NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 31: Trong Lòng Có Người Khác
Cập nhật lúc: 2026-05-17 14:06:58
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kim Hưu cứng đờ cả , kịp phản ứng một đôi bàn tay to lớn che kín mắt.
“Đừng vội, lâu thấy ánh nắng, cần thích nghi .” Giọng bá đạo của Đào Ngột vang lên bên tai, thở ấm áp phả hõm cổ nàng, khiến nàng cảm thấy ấm áp ngưa ngứa.
Nàng sững sờ, mắt bỗng nhiên như lớp sương mù giăng kín, trở nên mơ hồ.
Sao nay nàng từng để ý giọng của đứa trẻ trong trẻo, sảng khoái đến , trái ngược với vẻ ngoài tà mị, bá đạo của ? Hơn nữa, vì giọng khiến nàng cảm giác dường như từng ở đó...
Một ý nghĩ kỳ lạ thoáng qua trong đầu Kim Hưu, nhưng ngay đó tim nàng bỗng đau nhói, cơn đau kéo nàng trở về thực tại.
Đôi bàn tay của Đào Ngột vẫn đang che mắt nàng, nhiệt độ từ bàn tay truyền đến đột nhiên nóng rực như thiêu đốt, khiến Kim Hưu hoảng hốt gạt mạnh tay , lùi một bước lớn.
“Này! Gia là cho mà!” Đào Ngột đau rụt tay về, kinh ngạc tức giận trừng mắt Kim Hưu.
Kim Hưu lúc mới bình tĩnh , khỏi cảm thấy chút ngượng ngùng. Nàng cũng hiểu nữa...
Cố chớp mắt, nàng đưa tay vuốt tóc, ngẩng đầu trời như để lảng tránh, khẽ ho khan một tiếng: “Khụ, Tiểu Bạch hiếu thảo như , vi sư vui quá nên nhất thời... kích động thôi.”
Đào Ngột ngốc, thừa nàng đang cố tình bày dáng vẻ sư phụ để giữ cách với . nàng vui, cũng lười so đo.
Ngày tháng còn dài, chờ . Bây giờ quan trọng nhất là nàng vui vẻ.
“Người vui là .” Hắn nhếch môi , bất ngờ ghé sát tai nàng thì thầm, tiếng trầm thấp đầy từ tính.
Hành động mang theo chút trêu chọc và khiêu khích, nhưng nhanh, dứt lời rụt , lùi xa, bộ như chuyện gì ngẩng đầu trời, khiến Kim Hưu buồn tức.
Xưa nay là nàng trêu chọc khác, mà dạo hiểu cứ đứa trẻ là nàng mất khả năng phản ứng nhanh nhạy.
Kim Hưu thầm thở dài, ngẩng đầu trời, tâm trạng dần trở nên vui vẻ, tươi sáng.
Nàng ngửa đầu, ánh nắng xuyên qua tầng mây, tuôn chảy như dòng suối vô tận, lồng n.g.ự.c kìm mà căng tràn cảm xúc.
Ba ngàn năm , nàng từng thấy ánh nắng rực rỡ thế . Cho dù chỉ là trong mơ, cũng đủ khiến nàng mãn nguyện.
Rõ ràng giấc mơ trong mơ chỉ là ảo ảnh hư vô, nhưng hiểu , nàng cảm nhận ấm thật sự của ánh nắng.
Cảm giác ấm áp từ tận đáy lòng lan tỏa khắp cơ thể khi tắm ánh nắng khiến bỗng trở nên lười biếng, chỉ hiện nguyên hình, lăn đất, thoải mái nô đùa nắng vàng.
“Đi nào, Gia đưa xem cái .” Kim Hưu đang lim dim tận hưởng, Đào Ngột bên cạnh tự nhiên nắm lấy tay nàng kéo .
Làn da nàng vốn như ngọc, đôi bàn tay trắng nõn mềm mại, cộng thêm nhiệt độ và thở đặc trưng của nàng khiến Đào Ngột chạm xao xuyến, trong lòng dâng lên cảm giác thỏa mãn khó tả.
Nào ngờ cảm giác kéo dài bao lâu, Kim Hưu nhướng mày, bình thản rút tay khỏi bàn tay to lớn của , tan vỡ chút tâm tư đang rung động của Đào Ngột.
