NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 27: Thắng Lợi Trở Về
Cập nhật lúc: 2026-05-16 14:32:26
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là thứ ba kể từ vụ việc của Long Vương, Kim Hưu tỉnh dậy mà thấy Đào Ngột túc trực bên giường dùng ánh mắt bá đạo chằm chằm.
Hai ngày là do thương hôn mê, hôm nay hẳn tỉnh mới .
Chẳng lẽ... xảy chuyện gì ?
Lại một nữa tỉnh từ giấc mộng ngàn năm như một, nàng vốn chút thất thần. Trong lúc rối bời nghĩ đến chuyện , khỏi giật kinh hãi, vội vàng lấy từ trong n.g.ự.c áo thỏi vàng phong ấn sức mạnh của Đào Ngột, kiểm tra kỹ càng.
Vàng óc ánh, sáng lấp lánh. Không d.a.o động, ảnh hưởng. Hắn , và tỉnh .
Lúc nàng mới yên tâm, lười biếng chống tay dậy. Chỉ là lo lắng qua , trong lòng hiểu trống rỗng, dâng lên một chút mất mát mơ hồ khó tả.
Nàng tâm trạng từ mà , suy nghĩ hồi lâu kết quả, đành lắc đầu rũ bỏ nó.
Chắc là ngủ đến hồ đồ , nàng nghĩ.
Nheo mắt ngoài cửa sổ, nàng móc từ tay áo một chiếc vòng vàng chạm khắc rồng phượng tinh xảo, nhét miệng nhai rộp rộp, nhai lười biếng bò giường gọi với giọng rõ tiếng: "Phỉ Thúy? Đồ nhi Phỉ Thúy ngoan?"
Đào Ngột ở đây, lẽ là ngoài chơi . Phỉ Thúy xưa nay ngoan ngoãn hiểu chuyện, giờ chắc chắn ngoài. Dù ở trong phòng thì cũng canh giữ ngoài cửa mới đúng.
Thế nhưng, nàng gọi mấy tiếng bèn, bên ngoài vẫn tĩnh lặng như tờ.
Không tiếng Phỉ Thúy lanh lảnh vui vẻ đáp lời, cũng thấy đẩy cửa chạy như khi.
Không bình thường.
Kim Hưu khẽ cau mày, tao nhã lau miệng, thẳng dậy, mở cửa bước ngoài.
Trời tối đen, nhưng cả Đào Ngột và Phỉ Thúy đều trong sân, ngay cả con thỏ béo cũng thấy .
Xảy chuyện gì ?
Vẻ mặt Kim Hưu trở nên nghiêm nghị, nàng giơ tay định bấm độn tính toán.
"Sư phụ ——" lúc , từ xa vọng tiếng gào thét vang dội, đồng thời một luồng sáng xanh lục lao về phía sân viện, vạch một đường sáng rực rỡ trong đêm tối.
Là Phỉ Thúy.
Kim Hưu thu pháp lực đầu ngón tay, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Nàng chắp tay lưng ở cửa, vẻ mặt khôi phục sự lơ đãng thường ngày, chỉ giữa hai lông mày nhíu giả vờ giận dữ.
Đêm hôm khuya khoắt chạy nhảy lung tung nàng lo lắng, nhất định dạy dỗ cho một trận mới .
Phỉ Thúy lao tới quá nhanh, suýt chút nữa phanh kịp. May mà mấy năm nay theo Kim Hưu tu luyện uổng phí, lúc mới tay chân luống cuống phanh gấp ngay mặt Kim Hưu. Cậu thở hồng hộc, khuôn mặt trắng trẻo đỏ bừng vì lo lắng, chóp mũi còn lấm tấm mồ hôi, bộ dạng chật vật.
"Đi đấy?" Kim Hưu nhàn nhạt liếc một cái, khóe mắt lưng , nhưng thấy ai khác, khỏi nhíu mày nữa.
Ngọc Bạch và con thỏ ?
