắc Ám nền cho đôi mắt đen láy của nàng chứa đầy những đốm hy vọng.

Cuối cùng xoay vững vàng, nàng tao nhã đáp xuống bên cạnh Đầm lầy Hắc Ám.

Trước mắt là một vùng đầm lầy khổng lồ bốc khói đen tanh tưởi. Đầm lầy đen ngòm tỏa ác khí ngút trời, trong đầm còn lờ mờ thấy những tàn hài dữ tợn của sinh mệnh nuốt chửng. Phía đầm lầy càng dày đặc chướng khí âm u đè nén, trôi nổi khắp nơi như những con quỷ nhe nanh múa vuốt, trông vô cùng đáng sợ.

cảnh tượng quỷ dị khiến buồn nôn khiến ánh mắt Kim Hưu bỗng trở nên dịu dàng, mặt nở nụ ấm áp.

Nàng nhớ đầu gặp gỡ nơi đây.

Lúc đó, vẫn là một con thú nhỏ xíu, chướng khí đen bao bọc bên trong, cuộn đuôi ngáy khò khò, ngốc nghếch đáng yêu vô cùng. Nhất là đôi mắt màu vàng sẫm , ngây thơ vô tội khiến tim nàng run lên, chẳng màng đang chống lệnh Thiên Đế, tự ý giữ mang về núi.

Giờ nghĩ , nàng thật may mắn vì ý niệm nhất thời lúc đó giữ .

Được gặp , yêu, là may mắn của nàng.

Kim Hưu cứ nghĩ mãi, khóe môi kìm cong lên, nhưng trong lòng ẩn nhẫn đau đớn.

Lắc đầu nghĩ nữa, nàng lẳng lặng nơi Đào Ngột trùng sinh năm đó, xoay biến về hình dạng bản thể.

Một luồng kim quang chói lòa lóe lên, nơi Kim Hưu hiện một con thần thú khổng lồ lông vàng rực rỡ, đuôi cuộn tròn, đầu mọc một sừng, lưng đôi cánh ngắn, tỏa hào quang cát tường.

Đó là nguyên hình của Kim Hưu.

Trong đôi mắt đen láy như mã não trong suốt nhất ánh lên sự kiên định, Kim Hưu nhắm mắt, dồn pháp lực màu vàng thành lưỡi d.a.o sắc bén từ miệng phun , c.h.é.m mạnh sừng Tỳ Hưu trán .

Máu tươi như cột nước phun trào, rơi như mưa xuống vùng đất tối tăm xung quanh.

Kèm theo tiếng kêu đau đớn kìm nén nhưng vẫn bật , hình khổng lồ của Kim Hưu lảo đảo, run lên, ngã rầm xuống đất.

Cách đó xa, một chiếc sừng gãy màu vàng im lìm, m.á.u tươi thấm đẫm, nhuộm màu đỏ yêu dị.

Gió âm u trong Rừng Hắc Ám rít bên tai, mang theo mùi tanh tưởi nồng nặc buồn nôn. Kim Hưu giãy giụa chớp mắt, thần trí gần như tê liệt vì cơn đau ập đến dần dần tỉnh táo .

Cắn răng chịu đựng cơn đau như đứt gân róc xương, nàng run rẩy hít một , gắng gượng chút sức tàn biến thành hình .

Mọi nơi cơ thể đều đau như nứt , đầu càng thủng một lỗ lớn đang chảy m.á.u ồ ạt, nhưng Kim Hưu chỉ thấy lòng càng thêm kiên định. Nằm rạp mặt đất hôi thối, nàng thở hổn hển, nín cử động ngón tay, tìm kiếm tiên d.ư.ợ.c cứu mạng trong thắt lưng.

Sừng Tỳ Hưu đối với nàng là quá nửa sinh mệnh. Mất sừng Tỳ Hưu, nếu kịp thời uống tiên d.ư.ợ.c đặc chế nàng Thần Hưu luyện cho, sinh lực nàng sẽ liên tục thất thoát, cuối cùng là c.h.ế.t.

Tiên d.ư.ợ.c giấu trong thắt lưng nàng. Để đề phòng tình huống như hiện tại, nàng đặc biệt để tiên d.ư.ợ.c ở nơi dễ lấy nhất. sừng gãy đột ngột, quá nửa sinh lực tiêu tan trong nháy mắt, nỗi đau gãy sừng khiến nàng sống bằng c.h.ế.t, lúc , nàng nhất thời tìm thấy vị trí tiên dược.

