NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 28: Bị Mắng Chịu Phạt

Cập nhật lúc: 2026-05-16 14:32:27
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cái gì?" Đào Ngột ngờ Kim Hưu chẳng những đỏ mặt ngượng ngùng, vui vẻ híp mắt , thậm chí còn chẳng thèm đồ vật trong rương lấy một cái, ngược còn đón đầu bằng một tiếng quát đầy giận dữ.

Tim chìm xuống, trố mắt nàng đầy khó hiểu và kinh ngạc, sắc mặt trở nên khó coi.

"Sao? Vi sư bảo ngươi quỳ xuống thấy ?" Kim Hưu trong lòng giận nhẹ, thấy Đào Ngột trưng vẻ mặt vô tội, lửa giận trong lòng càng bốc cao, nàng lạnh lùng , trong mắt lóe lên vẻ nghiêm khắc.

Lúc Đào Ngột mới hồn, ngay đó tim thắt đau đớn, sự vui vẻ mong chờ trong mắt trong nháy mắt hóa thành mây đen dày đặc. Trong lòng lạnh toát, nỗi thất vọng và uất ức trào dâng.

Hắn ngờ nàng sẽ phản ứng như . Ngoài sự bối rối và kinh ngạc, bỗng cảm thấy thật ngu ngốc. Hắn một lòng nàng vui, đổi chỉ là sự trách mắng nghiêm khắc của nàng.

Không để Kim Hưu thấy sự thất vọng và chật vật của , Đào Ngột gạt bỏ cảm xúc mặt, kiêu ngạo hất cằm lên, sa sầm mặt mũi hỏi vặn : "Dựa cái gì?"

Sự thất vọng tủi và kinh ngạc chấn động trong lòng đan xen , hội tụ thành sự phản kháng và ngỗ nghịch.

Bộ dạng của Đào Ngột trong mắt Kim Hưu là "c.h.ế.t cũng hối cải", "ngỗ ngược khó dạy". Trong mắt lóe lên cơn giận dữ dội, Kim Hưu chỉ cảm thấy lửa giận trong lòng bùng phát, vung tay áo "chát" một tiếng tát mạnh mặt Đào Ngột.

"Dựa cái gì? Dựa cái gì?! Dựa việc hôm đó ngươi hung tính đại phát, mệnh lệnh của vi sư mà tàn sát con Phì Di thú ! Ngươi cứ bất chấp tất cả mà loạn theo hung tính của như thế, ngươi Thiên Tự điện hạ nghi ngờ ? Nếu cẩn thận khác phát hiện, ngươi tưởng ngươi bao nhiêu bản lĩnh để chống bọn họ? Đến lúc đó ngay cả vi sư cũng bảo vệ ngươi! Còn nữa, hôm nay ngươi dám học theo loài đ.á.n.h nhà cướp của, chạy cướp đồ của ! Đây là cái gì? Là thổ phỉ! Là cường đạo! Lỡ may hại tính mạng phàm, ngươi tưởng ngươi bao nhiêu cái mạng để giày vò?!"

Kim Hưu giận quá hóa , thu tay về, lạnh lùng nhếch môi tuôn một tràng trách mắng nghiêm khắc.

Đào Ngột cái tát bất ngờ cho choáng váng, Kim Hưu mắng xối xả, sự phản kháng và ngỗ nghịch nhỏ nhoi ban đầu trong lòng bỗng chốc bùng nổ dữ dội.

Khoảnh khắc , chẳng lọt tai chữ nào. Đương nhiên cũng chú ý đến thông tin Kim Hưu vô tình tiết lộ - phận thật sự sẽ khiến gặp nguy hiểm.

Đây là cơ hội để moi phận thật của , nhưng Đào Ngột bỏ qua nó.

"Ngươi dám đ.á.n.h ông!" Cơn đau rát mặt xen lẫn nỗi uất ức và phẫn nộ trong lòng cùng lúc bùng phát, Đào Ngột chỉ cảm thấy trong lòng khó chịu tột cùng, năm ngón tay co hóa móng vuốt sắc nhọn giữa trung.

Hắn thành hình lâu, trong xương tủy phần lớn vẫn là bản năng của thú: Tính bốc đồng và tính công kích.

Hành động của Kim Hưu khiến hiểu và đau lòng. Mà bản năng của loài thú, nhất là Đào Ngột thường là: Kẻ nào tổn thương, trả gấp trăm ngàn .

Dưới sự đau lòng và tức giận, chút lý trí mỏng manh lập tức nổ tung thành tro bụi, đầu óc "oanh" một tiếng rối loạn, chuyển động lao về phía Kim Hưu.

