NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 24: Lấy Thân Báo Đáp
Cập nhật lúc: 2026-05-16 14:32:23
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Con thỏ béo tên là Bạch Mạn Thấu. Vốn là một con thỏ cảnh tiểu thư nhà quan nuôi bầu bạn, nhờ cơ duyên xảo hợp mà thành tinh. Mấy năm , tiểu thư qua đời, nó trở thành thỏ hoang, từ đó lưu lạc bên ngoài.
Còn về lý do tại nó tên là Bạch Mạn Thấu, đơn giản chỉ vì nó cực kỳ thích ăn bánh bao - nó cảm thấy cần thiết gắn món ăn yêu thích nhất tên để thể hiện tình yêu.
Nó vô tình ngang qua núi Bắc Hoa, suốt dọc đường chỉ ăn với ăn nên để tâm đến chuyện của Tứ phương tiên sơn, vì thế cũng Kim Hưu vàng rực rỡ mắt là Tiên Tôn cai quản núi Bắc Hoa, là "sơn đại vương" ở đây.
Nó chỉ , bên cạnh vị hùng "vì cứu nó" mà đ.á.n.h cho kẻ ăn thịt nó một trận tơi bời, mắt nó như nở đầy hoa, trái tim nhỏ bé rung động dữ dội - nó mơ hồ nhớ , cảm giác giống với "tiếng sét ái tình" mà chủ nhân từng !
Trong lúc ngây ngô, nó chợt nhớ đến những tình tiết hùng cứu mỹ nhân, mỹ nhân lấy báo đáp trong mấy cuốn thoại bản từng ở thư phòng của tiểu thư, trong lòng lập tức "ha ha" lớn, nảy một ý tưởng tuyệt vời:
Nó cũng học theo con , lấy báo đáp để trả ơn!
Nào ngờ nó còn kịp nhảy bày tỏ tấm lòng thì ở chui một phụ nữ vàng chóe thế , buông lời trêu ghẹo ân nhân của nó.
Bạch Mạn Thấu lập tức nổi giận, trừng đôi mắt to tròn đỏ hoe xông lên, bá đạo chiếm lấy cánh tay Đào Ngột như khẳng định chủ quyền, định tay chiếm lợi thế.
Chủ nhân chính vì tính tình quá nhu mì, dám tranh giành nên mới Nhị tiểu thư ác độc cướp mất trong lòng, dẫn đến u uất mà c.h.ế.t! Nó tuyệt đối sẽ vết xe đổ của chủ nhân, hừ hừ!
Nó trừng mắt đầy cảnh giác và thù địch Kim Hưu, đu bám chặt lấy Đào Ngột. ngờ giây tiếp theo, mặt Đào Ngột sầm , giận dữ vươn tay hóa thành móng vuốt định hất nó .
Dám ăn với của như , con thỏ ngu ngốc chán sống ?
Con thỏ béo tuy cơ duyên tu luyện thành , chút tu vi, nhưng lúc phòng , một vuốt của Đào Ngột giáng xuống ít nhất cũng tổn thương căn cơ, thậm chí mất mạng.
Kim Hưu đang ngẩn thấy vội vàng ném ánh mắt cảnh cáo: "Ngọc Bạch!"
Tay Đào Ngột khựng giữa trung, khó chịu trừng Kim Hưu hồi lâu, đó mới hậm hực thu móng vuốt với vẻ mặt đen sì, thô bạo đập một cái đầu Bạch Mạn Thấu đẩy .
"Cút xa cho ông!"
Hắn vốn tính cô độc, ghét nhất thích gần, huống hồ Bạch Mạn Thấu ban nãy còn hung dữ với Kim Hưu, đương nhiên sớm liệt danh sách " bóp c.h.ế.t".
Bạch Mạn Thấu hiểu lầm, tưởng Đào Ngột đẩy là vì Kim Hưu "hung dữ đe dọa", lập tức xù lông nhảy dựng lên, chỉ mũi Kim Hưu sủa... nhầm, quát: "Ngươi đừng bắt nạt ân nhân của , cho ngươi ! Bà cô đây dễ chọc nhé!"
Khuôn mặt mũm mĩm đầy vẻ giận dữ trông buồn vô cùng, chẳng những chút uy h.i.ế.p nào mà còn thêm phần hài hước.
Ân nhân?
Kim Hưu lập tức hiểu , cảm thấy vô cùng thú vị. Vừa buồn nổi tính , nàng nheo đôi mắt ngăn cản Đào Ngột đang định nổi đóa, hiền từ thiện : "Hóa là mỹ nhân Tiểu Bạch nhà hùng cứu mạng ? Thú vị thật đấy. Tiểu Bạch nhà tốn bao công sức cứu cô nương, cô nương định cảm tạ thế nào đây?"