Kim Hưu toát mồ hôi lạnh, khuôn mặt trắng bệch gần như trong suốt. Nàng nhắm mắt, c.ắ.n chặt môi , khó nhọc từng chút một di chuyển cánh tay đau đớn như ai vặn gãy nặng ngàn cân, cố gắng tìm vị trí tiên dược.

Đó là t.h.u.ố.c cứu mạng của nàng, nó, nàng sẽ c.h.ế.t.

Nàng thể c.h.ế.t, c.h.ế.t sẽ bao giờ gặp Đào Ngột nữa, tất cả sẽ thực sự trở về hư vô.

Nàng thể c.h.ế.t, thể c.h.ế.t.

Niềm tin kiên định như nổ tung trong lòng gượng dậy một , cuối cùng, khi gần như kiệt sức, ngón tay nàng chạm một vật lạnh lẽo.

Tiên dược.

Tim Kim Hưu run lên, trong đầu hiện lên khuôn mặt Đào Ngột lúc dịu dàng, lúc tà, lúc tức giận, hy vọng trào dâng, lan .

Nàng dùng chút sức lực cuối cùng, lấy tiên d.ư.ợ.c , đưa lên miệng.

Sắp ăn , sắp ăn ... Nàng nghĩ thầm, cố gắng lờ cơn đau như xé rách .

lúc , chỗ sừng gãy đau nhói dữ dội, cơn đau nhọn hoắt kích thích khiến nàng tối sầm mặt mũi, suýt ngất lịm .

Chút sức lực cuối cùng chống chọi với cơn đau dùng hết, tay nàng mất khống chế rơi xuống, tiên d.ư.ợ.c trong tay cũng trượt , lăn xa.

Đầu óc Kim Hưu ong ong, cơn đau buốt óc dồn lên tim, khiến nàng tắc thở, mắt thấy sắp ngạt thở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-47-doan-sung-duc-thap.html.]

Không... ... đừng...

Nàng cố gắng chống chọi cơn đau kịch liệt, gắng gượng chút sức tàn bò về phía tiên dược.

Một chút, một chút, một chút... còn một chút nữa, một chút nữa thôi...

Nàng nhích từng chút một với tốc độ chậm như rùa bò về phía tiên dược, dù chất lỏng nóng hổi trào mờ mắt, dù bùn đất đen hôi bẩn quần áo bẩn mặt mày, khiến nàng chật vật chịu nổi, dù môi c.ắ.n bật m.á.u đỏ tươi nở hoa nền đất nâu, dù cơn đau nát xương đứt ruột ngày càng nặng, nàng cũng từng dừng .

"Kim Nhi!"

Một tiếng gầm kinh hãi phá vỡ sự tĩnh lặng của khu rừng, một lao tới, ôm lấy nàng, nhặt viên tiên d.ư.ợ.c nhanh chóng nhét miệng nàng.

Trong đôi mắt mờ của Kim Hưu xuất hiện khuôn mặt Thiên Tự. Hắn đang nàng đầy hoảng loạn, sự xót xa trong ánh mắt gần như tràn ngoài.

Tiên d.ư.ợ.c miệng, tim Kim Hưu buông lỏng, theo bản năng khó nhọc với Thiên Tự, ngất .

Thiên Tự ôm Kim Hưu hôn mê trong lòng, nhắm chặt mắt, gương mặt thanh tú nhiễm một nét lạnh lùng như sương giá.

Nàng yêu ... nàng yêu đến thế!

Nếu hôm qua nhớ đến thăm nàng, hôm nay cuối cùng cũng rứt công vụ đến Thần Vân Điện thăm nàng, tình cờ cuộc chuyện giữa Thần Hưu và Diễm Loan, thì thực sự , nàng vẫn buông bỏ Đào Ngột hồn phi phách tán, nàng vì cứu Đào Ngột mà đến mức !

Tự đoạn sừng Tỳ Hưu, tự đoạn sừng Tỳ Hưu, điều cần bao nhiêu dũng khí? Cần bao nhiêu quyết tâm? Cần tình yêu sâu đậm đến mức nào? Kim Nhi, Kim Nhi, nàng yêu đến ... yêu đến mức ngay cả canh Mạnh Bà và ba ngàn năm đằng đẵng cũng xóa hình bóng trong lòng nàng ...