"Còn dám động thủ? Giỏi! Giỏi lắm!" Thấy Đào Ngột phản ứng như , Kim Hưu cũng giận điên . Chẳng kịp suy nghĩ tại giận dữ thất thường đến thế, nàng xoay bay lên, đầu ngón tay b.ắ.n một tia kim quang rực rỡ, xé gió lao về phía Đào Ngột.

Đào Ngột vươn móng vuốt định xé nát tia kim quang đó, nào ngờ tia kim quang ngay khoảnh khắc xé nát hóa thành một kết giới hình vòng cung, giam cầm chặt chẽ Đào Ngột bên trong, mặc cho tấn công thế nào cũng suy chuyển.

"Khốn kiếp thả ông !" Đào Ngột đỏ ngầu cả mắt, ngừng dùng móng vuốt đập mạnh kết giới màu vàng nhạt.

"Đừng phí sức nữa, ngươi phá . Đã sai thì chịu phạt, đây là hình phạt. Ngươi cứ ngoan ngoãn ở trong kết giới hai ngày, diện bích hối . Đợi nghĩ thông suốt vi sư sẽ thả ngươi ." Trên mặt Kim Hưu cơn giận tan, nàng lạnh lùng bỏ một câu xoay bỏ .

Đào Ngột trừng trừng bóng lưng nàng, trong đôi mắt đen thẫm lóe lên tia sáng vàng kim sẫm. Tia sáng là sự khó hiểu, là tủi , là giận dữ, là kinh ngạc, và cũng là đau lòng.

Hắn vô thức ôm lấy lồng n.g.ự.c đang đau thắt và khó thở, hiểu dần dần đè nén cơn giận khó chịu trong lòng, thần trí tỉnh táo hơn một chút.

Tại , sự thật khác xa với những gì nghĩ?

Tại , rõ ràng nàng vui, nhưng chọc giận nàng?

Hai câu hỏi lập tức lấp đầy tâm trí , khiến thậm chí chẳng còn tâm trí để trút giận lên con thỏ béo Bạch Mạn Thấu thề thốt đảm bảo nhưng hại mắng.

Đào Ngột móng vuốt đau âm ỉ của , ngoài sự giận dữ cam lòng, còn xen lẫn nỗi thất vọng chán nản nên lời.

...

Nhìn hai lẽ ngọt ngào tình cảm, giờ một giận dữ phất tay áo bỏ , một phạt nhốt trong kết giới thể cử động, Bạch Mạn Thấu trốn trong bụi cỏ gần đó trộm cảnh tượng trong sân ngây .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-28-bi-mang-chiu-phat.html.]

Sao chuyện khác xa dự tính của nó thế?!

"Đồ ngu, đều tại cái ý kiến tồi tệ của ngươi! Ngươi xem chọc sư phụ giận kìa?!" Phỉ Thúy Bạch Mạn Thấu ép buộc trốn một bên cùng trộm cũng ngây hồi lâu, nhưng ngẩn ngơ xong nổi giận, tức tối nắm lấy bàn tay nhỏ đang kìm kẹp của Bạch Mạn Thấu c.ắ.n mạnh một cái.

"Á ui —— Đau quá ——" Bạch Mạn Thấu hét thảm, lúc mới rưng rưng nước mắt hồn.

"Đáng đời!" Phỉ Thúy vết răng đỏ tay Bạch Mạn Thấu, cơn giận bỗng chốc thu , đột nhiên cảm thấy chột , nhưng gì, đành bồi thêm một câu để tăng khí thế cho .

"Là... là Mạn Mạn sai ? mà... nhưng mà trong thoại bản của chủ nhân đều như thế mà..." Điều ngoài dự đoán của Phỉ Thúy là Bạch Mạn Thấu nổi điên nhảy dựng lên c.ắ.n , chỉ đột nhiên nấc lên một tiếng, giọng mếu máo , đôi mắt đỏ hoe như sắp rơi lệ. Khuôn mặt tròn trịa đầy vẻ tự trách và khó hiểu.

Phỉ Thúy ngẩn , hiểu cảm thấy luống cuống: "Ơ... ngươi... ngươi cái gì?"

"Vừa nãy ngươi chẳng bảo đều tại đưa ý kiến tồi tệ hại Tiên Tôn tức giận, hại ân nhân phạt ?" Bạch Mạn Thấu càng thêm tự trách, cúi đầu xoắn xoắn tay áo đầy bối rối, vẻ mặt hoảng loạn và hiểu, "Là Mạn Mạn hại ân nhân... mà... nhưng mà hại ân nhân, giúp ân nhân mà! Trong thoại bản của chủ nhân lấy lòng cô nương rung động trái tim nàng, thì những việc khiến nàng vui. Ân nhân Tiên Tôn thích ăn vàng, cho nên Mạn Mạn giúp ân nhân kiếm vàng, còn cho chúng thật tinh xảo, Tiên Tôn lẽ vui mới đúng chứ, tại giận dữ như ..."