"Đương nhiên là lấy ... Này, bà cô đây báo ơn thế nào liên quan quái gì đến ngươi? Khoan , nãy ngươi ... Tiểu Bạch nhà ngươi? Nhà ngươi á?!" Bạch Mạn Thấu tức tối trừng Kim Hưu, cố gắng mặt dữ. Nào ngờ một nửa thì phát hiện điểm bất thường.
Nhà mụ ? Chẳng lẽ... chẳng lẽ ân nhân là hoa chủ?!
Bạch Mạn Thấu lập tức xìu xuống như bong bóng xì .
Tuy trong thoại bản nhiều chuyện hùng cứu mỹ nhân, mỹ nhân lấy báo đáp nên duyên vợ chồng, nhưng cũng nhiều chuyện kẻ thứ ba xen phá hoại tình cảm vợ chồng khác, cuối cùng hại hại c.h.ế.t già mà... Hơn nữa chủ nhân từng , chuyện cướp đàn ông của khác chỉ mấy con hồ ly tinh lẳng lơ, gian xảo, âm hiểm mới thôi...
Nó là một con thỏ lương thiện, chính nghĩa, thơm tho sạch sẽ, tuyệt đối học theo hồ ly tinh cái chuyện trời đ.á.n.h thánh vật đó!
" , Tiểu Bạch nhà . À, còn tự giới thiệu, bổn tọa là Tiên Tôn núi Bắc Hoa , sư phụ của Ngọc Bạch."
Lời thốt , Bạch Mạn Thấu lập tức như tiêm m.á.u gà, đôi mắt to tròn sáng rực ngẩng đầu lên.
"Sư phụ?" Vậy thì tình nhân ? Hóa là nó hiểu lầm...
Kim Hưu tao nhã gật đầu, trong mắt lóe lên tia tinh quái.
Con thỏ trông cũng thú vị, tính tình đơn thuần, ... ừm, nàng thể nhờ nó giúp giải quyết vấn đề phát tình của Ngọc Bạch dạo gần đây...
"Ha ha ha ha cái đó ngại quá... Ta... nãy hiểu lầm... Thật sự xin Tiên Tôn đại nhân nha!" Khuôn mặt tròn trịa đỏ bừng, Bạch Mạn Thấu gãi đầu hổ xin , trong lòng tự đ.ấ.m mấy cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-24-lay-than-bao-dap.html.]
Vừa là sư phụ là Tiên Tôn, nếu đắc tội với thì mà lăn lộn núi nữa, mà lấy báo đáp ân nhân để nên duyên vợ chồng, đầu bạc răng long nữa!
"Không . Cô nương vẫn cho bổn tọa cô định báo đáp đồ nhi Ngọc Bạch của thế nào." Kim Hưu phẩy tay để ý, thiết tao nhã, nhưng đáy mắt giấu một tia giảo hoạt khó nhận .
"A cái cái ..." Biết là sư phụ của ân nhân, Bạch Mạn Thấu bỗng cảm giác e thẹn bất an khi đối diện với bậc trưởng bối. tính nó thẳng thắn, cũng chẳng ỏn ẻn gì nhiều, xoắn xoắn vạt váy chỉ ngón tay về phía Đào Ngột đang hậm hực bên cạnh vì Kim Hưu ngăn cản: "Nếu Tiên Tôn đồng ý, Mạn Mạn nguyện lấy báo đáp ơn cứu mạng của hùng Tiểu Bạch!"
"A chuyện ..." Cũng là , Kim Hưu nhịn trong lòng, còn kịp gì thì Đào Ngột bên cạnh rốt cuộc nhịn nổi nữa gầm lên cắt ngang.
"Lấy báo đáp cái con khỉ! Con thỏ c.h.ế.t tiệt lông còn mọc đủ mà dám mơ tưởng đến ông đây, ông bóp nát thì cút xa cho khuất mắt!" Đào Ngột cảm thấy trêu chọc, mặt đen sì, đằng đằng sát khí trừng mắt Bạch Mạn Thấu, ánh mắt dữ tợn.
"Oa á á!" Bạch Mạn Thấu lông tóc dựng , sợ đến mức nhảy dựng lên, trong lòng kịp hồn.
Ân nhân của nó trông khác hẳn với dáng vẻ dũng thần võ ban nãy thế... Hung dữ với nó quá...
"Ngọc Bạch đúng là đứa trẻ hổ." Tiếng thở dài như như , mang theo ý của Kim Hưu nhẹ nhàng bay tai Bạch Mạn Thấu.
Thế là nó yên tâm, hiểu .
Chủ nhân mỗi cách biểu đạt cảm xúc khác , hóa ân nhân Ngọc Bạch biểu đạt sự ngại ngùng theo cách , nó hiểu .
"Ấy da ân nhân đừng ngại mà..." Bạch Mạn Thấu nở nụ ngọt ngào, nịnh nọt sán gần Đào Ngột.
Đào Ngột nheo mắt, sát khí lẫm liệt trừng Kim Hưu. Câu ban nãy của nàng rõ mồn một, nàng rõ ràng là cố ý!
