NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 3: Lấy Tên Ngọc Bạch

Cập nhật lúc: 2026-05-13 14:34:55
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Lúc bổn tọa cứu ngươi về, cẩn thận thu mất dòng sức mạnh quá mức điên cuồng trong cơ thể ngươi, đó tiện tay phong ấn luôn một phần những thứ còn trong ngươi mà bổn tọa thu ." Kim Hưu vươn vai .

"... Thần tiên thối! Biết điều thì mau trả sức mạnh cho Gia!" Đào Ngột , tức đến mức mặt mũi càng thêm xanh mét, hung tợn trừng mắt Kim Hưu gầm lên.

Không cẩn thận? Tiện tay? C.h.ế.t tiệt, ả rõ ràng là cố ý, cố tình!

"Không trả. Sức mạnh bẩm sinh của ngươi quá quỷ dị, quá cường hãn. Ngươi mới tu luyện thành hình chịu đả kích, buộc ngủ say mười tám năm. Nếu bây giờ trả bộ sức mạnh đó hoặc giải phong ấn phần sức mạnh trong ngươi, ngươi nhất định chịu nổi, thể sẽ phản phệ. Vì cho ngươi, cứ để vi sư giữ hộ . Hơn nữa, ngươi bây giờ cũng pháp lực, bổn tọa chừa một chút cho ngươi tự vệ mà."

Đương nhiên, nàng sẽ cho , nàng là kẻ đ.á.n.h trọng thương ngay khi tu luyện thành hình nữa, khiến buộc ngủ say.

Đào Ngột tức đến mức mặt mũi tái mét, một cục tức nghẹn ở lồng n.g.ự.c nổ tung. cũng lời nàng sai, nhất thời giận đến mức cứng đờ tại chỗ, nên lời.

Trái ngược với bộ dạng giậm chân tức tối của , Phỉ Thúy bên cạnh sướng rơn , hai mắt sáng rực.

Sức mạnh của tên sư phụ thu , phong ấn ha ha ha ha! Cậu cần sợ nữa ha ha ha ha! Cậu thể chấn chỉnh uy nghiêm sư ha ha ha ha!

Phỉ Thúy chỉ cảm thấy thế giới mắt bỗng chốc bừng sáng rực rỡ.

Kim Hưu thấy Đào Ngột tức đến mặt đen như đáy nồi, trong lòng buồn đồng thời cũng thở dài một tiếng.

Cũng là và nàng thực sự duyên, nếu với cái tính lười biếng sợ phiền phức xưa nay của nàng, chắc chắn ném hòn than nóng bỏng tay thật xa . hiện tại sự , nàng cũng chỉ đành tốn thêm chút tâm tư, nỗ lực tròn trách nhiệm thầy, cố gắng trừ bỏ ác tính . Cho dù thể khiến đổi bản tính bạo ngược để lập địa thành Phật, thì cũng nhất định đè nén ham ác của , để an phận mà sống tiếp.

Nghĩ đến đây, Kim Hưu phất tay một cái, chiếc áo khoác màu xanh biếc Phỉ Thúy lập tức lột , trùm lên đầu Đào Ngột.

"Á!" Phỉ Thúy giật , theo phản xạ lấy hai tay che ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ hoảng sợ.

"Phỉ Thúy, cho sư ngươi mượn áo choàng dùng tạm một chút. Cứ trần truồng mãi thế thật mất mỹ quan núi rừng. Tuy rằng nhỏ một chút, nhưng ít cũng che thể." Kim Hưu thổi thổi móng tay, vô tội.

Phản ứng của Đào Ngột là giận dữ vung móng vuốt, xoẹt một cái xé nát chiếc áo choàng thành trăm mảnh. Tiếp đó hừ lạnh một tiếng, vung tay , bèn biến một bộ hắc bào khoác lên .

"Ôi trời đất ơi! Áo choàng đó là ngàn chọn vạn tuyển ở tiệm may của loài xuống núi đấy!" Phỉ Thúy đau lòng đến nhăn cả mặt, phẫn nộ trừng Đào Ngột mà dám ho he.

"Được , hả giận ?" Phản ứng của Đào Ngột trong dự liệu của nàng. Kim Hưu để tâm, đó nghiêm mặt : "Bổn tọa ngươi cam lòng. Thế , ngươi lập một giao ước với bổn tọa ? Ngươi bái bổn tọa sư phụ, theo bổn tọa tu luyện, tu tâm dưỡng tính, thu liễm tính tình. Đợi đến khi ngươi thực sự thể khống chế thiên tính bạo ngược hung ác của , điều ác nữa, bổn tọa sẽ trả sức mạnh đó cho ngươi, thế nào?"

