NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 26: Xuống Núi Đi Cướp

Cập nhật lúc: 2026-05-16 14:32:25
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Mạn Thấu là thỏ, tốc độ chạy nhảy đương nhiên là thứ mà Phỉ Thúy - một cây trúc - còn lâu mới bì kịp.

Vì thế Phỉ Thúy cơ hội đuổi kịp Bạch Mạn Thấu giữa đường để với nó rằng lỡ mồm, xin nó ngàn vạn đừng coi là thật mà tác hợp cho sư phụ và sư .

Cho nên khi Phỉ Thúy tìm thấy Bạch Mạn Thấu, thì nó đang cùng Đào Ngột - đang trưng bộ mặt mất kiên nhẫn nhưng bán tín bán nghi yên... tám chuyện.

Được , thực chỉ một Bạch Mạn Thấu múa tay múa chân hăng say, còn sư kiêu ngạo của ... thì dùng ánh mắt ngạo mạn thiếu kiên nhẫn để giao tiếp.

"... Ân nhân ân nhân, Mạn Mạn thề những gì Mạn Mạn đều là thật! Trước đây Lâm công t.ử cũng đối xử với chủ nhân nhà như thế, chủ nhân mới động lòng yêu ! Nếu theo lời , Tiên Tôn nhất định cũng sẽ cảm động mà yêu thôi!" Bạch Mạn Thấu b.ắ.n nước bọt tung tóe, khuôn mặt tròn trịa với đôi mắt cong cong, năng hăng say vô cùng.

Đào Ngột liếc xéo nó, khẽ nhướng mày, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn dịu đôi chút, đó là chút suy tư.

"Thật đó thật đó, tin thì chúng thử xem! Mạn Mạn ở nhân gian bao nhiêu năm, chuyện tình yêu tình báo ở nhân gian thấy nhiều , chiêu hữu dụng lắm! Con gái thế gian đa phần đều thích kiểu đàn ông dịu dàng chu đáo, ân cần lấy lòng khác như thế, sai ! Chàng nghĩ xem, một tìm đủ cách đối với , dỗ vui vẻ, khiến vui vẻ cảm động bao! Trái tim của con cái đều mềm yếu, họ khao khát yêu thương che chở, nếu kiên trì đối với nàng , Kim Hưu Tiên Tôn nhất định sẽ hiểu, nhất định sẽ cảm động!"

Hiểu rõ sự nghi ngờ trong mắt Đào Ngột, Bạch Mạn Thấu mắt sáng rực, gật đầu chắc nịch với . Cuối cùng sợ tin, vội vàng bổ sung:

"Dù đây cũng là một cơ hội, chúng cứ thử xem , nếu thì đổi cách khác, Mạn Mạn nhiều lắm!"

Lời điêu , nó ở nhân gian lâu như thế, chứng kiến bao chuyện tình của phàm, đúc kết thì tự thấy cũng hiểu phết.

Đào Ngột ngoài mặt nghi ngờ lạnh lùng, nhưng trong lòng tin quá nửa. Hắn tự nhiên con thất tình lục d.ụ.c chân thật và phong phú hơn thần thánh yêu ma bọn , cách cầu đôi cũng thiên hình vạn trạng, cách dùng sức mạnh để định đoạt bạn đời của loài thú áp dụng với họ.

Con thỏ béo đúng, loài thú tuy tim nhưng tình cảm thực sự. Chỉ đến khi tu luyện thành mới thực sự thất tình lục d.ụ.c của con . Hắn rung động Kim Hưu cũng là vì năng lực yêu thương của con .

Hắn thừa nhận nó thuyết phục. Với cách đây của , mụ thần tiên Kim Hưu chỉ coi như đứa trẻ đang giận dỗi, coi trọng quyết tâm nàng của .

Hắn chỉ dùng bản năng loài thú, bá đạo ngang ngược tuyên bố nàng. Có lẽ chính vì quá trực tiếp, quá thú tính nên nàng mới cho rằng đó chỉ là do đến kỳ phát tình lý do quỷ quái gì đó, chứ thật lòng. Con thỏ bánh bao cũng lý, lẽ học theo cách của phàm để theo đuổi nàng sẽ hiệu quả bất ngờ?

"... Nếu ngươi dám lừa Gia, Gia sẽ xé ngươi trăm mảnh, cho trúc ăn!" Nghĩ đến tương lai thể sẽ tươi sáng hơn, Đào Ngột trong lòng vui sướng. Hắn thầm vui vẻ hồi lâu, ném cho Bạch Mạn Thấu một ánh mắt đe dọa, hất cằm hừ lạnh một tiếng.

"Tuyệt đối !" Bạch Mạn Thấu vui vẻ vỗ tay, che miệng trộm.

Ân nhân hung dữ thì hung dữ, nhưng vẫn đáng yêu mà. Rõ ràng mắt sáng lên vui vẻ thế , cứ nén nụ xuống, giả bộ hung dữ, thật thú vị!

