NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 33: Mất Đi Cánh Tay Phải

Cập nhật lúc: 2026-05-17 14:07:00
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa rừng núi rậm rạp, hai cánh tay Đào Ngột quấn quanh chướng khí đậm đặc như mực. Chướng khí hóa thành móng vuốt sắc nhọn, chỉ cần vung tay là c.h.é.m đứt vài gốc cổ thụ to lớn. Đôi chân liên tiếp tung cước, những cây gãy đoạn mang theo sức gió sấm sét, gào thét lao về phía Thao Thiết.

"Đến lắm ha ha!"

Mắt Thao Thiết sáng lên, khuôn mặt cương nghị thoáng qua vẻ phấn khích khát máu. Hắn ôm hai tay n.g.ự.c tạo thành hình cầu, lòng bàn tay tỏa ánh sáng xanh đen. Vừa , giữa hai tay sinh một vòng xoáy đen kịt.

Lực hút từ vòng xoáy cực mạnh, hút tất cả những đoạn cây to lớn bên trong. Ngay đó, Thao Thiết đẩy hai tay ngoài, từ trong vòng xoáy xanh đen b.ắ.n một cơn bão hung dữ như mũi tên nhọn, lao vút về phía Đào Ngột nhanh như chớp.

Cơn bão như con rồng khổng lồ sự sống, gầm thét lao tới giữa trung, khí thế lăng lệ, mang theo sức mạnh sấm sét.

Đào Ngột thấy thế, ánh mắt trầm xuống, nhún chân nhảy lên, gầm lớn một tiếng. Từ lòng bàn tay b.ắ.n mạnh chướng khí đen ngòm, hóa thành lưỡi d.a.o kiên cố, tránh né mà lao thẳng cơn bão.

Nào ngờ Thao Thiết thấy ha hả, vung hai tay lên, cơn bão bất ngờ tách thành hàng chục luồng nhỏ, bao vây Đào Ngột giữa và tấn công điên cuồng cùng lúc.

Sắc mặt Đào Ngột càng thêm sắc bén nhưng hề hoảng loạn. Hắn bật mạnh lên cao, đôi vuốt lóe sáng ánh bạc sắc lẹm, định phá vỡ vòng vây của cơn bão quỷ dị .

Sức mạnh bản quả thực cường hãn, tốc độ tăng lên điên cuồng, cứng rắn x.é to.ạc cơn bão để thoát . sức mạnh hiện tại của cũng Kim Hưu phong ấn hơn nửa. Thao Thiết cùng là hung thú thượng cổ, sức mạnh vốn ngang ngửa với khi phong ấn. Vì thế Đào Ngột dù nhanh đến mấy cũng nhanh bằng Thao Thiết.

"Tốt!"

Thấy Đào Ngột sắp phá bão thoát , Thao Thiết phấn khích gầm lên một tiếng, hình lóe lên, trong nháy mắt xuất hiện ngay phía Đào Ngột. Tay tung một cơn bão dữ dội hơn tấn công Đào Ngột.

Đào Ngột kịp đỡ, cơn bão như rồng khổng lồ c.ắ.n chặt lấy cánh tay , thể thoát .

Cơn bão mang theo sức mạnh nghiền nát tất cả nhưng thể giãy , xoắn vặn cánh tay của Đào Ngột như thứ gì đó nghiền nát, nỗi đau tột cùng lan tỏa khắp .

"Tiểu Bạch ân nhân!" Bạch Mạn Thấu đang lo lắng quan chiến bên cạnh hét lên, mắt rực lửa giận, vung móng vuốt nhỏ xíu định lao lên liều mạng với Thao Thiết.

"Hóa còn một con thỏ béo múp míp ? Ha ha, lắm lắm, lâu ăn thịt thỏ!" Thao Thiết thấy Bạch Mạn Thấu từ trong bụi cây lao về phía thì thèm thuồng l.i.ế.m mép, lớn vui vẻ.

khiến chút phân tâm.

