NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 42: Sinh Linh Đồ Thán

Cập nhật lúc: 2026-05-17 14:07:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kể từ khi Kim Hưu đưa Đào Ngột lên Cửu Trùng Thiên, Bắc Hoa Sơn chỉ còn Phỉ Thúy, Bạch Mạn Thấu ngày ngày cãi và một cô gái tên T.ử Yêu – hôm nọ xuất hồn đến tìm Lan Củ Tiên Tôn.

Mấy ngày chung sống, ba cũng trở thành bạn bè thiết.

Hôm nay thời tiết , trời quang mây tạnh, nắng vàng rực rỡ. Ba kẻ rảnh rỗi như thường lệ ngoài sân c.ắ.n hạt dưa tán gẫu.

Phỉ Thúy nhớ sư phụ, thêm nắng ấm chiếu sinh buồn ngủ, bèn ngửa mặt trời, lim dim đ.á.n.h giấc.

T.ử Yêu vì xác thịt, chỉ còn nguyên thần nên yếu ớt, chỉ lẳng lặng cuộn ghế bập bênh như một con mèo nhỏ phơi nắng. Trên gương mặt yêu mị diễm lệ nở nụ ngây thơ như hoa nở giữa mùa hạ, đến nao lòng.

"T.ử Yêu, nếu cứ mãi tìm xác thì cô tính ?" Chỉ con thỏ nhiều Bạch Mạn Thấu là vẫn tinh thần phấn chấn, chống cằm hỏi chuyện.

Từ khi T.ử Yêu kể về chuyện mất xác, Bạch Mạn Thấu cứ lo sốt vó như bà già, sợ cô hồn phi phách tán bất cứ lúc nào.

T.ử Yêu mở mắt Bạch Mạn Thấu, e thẹn, giọng nhỏ nhẹ: "T.ử Yêu cũng . A Lan nhất định sẽ để c.h.ế.t ."

Nhắc đến Lan Củ, cô mím môi, nụ càng sâu hơn, nhưng trong đôi mắt thoáng dâng lên màn sương mỏng, nhu tình bi thương.

" nha, Lan Củ Tiên Tôn dù cũng là một trong Tứ Phương Tiên Tôn, ngài chắc chắn cách..." Bạch Mạn Thấu gật đầu lia lịa, yên tâm hơn một chút, nhưng giây nhớ gì đó, vò đầu bứt tai: "Nhắc mới nhớ, cô bảo ân nhân Tiên Tôn bọn họ mãi về nhỉ? Đi cũng lâu lắm ..."

"Chắc chắn là việc trễ nải thôi, con thỏ ngốc! Ngu c.h.ế.t !" Phỉ Thúy đang gà gật bên cạnh thế bèn tỉnh ngủ, liếc xéo một cái, buông lời châm chọc gợi đòn.

Bạch Mạn Thấu lập tức nheo đôi mắt to tròn, một cách hung tàn, phồng má nhe răng vồ lấy : "Tên trúc thối mi cái gì?! Dám c.h.ử.i bà đây ngu, ngứa da ăn đòn hả?"

T.ử Yêu bên cạnh che miệng khẽ. Lúc đầu cô còn hoảng hốt, nhưng mấy ngày nay thì quen . Hai là oan gia ngõ hẹp, một ngày đ.á.n.h là khó chịu, càng đ.á.n.h càng .

"Tiểu gia sự thật..."

"Đứng cho bà!"

Ngay khi cuộc chiến mới sắp bùng nổ... Bỗng nhiên, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ đó, dọa T.ử Yêu đang xem kịch suýt ngừng tim, cả bật dậy. Còn Phỉ Thúy và Bạch Mạn Thấu suýt nữa vì tiếng nổ mà mất đà, thương chỗ hiểm của đối phương.

"Cái quái gì thế?"

Vội vàng thu pháp lực đang đ.á.n.h về phía Bạch Mạn Thấu khiến bản ngã dúi dụi, Phỉ Thúy lồm cồm bò dậy, mặt mũi lấm lem tro bụi, tức giận về hướng phát tiếng nổ.

Vừa , chân mềm nhũn, suýt ngã quỵ nữa.

Một luồng khí đen điên cuồng, mạnh mẽ phun trào từ phía chân núi phía Đông, nhanh như chớp lan bốn phía. Luồng khí đen mang theo sát ý dữ tợn, vô oan hồn với gương mặt méo mó đang gào thét, trồi sụt bên trong, chỉ thoáng qua cũng khiến lạnh gáy.

"Đó... đó là cái gì?" Bạch Mạn Thấu trừng lớn mắt hét lên.

"Ma chướng... là ma chướng!" T.ử Yêu bật dậy, che miệng kêu thất thanh, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch còn giọt máu.

Ma chướng, chướng khí ngưng tụ từ năng lượng đen tối và mạnh mẽ nhất của Ma giới. Phàm nhân chạm c.h.ế.t ngay tức khắc, hồn phách ma chướng bao phủ sẽ hóa thành oan linh hung dữ vĩnh viễn siêu sinh. Tiên yêu chạm thì pháp lực mất hết, thần trí rối loạn, mặc c.h.é.m g.i.ế.c. Đó là thứ khiến Tam giới tên biến sắc.

"Cái gì? Cô cái gì? Ma chướng?!" Phỉ Thúy mặt cắt còn giọt máu, lùi mấy bước. "Thứ đó chẳng chỉ ở Ma giới ? Ma giới phong ấn ngàn năm , ... xuất hiện ở nhân gian?"