Nàng vốn dĩ định dùng sức mạnh của để trấn áp mãi mãi. Đào Ngột là hung thú tự nhiên hình thành, chỉ cần ác niệm nhân gian biến mất , sức mạnh hung thú thể từ từ ngưng tụ , khôi phục như cũ. Nàng cũng chỉ là trong thời gian , tìm một cơ hội, dốc sức giáo hóa mà thôi.

Đào Ngột ngẩn , lúc mới nàng là đang cho chỗ trút giận, nhất thời cơn lửa giận trong lòng vơi một ít. Tuy vẫn cam lòng, tức giận bất bình, nhưng cũng còn lựa chọn nào khác. Đành nghiến răng hừ lạnh một tiếng: "Được. nếu ngươi dám nuốt lời, Gia tuyệt đối sẽ bỏ qua!"

Hắn tự nhiên thể đến nhân gian hút lấy ác niệm để ngưng tụ sức mạnh, nhưng với sức mạnh trọn vẹn nàng trấn áp như hiện giờ, chỉ sợ khỏi núi nửa bước những kẻ mạnh hơn tiêu diệt. Có mụ thần tiên trông vẻ mạnh mẽ bao che , cũng chắc là chuyện .

Giới Yêu thú từ xưa đến nay vốn là cá lớn nuốt cá bé. Tuy nhớ là ai, nhưng thuộc tính yêu thú và thiên tính hung ác trong xương tủy thì thể nào quên .

Đào Ngột trời sinh ngạo mạn ngông cuồng, nhưng nghĩa là não. Luận về tâm cơ, tự nhiên thiếu. Phải rằng, gian trá, xảo quyệt, ích kỷ, đê hèn, cũng đều là ác tính của con mà.

Co dãn , đương nhiên hiểu.

Yêu cầu của nàng là đè nén ác tính trời sinh và d.ụ.c vọng ác, đến lúc đó nếu đè nén , nàng cũng thật giả. Nói dối, cũng là sở trường bẩm sinh của mà.

Nghĩ đến đây, cơn giận đầy bụng của Đào Ngột cũng tan biến. Dù ngày tháng còn dài, mối nhục hôm nay, đợi khôi phục sức mạnh xong, khối cơ hội để báo thù!

"Rất . Như , từ nay về ngươi là đồ thứ hai của bổn tọa, tên gọi là... Ngọc Bạch ." Kim Hưu hài lòng gật đầu, trong đầu thoáng qua hình ảnh miếng ngọc tinh xảo ngon lành, lập tức híp mắt gật đầu.

Ngoài vàng , nàng cũng thích ăn ngọc thạch trong veo. Mà bản thể lông tóc của màu trắng, thêm chữ Bạch .

"Ngọc Bạch cái gì? Khó c.h.ế.t !" Đào Ngột khoanh tay ngực, khẩy một tiếng, chút nể nang chê bai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-3-lay-ten-ngoc-bach.html.]

Kim Hưu ung dung dậy, đó vươn hai tay, nhào tới nhào nặn khuôn mặt tuấn tú của Đào Ngột.

"Bổn tọa là sư phụ ngươi, đương nhiên là bổn tọa quyết định!"

Đào Ngột mặt đen , mạnh mẽ gạt tay Kim Hưu , trong đôi mắt vàng sẫm bùng lên lửa giận.

Kim Hưu chẳng thèm để ý đến sự khó chịu của , thản nhiên giơ tay vỗ vỗ đầu , : "Đồ nhi ngoan, bái bổn tọa sư, thì lời đấy nhé."

Đào Ngột nghiến răng, nhưng nghĩ đến việc hiện tại căn bản đ.á.n.h mụ thần tiên , chỉ đành hừ lạnh một tiếng thật mạnh, coi như thỏa hiệp.

"Ngoan lắm. , đây là đại sư của ngươi, Phỉ Thúy." Kim Hưu thỏa mãn híp cả mắt, chỉ Phỉ Thúy giới thiệu.

Mặt Đào Ngột càng đen hơn, đầy vẻ khinh bỉ liếc Phỉ Thúy, nhạo: "Một con trúc tinh đạo hạnh đến ba trăm năm, cũng xứng đại sư của Gia?"

Cảm thấy coi thường, Phỉ Thúy tức giận trừng mắt lườm một cái, chợt nghĩ điều gì, đầy ý : "Ây da, ai bảo sư nhập môn sớm hơn chứ, sư... ... Ngọc... Bạch."

Bốn chữ cuối nhấn mạnh, rõ ràng.

Nhìn bộ dạng tức đến đen mặt của Đào Ngột, trong lòng Phỉ Thúy bỗng thấy cân bằng lạ thường.

"Thấy bản thể ngươi màu xanh biếc, đúng lúc bổn tọa cũng thích ăn phỉ thúy, gọi ngươi là Phỉ Thúy ." Năm xưa, sư phụ cũng híp mắt như phớt lờ sự phản đối yếu ớt của , cứ thế đặt cho cái tên ẻo lả như con gái .