Đào Ngột nắm bắt cơ hội trong chớp mắt, trong mắt lóe lên sát ý tuyệt đối. Hắn vung tay trái dứt khoát và tàn nhẫn, tự tay c.h.é.m đứt cánh tay của , thoát khỏi cơn bão, và ngay giây tiếp theo, với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai, vồ lấy Thao Thiết.

Thao Thiết kinh ngạc sự quyết đoán sắt đá của Đào Ngột. Ngay trong giây phút ngẩn , móng vuốt của Đào Ngột cắm phập n.g.ự.c , xoay mạnh một cái, thô bạo móc một lỗ lớn n.g.ự.c .

"Ân nhân giỏi lắm! Ân nhân cố lên!" Bạch Mạn Thấu thấy vội dừng , cổ vũ cho Đào Ngột. Cô yếu ớt, lao lên giúp gì mà còn vướng chân, nên dù lo lắng cũng dám manh động.

"Đánh c.h.ế.t , đ.á.n.h c.h.ế.t tên khốn kiếp ! Con ... con ơi..."

Con bướm khổng lồ đẫm m.á.u cách Bạch Mạn Thấu xa gượng dậy từ lúc nào, thấy cảnh bèn hồn, lóc t.h.ả.m thiết đầy căm hận. Tiếng thê lương chứa đựng sự phẫn nộ và đau thương tột cùng, cùng với tuyệt vọng và hận thù.

"Khá lắm khá lắm, lâu chơi nghiêm túc thế !"

Thao Thiết cũng giống Đào Ngột, vốn là kẻ hiếu chiến, nhưng vì sức mạnh quá cao, chỉ quan tâm đến chuyện ăn uống nên lâu đ.á.n.h nghiêm túc với ai. Lúc Đào Ngột thương, bèn nổi hứng thú nồng đậm, mặc kệ n.g.ự.c đang be bét m.á.u chảy ròng ròng, lao thẳng Đào Ngột.

Thế là Đào Ngột còn kịp tiếp đất, thêm vài luồng bão chướng khí ập tới. Đồng thời Thao Thiết cũng đạp mạnh xuống đất tạo thành một hố sâu khổng lồ, hình lao vút về phía Đào Ngột.

Đào Ngột lơ lửng giữa trung, tránh cũng thể tránh. Mắt thấy bão chướng khí ập đến, thấy bản mặt đáng ghét của Thao Thiết, đầu óc vốn cơn giận và sát ý mụ mị của càng thêm bùng nổ. Hắn những né tránh mà còn gầm lên điên cuồng, một nữa gắng gượng phá vỡ phong ấn của Kim Hưu, bộc phát sức mạnh kinh , đó dùng tay trái vồ mạnh những cơn bão chướng khí .

"Rầm ——"

Những cơn bão chướng khí va chạm dữ dội với móng vuốt chướng khí của Đào Ngột. Đào Ngột lúc chỉ còn tay trái, dù sức mạnh bộc phát đột ngột thì địch Thao Thiết đang dốc lực?

Sau những cú va chạm liên tiếp, cổ họng Đào Ngột tanh ngọt, phun một ngụm m.á.u tươi. Vết thương nơi cánh tay cụt toác , m.á.u phun như suối, nhuộm đỏ cả một vùng cành lá xanh tươi. Thân thể cũng cú đ.á.n.h mạnh của Thao Thiết hất văng xa.

Đào Ngột cảm thấy như xé toạc, đau đớn tột cùng, nhưng lửa giận trong lòng càng cháy dữ dội hơn. Hắn cựa , định dậy chiến tiếp.

"Ân nhân ——!" Bạch Mạn Thấu hét lên thất thanh, vội giận, lao tới đỡ lấy Đào Ngột.