Mất sự mềm mại trong lòng bàn tay, Đào Ngột hụt hẫng, nắm chặt lấy tay nàng nữa, trừng mắt nàng giận dỗi ấm ức: “Phải nắm tay!”
“Không .” Kim Hưu lắc đầu, nghiêm nghị , kiên quyết rút tay về.
Đào Ngột trừng mắt nàng, sợ nàng giận nên thỏa hiệp nhưng khao khát nắm tay nàng, đành tức bất lực nhỏ: “Giấc mơ của kỳ quái lắm, sợ rơi ác mộng. Ta nắm tay mới yên tâm.”
“Vi sư ngay bên cạnh, chuyện gì gọi một tiếng là .” Kim Hưu vẫn kiên quyết. Không nàng câu nệ gì, nếu thực sự nguy hiểm thì nắm tay dìu đỡ cũng chẳng , nhưng ngặt nỗi Đào Ngột hiện giờ đang tình cảm nên với nàng. Là sư phụ, nàng cần tránh một chút, để càng lún càng sâu.
Sự từ chối dứt khoát của Kim Hưu khiến sắc mặt Đào Ngột sầm xuống. Tuy trong lòng thực sự nắm tay nàng, nhưng lúc lo lắng cho nàng nhiều hơn. Giấc mơ kỳ quái đến mức cũng hiểu nổi, nếu nắm tay nàng, ít nhất cũng thể cảm nhận tình hình. Vậy mà nàng nhất quyết chịu. Hắn cho nàng, hạ đến thế mà nàng vẫn động lòng, thật khiến sốt ruột tức tối!
Trong lúc giận lo, chẳng màng gì nữa, chộp lấy tay Kim Hưu siết chặt, ánh mắt nàng bá đạo và kiên định vô cùng.
Kim Hưu im lặng hồi lâu gì. Cuối cùng, nàng khẽ cử động, cũng rút tay về nữa, chỉ nhàn nhạt liếc Đào Ngột một cái dừng bước, yên tại chỗ.
Ý là: Nếu ngươi còn loạn nữa, vi sư sẽ nữa.
Đào Ngột tức nghẹn họng, mặc kệ sự phản kháng của nàng mà cưỡng ép lôi , nhưng nếu , nàng nhất định sẽ phóng một quả cầu lửa thiêu trụi lông , khi còn đuổi xuống núi bao giờ gặp nữa.
Nghĩ đến đây, Đào Ngột đành cố nén cơn giận và nỗi thất bại trong lòng, nhưng cũng cam tâm thỏa hiệp ngay, cứ thế giằng co trừng mắt nàng.
Trừng mắt hung tợn một hồi lâu mà Kim Hưu vẫn chịu xuống nước, cuối cùng Đào Ngột đành hậm hực bóp mạnh bàn tay mềm mại của nàng một cái như khảm nàng tim , mới miễn cưỡng buông tay .
Kim Hưu thu tay về, vẻ mặt lạnh lùng lúc mới dịu . Ngẩng đầu Đào Ngột, thấy mặt đen sì vì giận, trong cơn tức tối còn pha chút thất vọng, chán nản trông thật đáng thương, hiểu tim nàng bỗng thắt .
Một cảm xúc kỳ lạ dâng lên trong lòng, khiến tâm trạng vui vẻ ban nãy tan biến lúc nào .
Nàng Đào Ngột phía , im lặng hồi lâu, trong lòng dấy lên nỗi hoang mang mơ hồ.
Một lúc , nàng bước lên chọc chọc vai Đào Ngột đang cố gắng tự trấn an bản , do dự một chút mới , bằng giọng thấm thía:
“Tiểu Bạch, những lời thể con , nhưng vi sư vẫn . Vi sư là tiên, là sư phụ của con, giữa chúng chỉ tình thầy trò, tuyệt đối thể nảy sinh thứ tình cảm trái luân thường đạo lý . Vi sư tâm ý của con, nhưng con mới thành hình , còn nhiều chuyện trải qua, nên mới nhầm lẫn sự ỷ vi sư thành tình yêu nam nữ chốn phàm trần. Đợi con gặp nhiều hơn, trải qua nhiều chuyện hơn, con sẽ hiểu thôi. Hơn nữa... trong lòng vi sư khác , dù cho Tiểu Bạch một tấm chân tình, vi sư cũng thể chứa chấp thêm nữa. Vi sư coi con và Phỉ Thúy như , thật sự thấy con vì vi sư mà đau khổ. Chỉ mong Tiểu Bạch hiểu rõ và sớm buông bỏ, ?”