Phỉ Thúy đến muộn một bước, chỉ dám trốn trong góc trộm mà dám lên ngăn cản, lúc che mắt, lặng lẽ rơi lệ.

Cái con thỏ ngu ngốc !

Nghe tiếng hai bàn bạc cách thức hành động vọng , trong đầu Phỉ Thúy bỗng lóe lên một ý nghĩ.

! Con thỏ c.h.ế.t tiệt đó giúp sư thì cứ để nó giúp. Phỉ Thúy tiểu gia , kẻ hiểu sư phụ nhất cái núi Bắc Hoa thể phá đám từ bên trong mà!

Làm cho kế hoạch của bọn họ thất bại, như thể lấy công chuộc tội a a a!

Nghĩ đến đây, Phỉ Thúy lập tức phấn chấn, hehe xổm xuống, tinh thần sảng khoái bắt đầu quan sát địch tình.

...

Phương pháp theo đuổi tình yêu 1 của Bạch Mạn Thấu: Thích những gì thích, lấy lòng .

Bạch Mạn Thấu hắng giọng: "Muốn một đàn ông dịu dàng chu đáo, tiên hiểu rõ sở thích của trong lòng. Đạt đến cảnh giới yêu những gì nàng yêu, ghét những gì nàng ghét. Tránh giẫm lôi khu của nàng, cố gắng việc đều thuận theo ý nàng, dùng sự dịu dàng tỉ mỉ và chu đáo nắm chặt trái tim nàng, khiến nàng thể rời xa ."

Đào Ngột nhíu mày: "Đừng nhảm với ông, thẳng xem thế nào!"

Bạch Mạn Thấu gật đầu lia lịa: "Được . Tức là, tiên những việc khiến nàng vui để lấy lòng nàng."

Đào Ngột đen mặt: "Ông bảo ngươi ông thế nào cơ mà!"

Bạch Mạn Thấu tủi chọt chọt ngón tay: " mà Mạn Mạn Kim Hưu Tiên Tôn thích cái gì nhất nha!"

Đào Ngột ngẩn , nhíu mày suy nghĩ một lúc, mới nhả hai chữ: "Vàng."

Bạch Mạn Thấu ngớ : "Vàng?!"

Nhắc đến cái , vẻ mặt Đào Ngột dãn , trong mắt thoáng qua vẻ dịu dàng: "Nàng thích ăn vàng nhất."

Mỗi ngày vàng rời miệng, lúc nào cũng đeo đủ loại vòng vàng nhẫn vàng, thỉnh thoảng lấy nhét miệng nhai rộp rộp. Lúc đó, nàng luôn vô tình để lộ vẻ mặt thỏa mãn vui vẻ, đôi mắt nheo , thần sắc rạng rỡ, đôi khi còn thoáng chút nét trẻ con.

Chỉ , bộ dạng đó của nàng nào cũng khiến tim ngứa ngáy, hận thể tóm lấy nàng nuốt luôn bụng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-26-xuong-nui-di-cuop.html.]

Bạch Mạn Thấu hồi lâu mới hồn cú sốc, khi nhắc đến Kim Hưu, đôi mắt tròn vo của nó lập tức lấp lánh ánh sùng bái: "Oa, đúng là sở thích tốn kém mà dũng mãnh! Cái gọi là nắm bắt trái tim nàng thì hết nắm bắt dày nàng, ! Vậy bước đầu tiên, chúng tìm những thỏi vàng lấp lánh chói lọi thôi! Sau đó cho vàng trông ngon miệng và hấp dẫn... chắc là cũng giống như con nấu ăn, chế biến chúng thật tinh xảo mắt... He he, Mạn Mạn !"

Đào Ngột lạnh lùng liếc nó: "Tìm ở ? Làm thế nào?"

Bạch Mạn Thấu hề hề, trong đôi mắt tròn xoe lóe lên vẻ tinh ranh: "Vàng bạc là tiền tệ con sử dụng, đương nhiên là xuống núi nhân gian tìm . Còn thế nào... He he, Tiên Tôn thích ăn những món trang sức vàng tinh xảo mắt hơn là những cục vàng thô kệch ?"

Đào Ngột gì, chỉ nhướng mày, hất đầu lao thẳng xuống núi.

Vậy mà khiến ân nhân tính khí khó chịu đồng tình với nữa, Bạch Mạn Thấu cảm thấy khá thành tựu, vui vẻ đuổi theo.

Gần đó, trong một góc tối, Phỉ Thúy ngơ ngác bóng lưng hai biến mất, luống cuống gãi đầu. Do dự nửa ngày, vẫn quyết định bám theo.

Xuống núi tìm vàng? Cậu phá đám thế nào đây...

...

Phỉ Thúy lén lút bám theo Đào Ngột và Bạch Mạn Thấu xuống núi.

Lúc , mặt trời dần xuống núi, là chập tối.

Cách chân núi Bắc Hoa xa một con đường quan đạo dẫn đến kinh đô, dọc theo con đường bảy tám cây là đến thị trấn của con , nhưng khu vực quan đạo chân núi Bắc Hoa là vùng ngoại ô khá hoang vắng.