Thao Thiết một nữa lao tới với tiếng gió rít gào xé gió. Lúc Đào Ngột sức cùng lực kiệt, thể tránh đòn tấn công tiếp theo của Thao Thiết.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, trung bất ngờ lóe lên một tia sáng vàng. Ngay đó, một quả cầu ánh sáng vàng c.h.é.m mạnh Thao Thiết đang đắc ý , khiến đau điếng hít một lạnh, kêu oai oái.

"Kẻ nào đ.á.n.h lén? Kẻ nào đ.á.n.h lén? Vô sỉ quá!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-33-mat-di-canh-tay-phai.html.]

"Đã lâu gặp, Thao Thiết." Ánh vàng tan , xuất hiện là Kim Hưu với vẻ mặt vô cảm!

Đào Ngột đang đau đớn đến mức thần trí mơ hồ sững sờ, trừng mắt Kim Hưu.

"Tiên Tôn thể tỉnh dậy ? Trời... trời vẫn tối mà!" Tiếng hét thất thanh của Bạch Mạn Thấu khiến Đào Ngột hiểu mắt ảo giác, mà là sự thật! Trong lòng bỗng run lên dữ dội rõ lý do, nôn một ngụm máu.

"Ân nhân!" Bạch Mạn Thấu màng kinh ngạc, vội vàng lo lắng vỗ n.g.ự.c Đào Ngột.

Kim Hưu ở cách đó xa thấy , cuối cùng cũng đầu hai . Khi thấy cánh tay cụt của Đào Ngột đất, nàng khẽ nhíu mày, trong mắt xẹt qua tia băng giá sắc lẹm và ánh máu.

"Hóa là Kim Hưu Tiên Tôn, quả nhiên lâu gặp. Không ngờ nhiều năm gặp, Tiên Tôn bắt đầu học cái trò đ.á.n.h lén lưng quang minh chính đại thế !"

Thao Thiết ôm vết thương dậy, mặt hiện rõ vẻ thù địch và cảnh giác, hừ lạnh châm chọc.

Trận chiến năm xưa, nàng đ.á.n.h suýt hồn phi phách tán, bao giờ quên. Kẻ tuy là giống cái nhưng sức chiến đấu thực sự thể coi thường.

"Đánh trọng thương đồ nhi của bổn tọa, ngươi xem, món nợ mới tính đây?" Kim Hưu để ý lời châm chọc của , chỉ lạnh lùng đầu , sát khí trong mắt hề che giấu.

Thao Thiết ngẩn , ngờ kẻ ngáng đường nửa chừng là đồ của Kim Hưu. Hắn luôn Kim Hưu là kẻ cực kỳ bao che khuyết điểm, lúc thấy sát khí ngập tràn giữa hai lông mày nàng thì nàng thực sự nổi giận . Hắn hừ mạnh một tiếng tỏ vẻ bất mãn buông một câu, đó nhanh như chớp biến mất.

"Đồ ? Gu thẩm mỹ của Tiên Tôn ngày càng tệ ! Trước thì là cây trúc cứng ngắc vô vị, là con hổ trắng chướng khí da dày thịt béo... Không ngon! Không ngon!"

Hắn ngu, thương còn ở đây đợi Kim Hưu xử lý.

Thấy Thao Thiết bỏ chạy, Kim Hưu đuổi theo, đầu bước về phía Đào Ngột và Bạch Mạn Thấu. Vẻ nghiêm nghị lạnh lùng mặt những giảm mà càng thêm nặng nề.

"Tiên... Tiên Tôn, mau cứu Ân nhân ! Tay... tay của ngài ..." Bạch Mạn Thấu thấy Kim Hưu đến, Thao Thiết bỏ chạy, trái tim thỏ con sắp nhảy ngoài cuối cùng cũng bình . Thấy bộ dạng thê t.h.ả.m đầy thương tích của Đào Ngột, cô nàng luống cuống tay chân, đỏ hoe mắt cầu xin Kim Hưu.