Nàng vốn rõ ràng đến mức , nhưng những ngày qua, mỗi khi thấy ánh mắt nóng bỏng, bá đạo của dành cho , nàng buộc tin rằng nghiêm túc. Đã nghiêm túc, nàng tuyệt đối thể dùng thái độ dỗ trẻ con để đối đãi với nữa. Đào Ngột duyên thầy trò với nàng kiếp , nàng tự nhiên coi như , thấy khó chịu. Những lời tuy tàn nhẫn, nhưng nếu thể diệt trừ mầm mống tình cảm trong lòng khi lún quá sâu thì cũng là chuyện .
Chuyện rõ kết quả, nếu cứ để nó bắt đầu thì định sẵn sẽ là đau thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-31-trong-long-co-nguoi-khac.html.]
Nàng thương đứa trẻ , cũng duyên với , nhưng đó thể là tình yêu. Chưa đến việc Đào Ngột là đồ của nàng, nàng tuyệt đối chuyện trái luân thường đạo lý, chỉ riêng bản nàng thôi, đàn ông trong mộng ... cùng nàng thành trong mơ, dịu dàng bên nàng đời đời kiếp kiếp, tự tay trang trí tân phòng cho nàng... là sự tồn tại vĩnh viễn ai thể thế trong lòng nàng.
Nàng liệu thật sự tồn tại một đàn ông như thế , đó chỉ là cơn ác mộng kéo dài ngàn năm, nhưng nàng rõ, bản nàng trong mơ yêu đàn ông đó sâu sắc.
Nàng từng kể chuyện với ai, bởi chính nàng cũng thấy nó quá hoang đường. Nàng mà yêu một đàn ông chỉ xuất hiện trong mơ, đến mặt mũi còn rõ?
cứ nghĩ đến , cảm xúc phức tạp đầy ắp lồng ngực, pha trộn giữa chua xót, đau khổ, vui sướng và luyến ái.
Ba ngàn năm qua đều như , dù là trong mơ ngoài đời thực. Nàng luôn thừa nhận, nhưng thứ cảm xúc khiến nàng rơi lệ cho phép nàng tự lừa dối dù chỉ một chút.
Hôm nay nàng cuối cùng cũng , vì nàng nghĩ, nếu rõ ràng như , e là thể khiến đứa trẻ c.h.ế.t tâm.
Nói xong, Kim Hưu Đào Ngột với ánh mắt thở dài khổ. Chắc sắp xù lông lên nhỉ? những chuyện, nhất là chuyện tình cảm, rõ ý mà cứ dây dưa thì chẳng khác nào đang cố tình từng bước g.i.ế.c c.h.ế.t trái tim . Nàng sẽ , và cũng thể tổn thương như thế.
Nếu yêu, thì rời sớm mới là đúng đắn.
“... Là ai?” Trái ngược với dự đoán của Kim Hưu, Đào Ngột nổi giận, cũng chẳng xù lông, thậm chí sắc mặt cũng đổi. Hắn im lặng một lúc nàng, hỏi.
Đôi mắt sâu thẳm của chằm chằm mắt nàng, giấu tất cả uất ức, tức giận và thất vọng ban nãy. Vẻ mặt vô cảm của toát lên một áp lực âm trầm khó tả.
“Con quen .” Kim Hưu khẽ lắc đầu, nhiều.
Đào Ngột gì, chỉ nàng chằm chằm gật đầu: “Vậy là .”
Kim Hưu nhất thời hiểu, nghi hoặc hỏi : “Hả?”
“Đã là Gia quen thì cũng xem như tồn tại. Một kẻ tồn tại, chỉ cần vĩnh viễn xuất hiện, sư phụ sớm muộn gì cũng sẽ quên thôi. Ưu điểm lớn nhất của Gia là kiên nhẫn, thể đợi đến ngày thế trong tim bằng .” Đào Ngột đột nhiên nhếch môi , Kim Hưu với vẻ tà nịnh và ngạo nghễ, sự bá đạo và ngang ngược trong lời đập thẳng mặt nàng.
