NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 23: Được Khen Ngợi

Cập nhật lúc: 2026-05-16 14:32:22
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Oa oa oa -- Cứu mạng với! Ai đang đấy?! Cứu mạng với hùng ơi --"

Con thỏ béo đang Phì Di thú đuổi cho chạy trối c.h.ế.t, chật vật chịu nổi nhưng tai thính vô cùng. Vừa thấy tiếng gần đó, giọng điệu còn sặc mùi khinh bỉ con quái vật to xác phía , nó bèn gào toáng lên, dùng chân lau nước mắt kêu cứu.

Con Phì Di thú đương nhiên cũng thấy giọng Đào Ngột, nhưng nó chỉ cảm nhận chút sức mạnh ít ỏi hiện tại của chứ thấy luồng chướng khí hắc ám Kim Hưu phong ấn. Thế nên nó chẳng thèm để mắt - tất nhiên, nếu nó cảm nhận thứ chướng khí hỗn độn điên cuồng thì chắc hận thể mọc thêm sáu cái chân nữa để chạy cho lẹ .

Kính sợ kẻ mạnh, khinh miệt kẻ yếu, đây là quy luật bất biến của Tam giới, nhất là Yêu giới.

Lúc , con Phì Di thú chẳng thèm để ý đến Đào Ngột, chỉ một lòng tóm lấy con thỏ béo để đ.á.n.h chén một bữa no nê, bổ sung thể lực. Nó đói mấy ngàn năm , giờ cần ăn thịt tươi m.á.u nóng, nếu nguy cơ trở thành con thượng cổ yêu thú duy nhất trong lịch sử c.h.ế.t đói vì ngàn năm ăn đồ sống.

"Ồn ào quá." Đào Ngột tiếng kêu cứu oang oang của con thỏ béo đau cả tai, trong lòng bực bội. Lại con Phì Di thú cứ đuổi riết con thỏ, coi như khí, ý chí chiến đấu và khát m.á.u kìm nén bấy lâu bỗng bùng lên dữ dội, điên cuồng sinh sôi trong cơ thể .

Đã lâu lắm , cảm nhận cái cảm giác móng vuốt cắm phập da thịt, x.é to.ạc từng thớ thịt ấm nóng, chúng biến thành vụn thịt và m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe thật sảng khoái. Ừm, còn cả tiếng xương cốt vỡ vụn, tiếng cổ vặn gãy "rắc" một cái, cũng lâu lắm ...

Vậy thì hôm nay, coi như tên xui xẻo .

Năm ngón tay co , móng vuốt sắc nhọn lạnh lẽo mọc . Đào Ngột nhếch môi tàn nhẫn, mắt lóe tia đỏ, hình hóa thành một thanh kiếm đen xé gió lao về phía con Phì Di thú đang định ngoạm cổ con thỏ trắng béo múp.

"Á á á á á --" Con thỏ béo bịt mắt hét lên tuyệt vọng. Nó cái thứ hôi thối ăn thịt biến thành một cục phân a a a a --

Móng vuốt sắc nhọn cắm phập lưng con Phì Di thú ngạo mạn, m.á.u tươi đỏ lòm lập tức phun xối xả.

Con Phì Di thú đau điếng, kinh hãi đến phát điên, quăng luôn con thỏ béo đang la hét trong tay sang một bên. Nó ngoắt đầy giận dữ, mắt đỏ ngầu gầm lên "xì xì", lao Đào Ngột.

Dám phiền nó ăn, còn cả gan xông lên thương! là thứ ngông cuồng tự lượng sức !

Con thỏ béo cảm thấy cái tròn vo của đập mạnh xuống đất, đau điếng, mắt tối sầm, tai ù . Nằm đờ đẫn mặt đất vì sợ hãi một lúc lâu, nó mới vung chân nhảy dựng lên, quên cả đau đớn mà reo lên vui sướng: "Còn đau tức là c.h.ế.t! Ta c.h.ế.t, sẽ biến thành cục phân ha ha ha ha! Anh hùng cố lên! Anh hùng cố lên!"

Nhìn trận chiến mắt, nó tức giận phấn khích, xoay một vòng tại chỗ biến thành hình .

Một thiếu nữ mặc áo trắng, dáng tròn trịa mũm mĩm nhưng khuôn mặt vô cùng đáng yêu xuất hiện ngay tại chỗ. Cô nàng xổm sang một bên, chớp đôi mắt to tròn đỏ hoe trừng trừng con Phì Di thú, miệng rủa xả nó cổ vũ cho Đào Ngột: "Đánh c.h.ế.t nó! Đánh c.h.ế.t nó ! Dám đòi ăn thịt bà cô đây ... Anh hùng cố lên ha ha ha!"

Tiếng hò reo của con thỏ béo càng cho Đào Ngột và con quái vật thêm bực bội, sát ý trong cuộc chiến càng trở nên sắc bén vì sự ồn ào .