Kim Hưu gì, chỉ lạnh lùng Đào Ngột đang trong tình trạng bán hôn mê. Nàng phất tay áo, ánh vàng lóe lên, đưa mấy mặt tại đó về núi Bắc Hoa.

Bao gồm cả con bướm khổng lồ trọng thương, lòng đầy bi phẫn tuyệt vọng .

...

Nhìn Đào Ngột giường với bộ dạng chật vật, khắp đầy vết thương và mất cánh tay , đang hôn mê bất tỉnh, Kim Hưu mặt lạnh như băng sương nhưng trong lòng lửa giận cuồn cuộn như nham thạch phun trào.

Tên Thao Thiết đó, dám thương đến mức !

Nếu nàng từng thu giữ sức mạnh của Đào Ngột , vì sự an của mà ếm một tầng cảm ứng sức mạnh lên , để trong khoảnh khắc nguy cấp cảm nhận mà dùng phương pháp cưỡng ép nghịch thiên phá mộng mẫu dạy - cách mà mẫu dặn vạn bất đắc dĩ mới dùng - để liều mạng chạy đến, thì giờ trong bụng Thao Thiết !

Nếu vì cưỡng ép nghịch thiên khiến nàng thể thực sự tay, thì nàng nhất định khiến tên Thao Thiết đó...

Cơn giận bùng phát, sát ý dữ tợn, bàn tay đang chữa thương cho Đào Ngột vô thức ấn mạnh, khiến Đào Ngột đang hôn mê rên lên một tiếng đau đớn.

Tiếng rên đau đớn khiến Kim Hưu giật tỉnh .

Vội vàng xua cảnh tượng đẫm m.á.u trong đầu, Kim Hưu ngẩn ngơ Đào Ngột giường.

Nàng nảy sinh ý định g.i.ế.c chóc mãnh liệt đến thế!

Nàng là thần tiên, tu vi ngàn năm, lẽ tràn đầy từ bi, dù giận đến mấy cũng nên nảy sinh sát ý nặng nề như mới . Tại ... ý nghĩ m.á.u me dữ tợn đến thế?!

"Sư phụ." lúc , Phỉ Thúy bưng chậu nước bạc .

Kim Hưu hồn, nén cảm xúc kỳ lạ trong lòng xuống, gật đầu với Phỉ Thúy: "Lau nhẹ thôi, đừng chạm cánh tay của nó."

"Vâng." Phỉ Thúy gật đầu xuống, vắt khăn nhẹ nhàng lau vết m.á.u Đào Ngột. Nhịn một lúc lâu, cuối cùng cũng nhịn nữa, sang hỏi Kim Hưu: "Sư phụ, tay của sư ...?"

Kim Hưu thu vẻ bối rối trong mắt, ánh mắt nhẹ nhàng rơi xuống chỗ tay cụt của Đào Ngột. Vết thương dữ tợn, lộ thịt m.á.u nát bấy và xương gãy trắng hếu, chỉ thôi cũng khiến run rẩy, đau đớn vô cùng.

"Vi sư... cứu . Thao Thiết cũng giống Ngọc Bạch, đều là một trong Tứ đại hung thú thượng cổ, cũng mang chướng khí bẩm sinh. Chướng khí tuy lợi hại như Ngọc Bạch, nhưng khiến vết thương vĩnh viễn lành, thể chữa trị. Ngay cả pháp lực của vi sư cũng chỉ thể chữa lành những vết thương nhỏ nó, còn cánh tay đứt lìa thì bó tay..."

Kim Hưu nhíu mày, thở dài, chỉ chỗ tay cụt bắt đầu thâm đen của Đào Ngột, trong mắt thoáng qua vẻ nặng nề và lo lắng.

"Vậy tay của sư ... chẳng là phế ?!" Phỉ Thúy kinh hãi thốt lên, vẻ mặt giấu sự chấn động.

 

Loading...