NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 46: Trùng Sinh Chi Pháp

Cập nhật lúc: 2026-05-17 14:07:13
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kim Hưu tỉnh thấy đang ở Cửu Trùng Thiên. Mẫu nàng – Thần Hưu – đang giường, nhắm mắt trầm tư với vẻ mặt khó đoán.

Chớp đôi mắt mờ mịt, Kim Hưu dần tỉnh táo , một lúc, bỗng nhiên nước mắt lã chã rơi.

Ngày đó trong nỗi tuyệt vọng đau thương tột cùng, nàng tự đoạn tiên mạch, lẽ theo Đào Ngột chứ? Sao còn thoi thóp sống...

Ngay cả c.h.ế.t cùng , nàng cũng ?

"Khóc cái gì?" Thần Hưu mở mắt, nàng.

Khóc cái gì?

Kim Hưu ngẩn , chớp mắt đẫm lệ, chỉ thấy trong lòng thứ gì đó mong manh như chạm là vỡ. Nàng ôm ngực, khó khăn mở miệng: "Mẫu ... con đau..."

Trong lòng đau, đau lắm, đau đến đáng sợ, đau đến mức nàng kìm tiếng nức nở.

Nàng hận sự chậm chạp của , hận những bảo vệ Đào Ngột mà còn tự tay g.i.ế.c , hận hèn nhát trốn tránh dám thừa nhận, hận ngay cả c.h.ế.t cùng cũng ... Nàng hận bản , hận đến mức tim đau như xé, thà cứ thế c.h.ế.t .

Thần Hưu đưa tay, nhẹ nhàng lau giọt lệ má nàng, bâng quơ: "Cầm đau là ."

"Làm ... cầm?" Nàng mờ mịt mẫu , mặt đầy vẻ bất lực như đứa trẻ, nhưng trong mắt hiện rõ nét tự giễu.

Hắn c.h.ế.t , nhưng nàng còn sống, nỗi đau sẽ vĩnh viễn dừng . Nàng cầm đau bằng cách nào?

"Đau chỗ nào, trị chỗ đó." Thần Hưu lạnh nhạt và tao nhã liếc nàng một cái.

"Tim thiếu một mảng... trị thế nào?"

"Móc đặt cái khác . Hoặc mổ , vá . nếu cả cái cũng cần nữa, thì ngay cả cơ hội chữa trị cũng còn. C.h.ế.t, nghĩa là khói tan mây tạnh, tất cả trở về hư vô."

Kim Hưu ngơ ngác Thần Hưu, bỗng nhiên chớp chớp mắt rơi nước mắt: "Mẫu , đều cả..."

Những lời khiến nút thắt c.h.ế.t trong lòng Kim Hưu bỗng lỏng . Trước đó đột ngột phát hiện tình cảm của , lập tức chìm trong nỗi đau yêu c.h.ế.t tay , trong khoảnh khắc nàng chỉ thấy sống bằng c.h.ế.t, chỉ theo ngay tại chỗ. giờ đây, lời của mẫu như gáo nước lạnh tạt tỉnh nàng.

C.h.ế.t , là thật sự chẳng còn gì nữa.

Nếu nàng c.h.ế.t theo Đào Ngột, họ sẽ từ đây hóa thành bụi trần vô thức giữa trời đất, vĩnh viễn còn khả năng nào, vĩnh viễn còn nhớ gì về .

Nàng sống, sống thật , tìm về, cho nàng cũng yêu , tình thầy trò, mà là tình nam nữ. Rồi nhất định sẽ vui sướng gào lên, ôm lấy nàng hôn nàng, vui như một đứa trẻ...

Nàng thấy như , như một phụ nữ nép chặt đàn ông của , chia sẻ niềm vui với , với từ nay họa phúc , sinh t.ử cùng , đời đời kiếp kiếp.

Nàng còn nợ một câu trả lời, một câu quan trọng. Hắn c.h.ế.t , nàng sẽ tìm về.

Lan Củ còn từ bỏ T.ử Yêu, nàng thể từ bỏ Đào Ngột? Dù trả giá ngàn vạn , dù đ.á.n.h đổi bằng mạng sống, cũng chẳng .

Thần Hưu thần sắc đổi, chỉ liếc nàng: "Ngươi là từ bụng chui ."

"Mẫu , xin ..." Kim Hưu chống gắng gượng dậy, vùi đầu lòng Thần Hưu, c.ắ.n chặt môi. "Xin , lo lắng ..."

Nghĩ thông suốt, nỗi đau trong lòng vơi nhiều. Tia hy vọng , ý niệm kiên định khiến trái tim đang c.h.ế.t dần của Kim Hưu sống .

Nàng sẽ tìm Đào Ngột của nàng, dù vạn kiếp bất phục.