Giờ đây, tên Đào Ngột cũng thoát ha ha ha. Trong lòng bỗng thấy sướng rơn ha ha ha!

"Được , ngươi ở phòng bên cạnh Phỉ Thúy . Lát nữa vi sư sẽ đưa cho ngươi một kinh pháp thích hợp để tu luyện, ngươi dụng tâm luyện tập theo, lợi cho ngươi đấy. À, Phỉ Thúy, ban ngày chuyện gì xảy ?" Dặn dò Đào Ngột một hồi, Kim Hưu thuận miệng hỏi Phỉ Thúy theo lệ thường, gầm giường mây mấy cục vàng điêu khắc tinh xảo bỏ miệng nhai rau ráu.

"Bẩm sư phụ, hôm nay chuyện gì xảy ạ." Phỉ Thúy lắc đầu, chợt nhớ gì đó bèn đổi giọng, "A! Khoan ! hôm nay đồ nhi ở ngoài viện mấy con thỏ tinh , hình như núi Tây Lâm xảy chút chuyện... dường như liên quan đến Băng Kỳ Tiên Tôn."

"Tên Băng Kỳ đó ?" Kim Hưu nhướng mày, chút tò mò.

"Hình như là t.ử trướng Băng Kỳ Tiên Tôn đắc tội với Đông Hải Long Vương đó... Thỏ tinh cũng chỉ thôi, cụ thể thế nào đồ nhi cũng rõ." Nhắc đến chính sự, Phỉ Thúy vẻ nghiêm túc.

Chỉ Đào Ngột chỏng chơ một bên hờn dỗi, nghĩ xem mụ thần tiên thích ăn vàng bạc châu báu quái dị rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Chỉ tiếc hiện giờ đừng ký ức bẩm sinh của Đào Ngột, cho dù , thì với cái tính coi trời bằng vung, xưa nay luôn độc lai độc vãng, cô độc ngạo mạn, chỉ ác mua vui của , cũng chẳng bao giờ thèm để tâm nhớ xem con yêu vị thần tiên nào tên họ là gì.

Thế nên vắt óc suy nghĩ cũng nghĩ Kim Hưu rốt cuộc là ai.

"Đông Hải Long Vương Ngao Quảng? Cái lão già tính tình nóng nảy, lòng hẹp hòi hơn hạt vừng, so đo từng tí một khó chiều đó hả? Lại còn dây dưa với lão, xem Băng Kỳ đúng là rảnh rỗi quá . Nhắc mới nhớ, dạo bổn tọa sống cũng thanh tịnh vô vị quá, đúng lúc hôm nay rảnh rỗi thăm bạn cũ xem ." Kim Hưu xong lười biếng , tỏ vẻ khá hứng thú dậy.

Thật chỉ xem kịch vui của Băng Kỳ Tiên Tôn thôi chứ gì?

Phỉ Thúy thầm oán thán trong bụng, nhưng ngoài mặt thì hai mắt sáng rỡ giơ tay: "Sư phụ, còn con thì ?"

"Ngươi cũng ?" Kim Hưu dừng bước.

Phỉ Thúy gật đầu như gà mổ thóc.

Sư phụ nhà tính tình cô độc lập dị, quái gở khó chiều, giống các vị Tiên Tôn khác lập môn phái, thu nhận rộng rãi tử, cung cấp sư môn cho những phàm nhân yêu tinh tu tiên trong vùng cai quản. Người chỉ tùy tiện dựng một cái sân nhỏ núi Bắc Hoa , sống cuộc sống như ẩn cư. Vì thế yêu tinh phàm nhân tu tiên ở núi Bắc Hoa đều chạy sang chỗ ba vị Tiên Tôn hết. Từ lúc lên núi đến giờ, núi Bắc Hoa ngày càng vắng vẻ hoang lương. Mà sư phụ nhà cái tật ngủ ngày, đến bái phỏng càng ít ỏi đến đáng thương. Cậu mỗi ngày cứ lủi thủi tu luyện một khô khan, sắp tu thành trẻ tự kỷ luôn !

Lúc hiếm khi cơ hội đến phái Tây Lâm do Băng Kỳ Tiên Tôn lập để góp vui, nếm thử sương sớm trong veo mát lạnh ở đó, ngắm đình viện xinh ở đó, Phỉ Thúy đương nhiên là theo !

Nhìn dáng vẻ đầy mong chờ của Phỉ Thúy, Kim Hưu gật đầu: "Thôi , hôm nay tâm trạng vi sư vui vẻ, dẫn ngươi theo . Cũng coi như cơ duyên xảo hợp, Ngọc Bạch, ngươi cũng cùng vi sư một chuyến ."

 

Loading...