Rõ ràng còn nhớ nữa, nhưng vẫn yêu nữa, yêu đến si cuồng... Chẳng lẽ, thực sự là thiên định ?

Thiên Tự nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt trắng bệch như tuyết của Kim Hưu, che đôi mắt đầy băng giá.

Ta tin... tin.

...

Kim Hưu sự "chăm sóc" bằng những câu tao nhã mỗi ngày như "C.h.ế.t xa một chút, đừng lượn lờ mặt " của lão nương Thần Hưu, dùng sừng gãy đúc thành Chiêu Hồn Tháp.

Nghiêng đầu Thần Hưu vẻ mặt đạm mạc bên cạnh, Kim Hưu đưa đầu qua, dụi dụi đùi bà, như con mèo ăn vụng mỡ.

"Thần Hưu nương nương tuy miệng cứng như đá Huyền Thiết, nhưng tâm mềm như đậu phụ trắng."

Thần Hưu lạnh nhạt liếc nàng, đưa tay đẩy đầu nàng , tao nhã đảo mắt: "Biết thế lúc sinh cái đứa đòi nợ như ngươi ."

"Nhẫn tâm thế? Vậy còn cả ngày cùng con ở cái nơi Đầm lầy Hắc Ám hôi thối ?" Kim Hưu nhướng mày trêu chọc.

Hôm đó may nhờ Thiên Tự đến kịp cứu mạng, nàng mới vượt qua cửa t.ử khi đoạn sừng. Thiên Tự đưa nàng về Thần Vân Điện, nàng đầy m.á.u dọa nàng mặt xanh mét, dùng bao nhiêu tiên d.ư.ợ.c tiên pháp mới giữ cái mạng nhỏ của nàng.

Lúc đó nàng mới quá nóng vội. Hóa , Tỳ Hưu qua cửa ải sinh t.ử khi đoạn sừng, ngoài tiên d.ư.ợ.c còn cần nhiều thứ khác. Mẹ nàng vốn định đợi nàng khỏe hẳn sẽ đích giúp nàng, nào ngờ nàng chờ nổi chạy một , suýt mất mạng.

ngày đó, nàng đích đưa nàng đến Rừng Hắc Ám, cùng nàng ở bên Đầm lầy Hắc Ám dùng sừng gãy đó luyện chế Chiêu Hồn Tháp.

Chiêu Hồn Tháp luyện khó, chỉ cần công phu và tu vi.

Còn việc Thần Hưu vẫn ở đây cùng nàng... Kim Hưu , đó là vì lo lắng và yêu thương.

"Vi nương chẳng qua ở Thiên Cung nhiều, nhân cơ hội ngoài dạo, bớt dát vàng lên mặt ." Thần Hưu tao nhã cao quý đó, mặt vẫn vân đạm phong khinh.

"Vâng ..." Đang lén thầm, kết giới vàng ngưng tụ thành quả cầu trong tay bỗng rung lên, nổ tung. Ngay đó, một tòa tháp Lục Hòa nhỏ nhắn tinh xảo màu vàng xoay tròn bay từ bên trong, dừng trong tay Kim Hưu, tỏa ánh sáng chói mắt.

Chiêu Hồn Tháp đúc thành !

Nhìn với Thần Hưu, Kim Hưu bỗng nở nụ rạng rỡ, ôm chặt Chiêu Hồn Tháp ngực.

"Đã đúc thành Chiêu Hồn Tháp , tiếp theo dựa chính ngươi." Thần Hưu Kim Hưu, trong mắt thoáng vẻ an ủi và xót xa.

"Vâng, mau về , đừng phiền con chuyện yêu đương." Kim Hưu xa, gật đầu giục.

Mẹ nàng ở đây cùng nàng bao nhiêu ngày, công vụ trong Thần Vân Điện chắc chắn chất đống , về nữa , cũng dễ khác phát hiện điều gì.

"Đứa trẻ ranh vô lương tâm, đúng là đẻ phí công. Cầm lấy cái , c.h.ế.t cũng báo một tiếng ." Tiện tay ném cho Kim Hưu một vật, Thần Hưu xoay , hóa thành một luồng bạch quang bay .

Kim Hưu thần khí liên lạc ngàn dặm đặc trưng của Thần Vân Điện trong tay, ấm áp.

Đào Ngột Đào Ngột, đúc thành Chiêu Hồn Tháp , ... bao giờ mới về đây?

 

Loading...