Trong lòng giận dữ, Đào Ngột co năm ngón tay để lộ móng vuốt sắc nhọn định vồ lấy Bạch Mạn Thấu, tất cả là tại con thỏ ngu ngốc từ chui hại !
"Sư phụ!" Phỉ Thúy nãy giờ bên cạnh Kim Hưu cố gắng khí tàng hình nhịn thốt lên, con thỏ béo đó trông yếu xìu, sư một vuốt đập thành thịt nát đấy?!
Kim Hưu vẫn bất động thanh sắc nhẹ, từ đầu ngón tay búng một tia sáng vàng mảnh mai, b.ắ.n lưng Bạch Mạn Thấu.
"Để bọn chúng bồi dưỡng tình cảm , chúng hỏi thăm con Phì Di thú đ.á.n.h con một trận nào." Cười tao nhã mà lười biếng, Kim Hưu kéo Phỉ Thúy về phía Phì Di thú.
Còn phía , Đào Ngột hết đến khác tấn công Bạch Mạn Thấu một cách hung ác, nhưng nào cũng trố mắt sức mạnh của chạm nó bèn hóa thành khói nhẹ tan biến. Trong cơn kinh ngạc và giận dữ tột độ, cuối cùng điên cuồng phá hủy cây cối trong vòng mười dặm để trút giận.
Còn Bạch Mạn Thấu thì tít mắt đưa kết luận trong lòng: Chàng đối với kẻ thì mạnh mẽ hung tàn, nhưng đối với thì . Nhìn xem, tuy ngại ngùng, nhưng nỡ tổn thương !
...
Nhìn cây cối trong vòng hơn mười dặm biến thành khói đen tan biến tiếng gầm giận dữ của Đào Ngột, để một vùng đất trọc lóc, nụ của Kim Hưu cứng , nàng nheo mắt.
là đứa trẻ nóng tính. thế cũng , thời gian tới cũng sẽ rảnh rỗi mà quấy rầy nàng nữa. Tự tay trồng cây gây rừng gì đó, ngẫm cũng ý nghĩa giáo d.ụ.c lắm chứ.
Trong lòng nghĩ , nhưng thì con Phì Di thú thể động đậy.
"Sư phụ, là nó, là nó!" Bị con thỏ béo quấn lấy ở phía , Đào Ngột trút hết cơn giận lên con thỏ, Phỉ Thúy cảm thấy cả sảng khoái. Lại thấy kẻ đ.á.n.h tơi bời giờ trói như cái bánh tét, đắc ý chống nạnh, bước tới đá mạnh con Phì Di thú một cái mách lẻo với Kim Hưu.
Kim Hưu ngăn cản hành động nhỏ của Phỉ Thúy, nàng xưa nay cực kỳ bao che khuyết điểm, đồ nhà nàng chỉ nàng đánh, cho phép ngoài bắt nạt nửa phần. Con Phì Di thú đ.á.n.h Phỉ Thúy thành đầu heo, đương nhiên là đòi .
"Ừ. Bổn tọa cũng nhiều, Phì Di, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn phối hợp, trả lời bổn tọa vài câu hỏi, bổn tọa sẽ tha mạng cho ngươi, thế nào?" Kim Hưu tươi , nhưng trong mắt sắc bén cho phép qua loa.
Con Phì Di thú vốn giam cầm ở Ma giới, nhưng hiện tại phá vỡ phong ấn của thiên tướng xuất hiện ở đây, trong chuyện chắc chắn uẩn khúc. May mà nàng phát hiện sớm, để nó xuống núi. Nếu nó giải phóng chướng khí khô cạn nguồn nước trong thiên hạ, gây đại hạn trăm năm, ắt sẽ khiến sinh linh đồ thán.
Con Phì Di thú , cái lưỡi "xì xì" thè , đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng giận dữ giãy giụa, trả lời. khi Kim Hưu hỏi, ngoài vẻ giận dữ và bạo ngược, trong thần sắc nó bỗng thoáng qua một nụ quỷ dị đắc ý.
Trong lòng Kim Hưu dâng lên dự cảm chẳng lành, nhưng kịp gì thì thấy khí đen Phì Di thú bỗng bùng lên, từ cái miệng hôi thối như chậu m.á.u b.ắ.n một vật nhanh như chớp, mang theo khí thế sấm sét đ.á.n.h về phía Kim Hưu.
"Sư phụ!" Phỉ Thúy kinh hãi hét lớn.
Kim Hưu rùng , lập tức ngả tránh né đòn tấn công, đồng thời hai tay ngưng tụ kim quang đ.á.n.h thứ sát khí đằng đằng , hất văng nó .
Nào ngờ thứ đó như mắt, đầu lao vút về phía Kim Hưu nữa, đồng thời biến hình, phân tách thành hàng trăm hàng ngàn mảnh nhỏ, cùng lúc lao tới Kim Hưu một cách điên cuồng.