Chướng khí đen quanh bỗng chốc bùng lên dữ dội. Con Phì Di thú thè cái lưỡi đỏ lòm "xì xì", cái đuôi cứng như sắt quất mạnh về phía Đào Ngột đầy sát khí, sáu cái chân to khỏe dậm mạnh xuống đất, hình đồ sộ, to bè húc thẳng Đào Ngột.

Ham chiến đấu trong lòng Đào Ngột điên cuồng trỗi dậy, lùi mà tiến, lao thẳng tới như tia chớp. Chướng khí đen như ngọn lửa bám hai cánh tay , đôi móng vuốt lập tức biến to khổng lồ, cào hình béo mập của Phì Di thú.

"Rầm... Bịch..."

Một tiếng động lớn vang lên, cú đ.á.n.h của Đào Ngột mà đ.á.n.h bay cả hình khổng lồ của Phì Di thú xa. Trên lớp da xanh đen để mấy vệt móng vuốt sâu hoắm, m.á.u tanh hôi lẫn với từng tia chướng khí đen phun từ miệng vết thương.

Phì Di thú ngàn vạn ngờ cái kẻ trông chẳng vẻ gì mạnh mẽ nhảy giữa đường sức bật lớn đến thế. Nó gấp giận, nhưng đau đớn và m.á.u tanh càng kích thích hung tính của nó. Bất chấp tất cả, trong lòng nó giờ chỉ còn ý niệm băm vằm Đào Ngột muôn mảnh.

Cái đuôi rắn phủ đầy vảy sắt quất mạnh mang theo sát ý như sấm sét, Phì Di thú bật nhảy lên khỏi mặt đất, cái miệng đỏ lòm há to, phun một luồng chướng khí đen kịt, hôi thối như một lưỡi rìu sắc bén, mang theo khí thế hủy diệt tất cả, lao thẳng về phía Đào Ngột.

Nơi chướng khí qua, cỏ cây héo úa, cây cối khô héo, mặt đất như tước đoạt sinh cơ, trở nên nứt nẻ, cháy đen, thậm chí cỏ cây mặt đất cũng dần tan chảy thành vũng nước hôi thối.

"Dùng chướng khí đối phó với ông nội mày ? Ngu xuẩn hết t.h.u.ố.c chữa!"

Đào Ngột thấy thế ha hả đầy ngạo nghễ. Đồng thời dậm chân xuống đất, hình lao vút như tia chớp, chướng khí đen hai cánh tay bỗng chốc bành trướng, tựa như trang thêm hai bộ móng vuốt sắc bén.

Hắn vung móng vuốt khổng lồ đập mạnh, mà đ.á.n.h bay luồng chướng khí như lưỡi rìu của Phì Di thú. Sau đó dùng một móng vuốt cào xuống đất, bàn tay chướng khí lập tức chìm lòng đất. Ngay đó, hình đồ sộ của Phì Di thú bỗng vọt lên năm luồng chướng khí đen như năm sợi xích, trói chặt nó tại chỗ.

Con Phì Di thú kinh hãi trố mắt, dám tin chướng khí vô địch thiên hạ của tên phá giải dễ dàng đến thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-23-duoc-khen-ngoi.html.]

rằng, chướng khí hắc ám Đào Ngột là cội nguồn của loại chướng khí trong Tam giới. Dù Phì Di thú thể tự sản sinh chướng khí, nhưng Đào Ngột thì cũng chẳng là cái thá gì. Chướng khí hắc ám Kim Hưu phong ấn hơn nửa, ngay cả khí tức cũng che giấu kỹ càng, nhưng chỉ chút tàn dư còn sót cũng đủ cho Phì Di thú ăn hết gói đem về .

Cháu chắt gặp cụ tổ, cửa mà vênh váo!

Đào Ngột khẩy tàn nhẫn và khinh miệt, tỏa khí thế bạo ngược sắc như dao, từng bước tiến về phía Phì Di thú.

Phì Di thú trói tại chỗ, đôi mắt vàng rực d.a.o động giữa sợ hãi và giận dữ. Bốn cánh và sáu chân vẫy vùng liên hồi hòng thoát khỏi năm sợi xích chướng khí. đây là xích chướng khí do Đào Ngột tạo , một con Phì Di thú đói khát ngàn năm mới thoát thể giãy thoát?

"A a a giỏi quá! Đánh c.h.ế.t nó! Đánh c.h.ế.t nó ! Xem nó còn dám chảy nước miếng đuổi theo bà cô đây nữa !" Con thỏ béo thấy cảnh bèn đắc ý chống nạnh lớn, nhe răng trợn mắt ôm vết thương, cà nhắc nhảy về phía Đào Ngột: "Anh hùng ơi giỏi quá, thật vĩ đại! Nếu cứu mạng thì biến thành cục phân trong bụng cái thứ gớm ghiếc ..."

Cô nàng hét lên đầy sùng bái và ngưỡng mộ, nhận trong ánh mắt Đào Ngột Phì Di thú tràn ngập sát ý bạo ngược trần trụi như d.a.o sắc.

Hắn bước từng bước về phía con thú đang sợ giận , toát thở t.ử vong và âm u.