"Sư phụ... sư phụ... đại sự !" Phỉ Thúy khó khăn lắm mới thở , mặt mày tím tái, hoảng sợ gào lên với Kim Hưu.
"Từ từ . Có liên quan đến sư Ngọc Bạch của con ?" Kim Hưu khẽ nhíu mày, trong lòng trầm xuống. Chẳng lẽ Đào Ngột nổi hung tính, ngược cấm chế nàng đặt để gây họa?
Nàng đó nghĩ tới thể tự ngược cấm chế nàng đặt . Hôm đó trong rừng ở lưng chừng núi, khi tàn sát con Phì Di thú, trong lòng nàng kinh hãi giận dữ, suýt chút nữa tay đ.á.n.h ngất lôi về. Hơn nữa lúc đó Thiên Tự còn bên cạnh quan sát, nếu nàng nhanh tay, sớm lộ tẩy . Thiên Tự là Thái t.ử của Thiên Đế, con xưa nay công chính nghiêm minh, lúc đó nàng còn thể bao che cho thế nào ?
Pháp lực của Thiên Tự cao thâm, còn cao hơn nàng một bậc. Hôm đó tuy nàng hành động nhanh, khí tức của Đào Ngột bùng phát chỉ trong chốc lát, nhưng nàng Thiên Tự sự nghi ngờ. Nếu đó ngất , nàng dùng lời lẽ mập mờ qua mặt, e rằng chuyện cũng dễ dàng cho qua như thế.
Nàng vẫn nhớ ánh mắt đăm chiêu của Thiên Tự hôm đó, trong ánh mắt ngoài sự suy tư còn một tia lạnh lùng cực kỳ vi tế. Tia lạnh lùng đó hiểu khiến nàng trong khoảnh khắc đó nảy sinh cảm giác bất an mãnh liệt.
Nếu Đào Ngột một nữa kìm chế hung tính trong xương tủy, phá vỡ cấm chế nàng đặt để ngoài đại khai sát giới, hậu quả ...
Kim Hưu càng nghĩ lòng càng nặng trĩu, vẻ mặt lười biếng lơ đãng cũng trở nên ngày càng lạnh lùng nghiêm túc.
"Sư ... con thỏ đó... xuống núi..." Phỉ Thúy sắc mặt đột nhiên sa sầm của Kim Hưu dọa sợ, vốn hồn, lúc nghẹn họng.
Chẳng lẽ sư phụ tính ?
"Nghĩ kỹ hãy ."
"Dạ... Con thỏ c.h.ế.t tiệt đó dẫn sư xuống núi... xuống núi cướp ! Nói là ..." Muốn cướp vàng để lấy lòng , Phỉ Thúy suýt nữa nuốt nửa câu bụng, lau mồ hôi trán, thở hắt tiếp: "Bọn họ, bọn họ đ.á.n.h cướp một đoàn xe áp tiêu, cướp vàng của . Đồ nhi ngăn bọn họ, vốn định lập tức về bẩm báo sư phụ, nhưng cẩn thận sư phát hiện hành tung... huhu, con thỏ c.h.ế.t tiệt đó treo đồ nhi lên cây, lúc đang dẫn sư thị trấn của loài ... Đồ nhi, đồ nhi tốn bao nhiêu công sức mới thoát , về báo tin cho sư phụ..."
Nói đến đây, Phỉ Thúy tức đến xù lông, tủi đau lòng chịu nổi.
Bình thường đối xử với đám sơn tinh dã quái núi cũng đến nỗi nào, mà đám ranh con đó niệm tình xưa, từng đứa một quỳ rạp chân sư tàn bạo của . Không những giúp cởi trói thoát , ngược còn lời con thỏ béo canh chừng cho trốn thoát. Nếu nhanh trí, giờ vẫn còn treo tòng teng chân núi hóng gió lạnh đây !