Vì núi Bắc Hoa là tiên sơn, cả ngọn núi thiết lập kết giới ngăn cách tiên phàm, chỉ loài con mới thể qua nơi chính xác để kết giới, lên núi Bắc Hoa. Còn những phàm tu tiên, nếu kết giới , buộc đường núi phía Tây núi Bắc Hoa mới lên .

Vì thế, quanh đoạn quan đạo khá nhiều sơn tinh dã quái, nhưng phàm thì chẳng mấy ai. Nếu , cũng chỉ là lữ khách vội vã qua dám dừng lâu và... một đội ngũ áp tiêu lên kinh đô hoặc rời kinh đô.

"Đi ?" Hào hứng chạy xuống chân núi, nhưng chợt nhận chẳng đường , Đào Ngột đột ngột dừng , nghiêng đầu ngạo nghễ Bạch Mạn Thấu.

Khả năng thích nghi của Bạch Mạn Thấu cực mạnh, sớm quen với vẻ mặt hung dữ khó ở của Đào Ngột nên cũng chẳng để ý. Nó chằm chằm một đoàn ngựa đông đúc đang tới quan đạo cách đó xa, đôi mắt sáng rực, hưng phấn đến mức tai thỏ sắp dựng lên .

"Ân nhân, cái gì gọi là duyên phận trời định ?"

Đào Ngột nó như kẻ ngốc, cố nhịn tay đ.á.n.h nó. Tuy con thỏ béo trông ngu ngốc nhưng hiện tại vẫn còn chút giá trị lợi dụng, nếu lỡ tay đ.á.n.h nó tàn phế thì ai dạy theo đuổi Kim Hưu nữa.

"Chàng xem, trong xe ngựa của đám chở cái gì?" Bạch Mạn Thấu tít mắt, đúng là mà chẳng tốn chút công sức nào, ha ha.

Đào Ngột liếc qua, đôi mắt dài nheo , khóe môi nhếch lên nụ hài lòng mà tà khí: "Vàng."

Vừa dứt lời, hình lóe lên, hăm hở lao về phía đoàn áp tiêu.

Bạch Mạn Thấu vội vàng đuổi theo, chặn Đào Ngột đang định xông lên cướp vàng mà chẳng chẳng rằng, thì thầm: "Ân nhân, chúng chỉ cướp vàng, hại những phàm . Nếu sẽ tạo sát nghiệp, Kim Hưu Tiên Tôn những vui mà chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình đấy. Hơn nữa chúng thể để lộ con , dọa những con yếu ớt sợ c.h.ế.t khiếp thì Tiên Tôn cũng sẽ giận lắm."

Bạch Mạn Thấu tuy tùy tiện vô tư nhưng tâm địa thiện lương mềm yếu, sợ Đào Ngột một vuốt đập đám thành thịt nát hết. Bộ dạng c.h.ế.t thây của con Phì Di thú nó vẫn còn nhớ rõ lắm.

Đào Ngột nhíu mày, miễn cưỡng thu móng vuốt sắp thò , mất kiên nhẫn hừ lạnh: "Lũ phàm yếu ớt phiền phức. Vậy thế nào?"

Hắn con thỏ béo tên Màn Thầu sai, cho nên dù một vuốt quét sạch cho xong chuyện, cũng đành nhịn, thu móng vuốt về.

Hắn xưa nay nấy, cảm giác khiến bức bối, nhưng nghĩ đến Kim Hưu, cam tâm tình nguyện thỏa hiệp.

"Hề hề, ân nhân, chúng lên chào hỏi cướp một cách thiện nhé." Bạch Mạn Thấu nhớ cảnh những đại hiệp giang hồ hành hiệp trượng nghĩa, cướp của giàu chia cho nghèo, cướp bạc của tham quan trong mấy cuốn thoại bản của chủ nhân, lập tức vỗ n.g.ự.c đầy hào khí: "Chàng cứ theo ."

Đào Ngột trừng mắt nó đầy khó chịu, nhưng chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu.

Ai bảo từng sống ở nhân gian, cái gì cũng , chậc.

Hai giữa quan đạo, Bạch Mạn Thấu đoàn ngựa đang ngày càng đến gần, dang tay dạng chân, chặn giữa đường theo hình chữ Đại.

"Núi do mở, cây do trồng, qua đường , để tiền mãi lộ!" Nó dõng dạc hô to.

Hô xong, Bạch Mạn Thấu lập tức đầu Đào Ngột đầy mong chờ.

Đào Ngột cảm thấy thế trông ngu ngốc hết sức, nhưng sự dẫn dắt sai lệch của Bạch Mạn Thấu, tưởng đây là thủ tục bắt buộc, đành hung tợn trừng mắt Bạch Mạn Thấu trầm giọng mở miệng:

"Núi do mở, cây do trồng, qua đường , để tiền mãi lộ!"

Hoàng hôn buông xuống, quan đạo hoang vắng, tiêu sư áp giải vàng, đúng là thời điểm để cướp.

 

Loading...