Ngay khi nheo đôi mắt dài, giơ cao cánh tay định giáng đòn chí mạng kết liễu Phì Di thú, một tia sáng vàng x.é to.ạc bầu trời lao xuống ngăn .

"Ngọc Bạch, dừng tay!"

Là Kim Hưu cuối cùng cũng cảm ứng vị trí của Phì Di thú, vội vàng dẫn Phỉ Thúy chạy tới.

Nàng ngờ Ngọc Bạch tìm thấy Phì Di thú cả nàng, còn đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t.

Nghe tiếng gọi của Kim Hưu, Đào Ngột khựng , sát khí trong mắt thu , . Ánh mắt vẫn còn đằng đằng sát khí cứ thế chằm chằm Kim Hưu.

Kim Hưu vốn định nghiêm giọng mắng một trận, giáo d.ụ.c cái gì mà "trời cao đức hiếu sinh tùy tiện sát sinh", nhưng khi chạm đôi mắt hung dữ xen lẫn chút mờ mịt của , nàng đành nuốt lời trong, thở dài một tiếng.

Đứa trẻ trở nên như ... cũng thực là do bản tính trời sinh, tâm nó thế. Nàng mắng thì chắc cũng như nước đổ đầu vịt. Nói thì đành dùng hành động .

Nghĩ đến đây, ánh mắt Kim Hưu lưu chuyển, nàng nở nụ nhẹ, đưa tay vỗ vỗ lên Đào Ngột vẫn đang đầy sát khí với vẻ mặt tán thưởng: "Vậy mà tìm Phì Di thú cả vi sư, Tiểu Bạch của vi sư giỏi quá!"

Lời thốt , sức sát thương còn lớn hơn bất kỳ đòn tấn công nào. Đào Ngột ngẩn , ngẩng phắt đầu lên. Nhìn rõ sự khen ngợi trong mắt Kim Hưu, mắt sáng lên, sát khí dữ tợn trong lòng trong nháy mắt tan biến, đó là trăm hoa đua nở trong tim.

Vứt bỏ ngay sự bạo ngược hung tàn, đôi mắt đầy m.á.u tanh tàn khốc của lập tức trở nên sáng lấp lánh, vẻ mặt dữ tợn cũng nụ tươi rói thế.

Nàng khen ! Nàng ... khen ?

Hắn bèn mở to đôi mắt sáng rực Kim Hưu đang mỉm với , vẻ mặt chút ngượng ngùng nào mà đắc ý nhe răng , ưỡn n.g.ự.c đầy kiêu hãnh: "Đương nhiên ! Chỉ là một thứ phế vật khó ông đây!"

Hắn tại chỉ một câu của nàng thể xua tan cơn khát m.á.u đang chực chờ bùng nổ trong lòng, chỉ , lời khen của nàng, nụ của nàng khiến vui lắm, vui đến mức chạy vòng quanh sân.

Quả nhiên bắt tên nàng sẽ vui, đúng là xa trông rộng. Đào Ngột trong lòng sướng rơn. Cái bộ dạng kiêu ngạo vui vẻ trái ngược hẳn với vẻ đáng sợ ban nãy, trông y hệt một chú ch.ó trung thành thưởng cục xương đang vẫy đuôi tíu tít.

Nếu m.ô.n.g thêm cái đuôi vẫy vẫy nữa thì càng giống... Phỉ Thúy cạnh Kim Hưu run rẩy sự đổi sắc mặt như chong chóng của Đào Ngột ngơ ngác nghĩ thầm.

"Được ngoan, thu móng vuốt , đừng dọa sư Phỉ Thúy của ngươi. Vi sư chuyện hỏi Phì Di thú, ngươi và sư sang một bên chơi ." Suýt nữa thì bật bộ dạng của Đào Ngột, Kim Hưu mím môi, trong mắt thoáng qua vẻ yêu thương, kìm đưa tay nhéo khuôn mặt tuấn tú của dặn dò.

Nàng vốn chỉ định khen một câu để xoa dịu cảm xúc đang mất kiểm soát, giúp bình tĩnh đôi chút, ngờ chiêu hiệu quả ngoài mong đợi.

Không giấu hỉ nộ, khen một câu là vểnh đuôi lên trời... Quả nhiên vẫn là một đứa trẻ tâm tính đơn thuần.

Đào Ngột đương nhiên nhận Kim Hưu vẫn coi như trẻ con mà dỗ dành, nhưng hiện tại tâm trạng đang vui nên chẳng thèm so đo. Dù ngày tháng còn dài, đối với nàng, thừa kiên nhẫn.

Ngay khi Kim Hưu nhéo má Đào Ngột xong định rút tay về, con thỏ béo nãy giờ bên cạnh vỗ tay hoan hô bỗng nhảy bổ tới, ôm chặt lấy cánh tay Đào Ngột, kéo - kẻ đang hề phòng - lùi một bước lớn.

"Này ngươi là ai hả? Đừng đụng chạm lung tung ân nhân cứu mạng của bà cô đây!"

 

Loading...