"..." Kim Hưu lúc nên biểu cảm gì. Sự việc như nàng nghĩ, nàng thở phào nhẹ nhõm, tảng đá trong lòng cũng rơi xuống. Đứa trẻ Phỉ Thúy hành hạ, nàng một mặt xót xa một mặt cảm thấy buồn một cách đàng hoàng. nàng nổi - Đào Ngột g.i.ế.c , nhưng học con cái trò cướp bóc...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-27-thang-loi-tro-ve.html.]
Đánh nhà cướp của, cách g.i.ế.c phóng hỏa chỉ một bước chân thôi a! Hơn nữa với cái tính khí nóng nảy hung tàn của , lỡ đám áp tiêu phản kháng một cái...
Khóe miệng Kim Hưu giật giật, mặt cảm xúc hỏi: "Hắn tay với những phàm đó, hại tính mạng họ ?"
Nếu , dù nàng , lát nữa nàng cũng đích bắt về, phế bỏ sức mạnh của , đuổi khỏi sư môn.
Thần tiên tùy tiện hại tính mạng phàm vô tội, t.ử trướng thần tiên dù thành tiên cũng phép. Nếu sẽ là tạo sát nghiệp, chắc chắn thể ở tiên sơn nữa.
"Không , cái thì . Bạch Mạn Thấu cản sư , bọn họ chỉ cướp vàng của những đó thôi." Phỉ Thúy vô cùng thật thà lắc đầu, nghĩ nhiều, vội vàng giải thích.
Lúc đến nơi, sư đang sự xúi giục của con thỏ béo hô to khẩu hiệu cướp tiêu chuẩn. Có con thỏ béo khuyên can, sư quả thực đại khai sát giới, chỉ là lúc đám phàm định phản kháng thì thả một chút xíu chướng khí khiến bọn họ ngủ mê man, đó nhẹ nhàng vác vàng của thôi.
Khuôn mặt vô cảm của Kim Hưu cuối cùng cũng lộ một nụ , đưa tay nhéo khuôn mặt phúng phính của Phỉ Thúy, nhếch môi : "Vẫn là Phỉ Thúy của vi sư đáng yêu nhất."
Dù luôn Đào Ngột tính tình ngỗ ngược bắt nạt, nhưng chẳng hề ý định mách lẻo thêm mắm dặm muối mặt nàng để trả thù , ngược còn sợ nàng hiểu lầm mà vội vàng giải thích. Đứa trẻ tuy thiên tư tu tiên cao, nhưng tâm địa trong sáng như pha lê trong suốt, thiện lương khiến ghét bỏ nổi.
Phỉ Thúy khen, lập tức thần kinh thô bỏ qua hết những tức giận tủi đó, ngại ngùng nhe răng hề hề.
Sư phụ trong lòng giống như cha , sẽ bao giờ quên cái đêm năm xưa, khi suýt nông phu bẻ gãy , là sư phụ xuất hiện cứu , mang về nhà và cho một mái ấm.
"Tại chúng cướp vàng của ?" Bị nụ ngây ngô ngại ngùng của Phỉ Thúy cho tâm trạng lên, Kim Hưu thu tay về, bắt đầu hỏi chuyện chính.
"Bởi vì..." Phỉ Thúy khổ sở nhíu mày. Chuyện bảo thế nào đây? Nói là sư nắm bắt dày nắm bắt trái tim , cho nên cướp của về thức ăn tinh xảo cho ? Sư phụ nhất định sẽ giận.
"Hửm?" Kim Hưu tò mò nhướng mày.
lúc Phỉ Thúy ấp úng, khai báo thế nào, thì Đào Ngột với vẻ mặt thiếu kiên nhẫn và Bạch Mạn Thấu với vẻ mặt hưng phấn mang đầy chiến lợi phẩm trở về núi.
Nhìn một đen một trắng hai kẻ sân, Kim Hưu cũng hỏi Phỉ Thúy nữa, chỉ bất động thanh sắc tại chỗ lười biếng nhếch môi, vẻ mặt lơ đãng như đang ngắm trời đêm đầy .