Kim Hưu ngẩn .
Hắn bao giờ gọi nàng là sư phụ một cách nghiêm túc. Trước đây nếu , cũng chỉ là một hai hiếm hoi với giọng điệu châm chọc, đùa cợt. Đây là đầu tiên gọi nàng là sư phụ nghiêm túc đến thế, nhưng khiến nàng cảm thấy kỳ lạ khó tả.
Rõ ràng gọi là “sư phụ”, nhưng hề chút kính trọng nào, cũng còn vẻ châm chọc bất mãn như , đó là sự nghiêm túc và kiên định khó diễn tả.
Dường như...
Phải , giống như đang nghiêm túc tuyên chiến với nàng .
Kim Hưu sững sờ, cổ họng khô khốc nên lời.
Nàng Đào Ngột bản tính ngông cuồng bá đạo, nhưng xưa nay nàng chỉ coi như đứa trẻ hư nuông chiều, nũng. Nàng cũng khi những lời , nhất định sẽ phản bác, tức giận, đau lòng thậm chí là nổi điên, nhưng nàng từng nghĩ đáp trả với thái độ và thần thái như thế .
Không kiểu giận dỗi ầm ĩ, xù lông ăn vạ của trẻ con, mà là tư thái của một đàn ông trưởng thành thực thụ, ngạo nghễ và bá đạo.
Bá đạo và trực diện, ngông cuồng và nguy hiểm.
Kim Hưu bỗng cảm thấy tim đập mạnh liên hồi.
Đào Ngột mắt dường như bỗng biến thành một đàn ông xa lạ mà nàng quen , chứ đứa trẻ tính cáu kỉnh, động tí là xù lông nữa.
“Ta chỉ sư phụ của , nhưng chỉ đồ của . Bất kể trong lòng ai là thật giả, đều quan tâm. Điều đó chẳng thể lay chuyển quyết tâm của . Sư phụ chỉ cần rằng, những gì đồ nhi , bao giờ đạt thì chịu thôi.”
Đào Ngột bất ngờ ghé sát Kim Hưu, nhanh như chớp đặt một nụ hôn lên môi nàng, trong đôi mắt âm u lóe lên vẻ quyết tâm chiếm đoạt.
Kim Hưu bừng tỉnh, trong lúc hoảng loạn vung tay tát mạnh một cái: “Làm càn!”
Chưa từng ai dám khinh nhờn nàng như thế. Trước đây Đào Ngột cũng từng táy máy tay chân, nhưng bao giờ phóng túng đến mức . Kim Hưu lúc thực sự nổi giận. Nàng ngờ những lời của những dập tắt ý định của mà còn khiến càng thêm càn rỡ. Trong lúc thẹn giận, nàng suy nghĩ gì mà dùng đến bảy tám phần lực tát mạnh mặt .
Chát!
Tiếng tát giòn giã vang lên, đầu Đào Ngột đ.á.n.h lệch sang một bên, mặt lập tức hiện lên năm dấu ngón tay đỏ ửng, sưng vù.
“Trừ phi Gia c.h.ế.t, nếu sớm muộn gì cũng là của .”
Đào Ngột cố nén sự u ám và chán nản trong mắt, ngông cuồng l.i.ế.m vệt m.á.u nơi khóe môi, kìm nữa, xoay biến mất.
Nếu còn ở , sợ sẽ mất kiểm soát, xảy xung đột gay gắt hơn với nàng.
Kim Hưu chỉ thấy sự ngông cuồng bá đạo của , nhưng thấy trong lòng , cơn giận dữ, nỗi đắng cay và chua xót đang cuộn trào chực chờ bùng nổ.
Ta chỉ cùng thầy trò, nhưng chỉ nguyện cùng thành đôi thành cặp. Người trong tim , với trái tim tràn ngập hình bóng về ?
Rõ ràng chỉ tự tay dệt cho giấc mộng hằng mong ước, nhưng đến cuối cùng, khiến tức giận, còn thì thất vọng ê chề?
Kim Hưu ngẩn ngơ nơi biến mất, trong lòng dâng lên nỗi rối bời từng .
Sao chuyện thành thế ...