"Đi , nếu đó thực sự là điều ngươi . Chỉ là tình huống như hôm nay, nếu còn , ngươi tự tìm cái xó xỉnh nào c.h.ế.t cho sạch sẽ triệt để, đừng để ." Thần Hưu tao nhã , lời lẽ lạnh lùng, thần tình đạm mạc, nhưng ở góc Kim Hưu thấy đưa tay nhanh chóng lau khóe mắt ươn ướt.

"... Vâng. Bớt độc mồm , mới nỡ ..." Kim Hưu run rẩy trong lòng, dụi dụi hõm vai mẫu , lau nỗi hổ thẹn và dòng lệ nóng.

Mẫu nàng, bề ngoài tao nhã cao quý, lạnh lùng độc miệng, thực luôn là thương nàng nhất. Nàng nhất thời nghĩ quẩn, chắc chắn dọa bà sợ, bà lo lắng .

"Nỡ, nỡ, dù cũng chỉ là con nha đầu ngốc nghếch não, c.h.ế.t cũng cần đau lòng quá." Thần Hưu tao nhã chớp nước trong mắt, cụp mắt che giấu sự xót xa.

"... Người cứ cứng mồm , đến lúc đó đừng trốn một góc nước mắt nước mũi tèm lem." Kim Hưu nín mỉm , đôi mắt ướt át từ từ ngẩng lên.

"Vi nương bao giờ chuyện ngốc nghếch đó." Thần Hưu tao nhã và lạnh lùng liếc nàng, nhưng đáy mắt ấm lên vì nụ nhẹ của Kim Hưu.

"Được , mẫu là thông minh tao nhã nhất ?" Kim Hưu trẻ con hít mũi, lau nước mắt còn sót má, tắt nụ , c.ắ.n môi. " mẫu ... cách nào cứu về ?"

Thần Hưu , nàng chằm chằm, vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên: "Ngươi nhất định cứu , bất chấp giá ?"

Kim Hưu gật đầu, chỉ mím môi nhẹ: "Nếu thật sự tìm về, con tuy sống mà như c.h.ế.t."

Thần Hưu , im lặng hồi lâu mới nhàn nhạt mở miệng: "... Dùng sừng Tỳ Hưu đúc thành Chiêu Hồn Tháp, thể thu thập hồn phách tan tác. Tập hợp đủ hồn phách, đúc xác là ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-46-trung-sinh-chi-phap.html.]

"Sừng Tỳ Hưu? Sừng của con ?" Kim Hưu , cuối cùng vui sướng hiện lên nét mặt, mắt sáng rực.

Thần Hưu nàng, khẽ thở dài: "Được. sừng Tỳ Hưu cũng quan trọng như vảy hộ tâm của Kỳ Lân, chặt đứt sừng Tỳ Hưu... ngươi sẽ mất ngàn năm tu vi, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng. Hơn nữa, Chiêu Hồn Tháp tập hồn chỉ là truyền thuyết thượng cổ, ai thành công , cần bao lâu mới thành công..."

"Mẫu , cảm ơn ." Thần Hưu dứt lời, Kim Hưu ôm chầm lấy bà.

"..." Thần Hưu khựng , hít một tưởng chừng nhẹ nhàng nhưng thực nặng nề, nhắm chặt mắt, hồi lâu mới đưa tay tao nhã đẩy đứa con gái để bớt lo , véo má nàng mắng nhẹ: "Ngươi , đúng là đến để đòi nợ... Dưỡng cho lành tiên mạch đứt hãy , quản nổi ngươi nữa..."

"Vâng, mẫu ." Kim Hưu hít mũi , ánh mắt cửa sổ dịu dàng quyến luyến, tràn đầy hy vọng.

Đào Ngột, bất kể cái giá nào, cũng sẽ từ bỏ nữa.

lúc , một tiểu tỳ nữ yểu điệu dẫn một bước , cúi xin chỉ thị của Thần Hưu: "Nương nương, Thiên Tự điện hạ giá lâm."

Thần Hưu gật đầu, phất tay cho lui, dậy hành lễ tiên gia với phía : "Thần Hưu tham kiến Thiên Tự điện hạ."

Kim Hưu thu nụ , gắng gượng định dậy hành lễ thì Thiên Tự vội ngăn .

"Tiên mạch của nàng nối , cử động lung tung."

Kim Hưu ngại ngùng nhẹ: "Không ngờ hành động ngu ngốc nhất thời hồ đồ của kinh động đến cả điện hạ."

"Sao gọi là điện hạ ?" Thiên Tự dịu dàng, giả vờ thở dài lắc đầu.

"Ơ, Thiên Tự sư ." Kim Hưu ngẩn , phản ứng , ái ngại gật đầu.

"Ừ, vết thương của nàng thế nào? Còn đau ? Ta mang ít tiên d.ư.ợ.c giúp hồi phục, nàng cứ dùng..."