...
"Ân nhân ân nhân, là Tiên Tôn! Tiên Tôn đang đợi kìa!" Bạch Mạn Thấu từ xa thấy Kim Hưu vàng rực rỡ chói mắt, vội vàng trộm kéo kéo tay Đào Ngột bên cạnh, phấn khích thôi.
Đây là đầu tiên nó bà mối nhỏ, đúng là trải nghiệm mới mẻ thú vị, trời cao phù hộ nhất định thành công để ân nhân rung động trái tim nha!
Đào Ngột hai tay ôm chiếc hộp gỗ chạm khắc tinh xảo khổng lồ cao đến nửa , rảnh để ý đến động tác nhỏ của Bạch Mạn Thấu, đành mặc kệ nó.
Tâm trạng đại gia bây giờ , thể dung thứ cho nhiều chuyện nhỏ nhặt.
Đào Ngột Kim Hưu cách đó xa, trong mắt ánh lên những tia mong chờ lấp lánh như .
Nàng... thích nhỉ?
Có giống như con thỏ béo , vui đến mức mặt đỏ hây hây, đến mê và đáng yêu ?
A, nàng là thần tiên, tính tình vốn lạnh nhạt, lẽ sẽ phản ứng lớn đến thế, nhưng ít nhất nàng cũng sẽ bắt đầu nhận tình cảm của là trò đùa thú tính chứ?
Biết nàng sẽ đỏ mặt, sẽ luống cuống tay chân...?
trời tối , nàng giỏi che giấu cảm xúc, lát nữa nhất định mở to mắt nàng, bỏ sót bất kỳ cảm xúc nào của nàng mới ...
Hóa chỉ cần tưởng tượng và phỏng đoán phản ứng của nàng thôi cũng khiến kích động vui sướng thôi. Hóa thấy nàng vui, dỗ nàng vui vẻ, đến thế .
Trong lòng mong chờ vui vẻ, bước chân cũng bất giác nhanh hơn, Đào Ngột cố gắng kiềm chế độ cong nơi khóe miệng, lao như bay về phía Kim Hưu giữa sân.
Kim Hưu Đào Ngột mặt , lười biếng ngáp một cái: "Về ?"
Bạch Mạn Thấu bên cạnh Đào Ngột đảo mắt, túm lấy Phỉ Thúy đang ngẩn ngơ bên cạnh chạy biến nhà: "Tiên Tôn, ân nhân, Mạn Mạn việc tìm sư Phỉ Thúy, bọn nhà đây!"
Kim Hưu gật đầu, Đào Ngột nhúc nhích.
"Này buông con thỏ c.h.ế.t tiệt..." Phỉ Thúy lôi xù lông, nhưng địch sức trâu của Bạch Mạn Thấu, tiếng gào thét xa dần.
"Cái , cho ngươi." Trong lòng Đào Ngột vui mong chờ, cố gắng nhớ những lời sến súa Bạch Mạn Thấu dạy, nhưng chẳng nhớ câu nào, đành chớp chớp mắt, đặt "bịch" chiếc thùng gỗ khổng lồ xuống mặt Kim Hưu, chỉ nó vô hại.
"Vàng ? Cướp ?" Kim Hưu liếc qua cái thùng gỗ, nhướng mày, hỏi một câu mặn nhạt.
"Ừ." Đào Ngột cảm thấy cướp là chuyện sai trái, vui vẻ gật đầu.
Thấy mà hổ còn hớn hở thừa nhận, cơn giận trong lòng Kim Hưu cộng với cơn giận dồn nén từ hôm ở trong rừng và cơn giận vì lo lắng hão huyền lúc nãy cùng lúc bùng lên từ đáy lòng.
"Quỳ xuống!" Vẻ mặt lười biếng trong nháy mắt trở nên nghiêm khắc, Kim Hưu thẳng , lớn tiếng quát Đào Ngột.