"..." Phỉ Thúy cứng đờ những giọt nước mắt lăn dài hai má Bạch Mạn Thấu, im lặng hồi lâu thở dài, vẻ mặt bi t.h.ả.m chọt chọt đầu nó: "Bởi vì các cướp."

"Đi cướp? Đi cướp đúng ?" Bạch Mạn Thấu ngạc nhiên và mờ mịt.

Bạch Mạn Thấu là một con thỏ nuôi trong nhà, những gì nó tiếp xúc cũng là những gì chủ nhân nó tiếp xúc. Chủ nhân cũ của nó là một tiểu thư khuê các bề ngoài nhưng nội tâm vô cùng hướng về nghĩa hiệp giang hồ. Vì thế những cuốn thoại bản cô thường kể về chuyện tình yêu hùng mỹ nhân, những hiệp khách giang hồ trượng nghĩa...

Và Bạch Mạn Thấu đương nhiên cũng học "kinh nghiệm" từ những câu chuyện . Trong những câu chuyện đó, đa phần những kẻ cướp đều là hùng hiệp khách chính nghĩa lương thiện, cướp của giàu chia cho nghèo, kẻ cướp đều là tham quan ác bá. Thế là tam quan của Bạch Mạn Thấu cứ thế vô tình bóp méo, trong ấn tượng của nó, cướp là việc , đáng ca ngợi, đáng phát huy.

Cho nên khi nó dẫn Đào Ngột cướp, chỉ nhớ là thương, nhưng nhận cướp xe tiêu tình cờ qua và cướp của tham quan ác bá là khác . Cướp của kẻ lấy chiến lợi phẩm giúp cần giúp và cướp bừa bãi dùng chiến lợi phẩm lấy lòng con gái là khác .

"... Đi cướp tất nhiên là đúng! Đây là hành vi của cường đạo!" Phỉ Thúy trợn mắt, cũng phản ứng hùng hồn của Bạch Mạn Thấu cho hoang mang.

" mà..." Bạch Mạn Thấu mở to mắt, ngạc nhiên bối rối bắt đầu giải thích.

Hai tranh luận hồi lâu, Phỉ Thúy mới hiểu vấn đề .

Bất lực đỡ trán, Phỉ Thúy giải thích đến sùi bọt mép, đến méo cả mồm, mới miễn cưỡng nắn cái tam quan lệch lạc của Bạch Mạn Thấu.

"... Hóa là như !" Bạch Mạn Thấu ngỡ ngàng và chấn động vỗ đầu, phắt dậy: "Không , giải thích với Tiên Tôn! Ân nhân gì cả a a ——"

Âm cuối kéo dài, biến mất tăm.

Nhìn bóng dáng nhảy nhót biến mất của nó, Phỉ Thúy lúc mới lặng lẽ liếc Đào Ngột đang mang vẻ mặt chấn động và ngỡ ngàng cách đó xa, tự tát mạnh mồm một cái trong lòng, dở dở .

Hắn trúng tà gì thế ! Giải thích với con thỏ béo thì thôi , tại còn vô thức gào to lên, khiến sư cũng rõ mồn một từng chữ !

Hắn rõ ràng chẳng biến thành trượng phu của sư phụ chút nào, lẽ để sư và sư phụ nảy sinh hiểu lầm phá hỏng kế hoạch của sư mới đúng chứ a a a, tại như ma nhập cố tình giải thích cho sư một hồi, lờ mờ dáng dấp của bà mối ngốc nghếch giống con thỏ béo a a a ——

...

Trong phòng ngủ của Kim Hưu, Bạch Mạn Thấu quỳ mặt đất, khóe mắt lén lút liếc Kim Hưu giường mây: "Tiên Tôn, Mạn Mạn đều là sự thật! Ân nhân, ân nhân là Mạn Mạn cho hiểu lầm, cướp là chuyện sai trái..."

Kim Hưu dường như đang thất thần. Vẻ mặt sự lơ đãng thường ngày, cũng vẻ lạnh lùng nghiêm khắc ban nãy, ngược chút thất thần, còn mang theo tia gì đó giống như hối hận.

"... Ngươi lên , bổn tọa . Ngươi cũng cố ý, đừng tái phạm nữa là , ." Ánh mắt Kim Hưu lóe lên, lúc mới sang Bạch Mạn Thấu, vẻ mặt mang theo sự phức tạp mà Bạch Mạn Thấu hiểu nổi.

"Dạ. Vậy cái ..." Chỉ cái thùng lớn bên cạnh, Bạch Mạn Thấu chút khổ sở, Tiên Tôn như ý tha thứ cho ân nhân ?

"... Để đó , bổn tọa tự tính toán." Liếc qua cái thùng, Kim Hưu phẩy tay.

Bạch Mạn Thấu cúi đầu, dậy lui ngoài.

 

Loading...