"Ta cũng đau nữa, chuyện ... đa tạ sư quan tâm."

Nhìn hai trò chuyện, Thần Hưu bên cạnh thầm thở dài, tao nhã để câu "Hai cứ chuyện, một lát sẽ " xoay rời .

...

"Không cần khách sáo với như ." Thiên Tự cụp mắt nhẹ, che ánh tình ý.

"... Ừm." Kim Hưu khá mất tự nhiên, nhưng vẫn gật đầu.

"Nhìn nàng kìa, mất tự nhiên thế... Kim Nhi , nàng ghét bỏ sợ hãi đến thế ?" Thiên Tự chằm chằm Kim Hưu hồi lâu, khẽ thở dài, khuôn mặt tuấn tú thoáng vẻ thất vọng.

"Ơ... ..." Kim Hưu ngỡ ngàng, vội lắc đầu, đó mới hồn áy náy : "Chỉ là quên mất chuyện quen xưa , giờ gặp sư , khó tránh khỏi cảm giác xa lạ... Sư đối xử với Kim Nhi như , Kim Nhi thực sự đối đáp thế nào cho ."

Tính nàng thẳng thắn, thích vòng vo, thấy Thiên Tự hỏi thì toạc cho xong.

Thiên Tự đối với nàng hiện tại chỉ là một lạ cùng lắm tên, thế mà lạ cứ bày vẻ mặt thiết với nàng, với nàng như , khiến nàng phản ứng cho phù hợp.

Thiên Tự ngẩn , khẽ. Nhìn Kim Hưu vẻ mặt gượng gạo và áy náy, nhẹ, mắt ấm áp: "Nói là do suy nghĩ chu , bỏ qua việc nàng mất trí nhớ, quên mất hiện giờ trong mắt nàng lạ, thể sẽ quen. Vậy, sư xin Kim Nhi ?"

Nàng nhất định bộ dạng hiện tại của nàng ngây thơ và chân thật, đáng yêu đến mức khiến tim rung động. Hắn còn nhớ, đầu gặp gỡ, nàng cũng như , gượng gạo và xa lạ sự hiệu của sư phụ nàng hành lễ với , mềm mại gọi một câu "Kim Nhi tham kiến Thiên Tự sư ".

Gọi quy củ, ngoan ngoãn lễ phép, nhưng thần thái mang theo sự xa cách và bài xích rõ rệt.

Cô bé ghét ? Tại ? Lúc đó, tò mò nghĩ, ánh mắt cứ thế vô thức đặt lên nàng.

Nào ngờ đặt một cái, là cả ngàn năm, là thành kiếp nạn.

"... Không , là của Kim Nhi." Kim Hưu ngẩn , nhíu mày, vội vàng lắc đầu.

Nàng nhận Thiên Tự điện hạ thực sự với nàng, tuy tại nhưng chung quy nàng cũng cảm kích. Huống hồ là nàng quên , dù cố ý cũng chẳng tư cách nhận câu xin của .

"Được , chúng đừng ở đây đùn đẩy qua nữa. Ta nàng mất trí nhớ quên , nhưng cả. Ta còn nhớ nàng, chúng thể quen từ đầu mà. Nếu nàng , thể lấy phận cố nhân giúp nàng nhớ quá khứ, tiện thể chúng cũng thể lấy tư thái lạ, quen một nữa." Thiên Tự mỉm Kim Hưu, trong mắt thoáng vẻ cưng chiều.

Kim Hưu ngạc nhiên liếc Thiên Tự, thấy ôn hòa hữu lễ, khiến thể từ chối. Trầm ngâm giây lát, cuối cùng nàng nở một nụ thật lòng, gật đầu: "Được, với như , đương nhiên sẵn lòng quen . Ta cũng nhất định sẽ cố gắng sớm nhớ chuyện xưa, đến lúc đó sẽ tạ với sư ."

Thiên Tự trông , thương nàng, đây Lan Củ, Cổ Nguyệt đều từng xác nhận bọn họ thực sự quen , tình sư nhiều năm, chỉ nàng quên mất . Giờ quen với , coi như tìm một đoạn quá khứ lãng quên, cũng chẳng .

"Được. Vậy sẽ thường xuyên đến thăm nàng, nàng sẽ chặn ngoài cửa chứ?" Thiên Tự thanh nhã, trêu đùa.

"Đương nhiên là , sư là điện hạ, Kim Nhi dám..." Kim Hưu thể thiết đáp lời trêu đùa của ngay, nên chỉ cố gắng đáp lời câu câu chăng, trong lòng lén lút thất thần, lo lắng cho Đào Ngột đang phiêu tán giữa trời đất bao la.

Đào Ngột, đợi , đợi ...

 

Loading...