Bạch Mạn Thấu cũng gật đầu lia lịa, môi run rẩy nên lời.

Sự lợi hại của ma chướng bọn họ đều từng qua. Nếu đám khói đen núi thực sự là ma chướng, thì những phàm nhân trong các thành trấn đó... chẳng đều c.h.ế.t và hóa thành oan linh?! Hơn nữa tốc độ lan tràn , nhân gian... nhân gian chẳng mấy chốc sẽ sinh linh đồ thán, biến thành địa ngục A Tỳ!

"... Nhìn tình hình , rõ ràng là kẻ lén đưa ma chướng khỏi Ma giới, mượn chướng khí âm ám mạnh nhất trong Tam giới để dung hợp, thông qua chủ nhân của chướng khí đó mà giải phóng ma chướng..." T.ử Yêu mặt trắng bệch, kinh hoàng tột độ, thể lảo đảo như ngất .

Bọn chúng... dám dùng đến cách ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-42-sinh-linh-do-than.html.]

"Chướng khí âm ám mạnh nhất Tam giới? Sao cô ?" Nghe , mặt Phỉ Thúy càng thêm tái mét. Người khác chứ rõ nhất, kẻ sở hữu chướng khí mạnh nhất Tam giới... là Đào Ngột, là gã sư Ngọc Bạch bạo ngược của !

Hắn ? Đã xảy chuyện gì? Sư phụ ?

T.ử Yêu liếc , trong mắt thoáng qua vẻ kỳ lạ và sợ hãi. Cô im lặng hồi lâu, run run môi khẽ : " từng trong một cuốn cổ tịch, một vạn năm , Ma giới từng mượn sức mạnh của Cùng Kỳ - một trong Tứ đại hung thú thượng cổ, suýt chút nữa hủy diệt cả nhân gian..."

Phỉ Thúy hít một lạnh, nghiến răng, chẳng màng gì nữa co chân chạy thục mạng về phía luồng khí đen.

Cùng Kỳ? Là tồn tại ngang hàng với sư ! Mà Cùng Kỳ c.h.ế.t hai ngàn năm , hề trùng sinh. Hiện tại kẻ năng lực tương đương chỉ Đào Ngột của thôi!

Rốt cuộc chỗ sư xảy chuyện gì? Sư phụ của đang ở ?

"Oa a... ngươi đấy –" Bạch Mạn Thấu thấy , mắt đỏ ngầu vì lo lắng, dậm chân đuổi theo.

Cái tên trúc c.h.ế.t tiệt điên ? Vội vàng tìm c.h.ế.t ?

"... A Lan, A Lan..."

Bị bỏ một , T.ử Yêu nhắm chặt mắt, như mất hết sức lực ngã xuống đất. Những giọt lệ trong suốt vỡ tan mặt đất, vẽ nên nỗi tuyệt vọng và sợ hãi.

A Lan, ? Bọn chúng đến , bọn chúng đến , em sợ quá...

Bỗng nhiên, trong làn nước mắt m.ô.n.g lung xuất hiện một cái bóng ngược sáng.

"Khóc quá." Giọng lạnh lùng vang lên đỉnh đầu.

T.ử Yêu ngẩn , ngẩng phắt lên. Nhìn rõ khuôn mặt đến, cô lao lòng : "A Lan!"

Lan Củ mặc cho cô ôm, né tránh cũng đáp : "Không , ôm ."

"Ồ..." Nghe , T.ử Yêu nín bặt tiếng nức nở, mắt đỏ hoe luyến tiếc buông tay, ngoan ngoãn cúi đầu nghiêm chỉnh, rụt rè . Dáng vẻ dám, chỉ dám thút thít trộm thật đáng thương, khiến mủi lòng.

"... Không nữa, chỉ cho ôm một cái thôi." Khóe mắt Lan Củ giật giật, lời kịp nghĩ thốt .

Chưa kịp hối hận, phụ nữ đáng thương như mèo nhỏ vỡ òa vui sướng, chớp đôi mắt to ngấn nước sà lòng vùi mặt thật sâu.

Nén cảm giác rung động kỳ lạ trong tim, phá lệ để cô ôm một lúc lâu, mới đẩy nhẹ cô , về phía chân núi mịt mù khói đen, vẻ mặt nghiêm trọng: "Cô cách ?"

T.ử Yêu ngẩn một lúc, cụp mắt nhẹ: "... Có, nhưng mà..."

"Vậy thôi." Lời dứt, nắm lấy cổ tay cô, kéo cô chạy như bay về phía làn khói đen.

Trên một đỉnh núi khác gần đó, ba Băng Kỳ, Cổ Nguyệt và Kim Hưu đang chắp tay. Ở giữa, Kim Hưu lảo đảo chực ngã, sắc mặt trắng bệch như sắp ngất .

T.ử Yêu định gì đó, nhưng bất chợt thấy ánh mắt Lan Củ hướng về phía Kim Hưu. Trong đôi mắt đạm mạc như nước , vô tình thoáng qua sự lo lắng như lửa đốt.

Bỗng nhiên cô hiểu tất cả. Sự dung túng hiếm hoi của ban nãy là vì cái gì.

Lại là vì cô , con gái ở trong tim cả ngàn năm nay, Kim Hưu.

Cô bất chợt nhếch môi , chớp mắt nuốt ngược mấy chữ "nhưng mà em thể sẽ c.h.ế.t" trong bụng.

Như , cũng .

A Lan, lẽ chỉ như , mới vĩnh viễn nhớ đến em.

 

Loading...