NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 22: Ác Thú Xuất Hiện

Cập nhật lúc: 2026-05-16 14:32:21
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Là... là một con yêu thú trông xí và đáng sợ. Huhuhu, lúc nãy con đang thiền hấp thu tinh hoa ánh trăng bên vách núi ngoài viện. Ai ngờ đột nhiên tiếng gầm lớn, nó từ vực lao vọt lên, nhe nanh múa vuốt gào thét nhào tới con. Con... con đ.á.n.h nó... nên nó đè xuống đất đ.á.n.h cho một trận tơi bời... Huhuhuhu..." Nói đến đây, Phỉ Thúy tủi quá đỗi, òa nức nở.

"Hừ, đồ vô dụng!" Đào Ngột suýt nữa thì Kim Hưu hiểu lầm, đang ấm ức trong lòng, thấy thế bèn hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ.

"Ngoan nào, đừng chấp sư con. Lại đây sư phụ thương." Nhìn cái đầu heo sưng vù của Phỉ Thúy, Kim Hưu buồn xót xa. Nàng giả vờ trừng mắt trách móc Đào Ngột một cái, lập tức đưa bàn tay tỏa ánh kim quang áp lên vết thương mặt Phỉ Thúy để trị liệu.

Bàn tay mát lạnh lướt qua chỗ đau, những đốm sáng vàng li ti thẩm thấu vết thương, trong nháy mắt chữa lành cho .

Mặt còn đau, cũng hết sưng, Phỉ Thúy vội sờ sờ khuôn mặt trắng trẻo trở của , vui mừng quá đỗi, nín toe toét: "Cảm ơn sư phụ!"

"Hừ." Nhìn gương mặt Phỉ Thúy Kim Hưu sờ tới sờ lui, ánh mắt Đào Ngột hung dữ như tẩm độc, dọa Phỉ Thúy run lẩy bẩy.

"Ngọc Bạch!" Kim Hưu thấy dở dở , đành giả vờ nghiêm mặt quát.

Cái biểu cảm đầy thù địch che giấu đó, cứ như thể thức ăn của khác cướp mất c.ắ.n một miếng là chứ?

Thấy Kim Hưu vẻ vui thật, Đào Ngột mới trừng mắt Phỉ Thúy cái cuối cùng hậm hực , thu lu một góc giận dỗi.

Đối xử với con trúc tinh ngu ngốc đó thì thế, còn với thì hung dữ như ! Hừ, đợi khi nào cơ hội nhất định lén đập c.h.ế.t con trúc tinh một cái cho bõ ghét, đỡ để lúc nào cũng lởn vởn cản trở thế giới hai của bọn !

Đào Ngột mọc nấm trong góc, còn Phỉ Thúy thì cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Nhìn Đào Ngột như đứa trẻ giành mất kẹo dỗi một , Kim Hưu lắc đầu thầm.

"Phỉ Thúy ngoan, con con yêu thú đó từ vực lao lên ?" chính sự quan trọng hơn, Kim Hưu trêu Đào Ngột nữa, sang Phỉ Thúy, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

Thấy Phỉ Thúy gật đầu lia lịa, Kim Hưu giật , nụ tắt ngấm, vẻ mặt trở nên xa xăm và nghiêm nghị.

Yêu thú thích leo trèo nơi vách núi cheo leo chim thú sinh sống, chẳng lẽ là...?

"Con yêu thú đó hình dáng ? Có giống rắn, mặt mày hung dữ, sáu chân và bốn cánh ?"

"Cái ... trời tối quá, với nó nhanh lắm, đồ nhi rõ... con nhiều chân! Chắc cũng tầm sáu cái... Nếu , nếu đồ nhi cũng đến nỗi đ.á.n.h , t.h.ả.m hại thế ..." Nhắc đến kẻ vô cớ đ.á.n.h , Phỉ Thúy tức giận nắm chặt tay, hận tủi .

Cậu chỉ hai tay hai chân, tên nhiều chân thế, còn chơi trò đ.á.n.h lén âm hiểm, bảo đ.á.n.h chứ!

"... Đi, dẫn vi sư đó xem . Bổn tọa xem kẻ nào to gan dám đ.á.n.h đồ của bổn tọa ngay núi Bắc Hoa ." Kim Hưu trầm ngâm một lát, ánh mắt ngoài cửa sổ tối sầm như mực.

Nếu nàng đoán sai, thì chuyện phức tạp ... nếu là thứ đó, nó chỉ đ.á.n.h Phỉ Thúy một trận mà ăn thịt luôn?

"Dạ, sư phụ." Phỉ Thúy nỗi lo của Kim Hưu, chỉ hăng hái đáp lời.

Khốn kiếp, sư phụ của ông đây ở đây , xem ông đòi cả vốn lẫn lời, đ.á.n.h cho ngươi đến cha cũng nhận !

...

Khi Phỉ Thúy dẫn Kim Hưu đến vách núi ban nãy, con yêu thú thấy tăm . Chỉ còn những vết tích lộn xộn loang lổ vách đá, dấu vết của trận đ.á.n.h khi nãy.

"Sư phụ, sư phụ, lúc nãy tên xuất hiện ở chỗ ! Sao giờ thấy nữa..." Có sư phụ bên cạnh, Phỉ Thúy mạnh miệng hẳn, chỉ hận thể lôi ngay tên cho sư phụ dạy dỗ một trận để báo thù. Tiếc là con yêu thú cao chạy xa bay, Phỉ Thúy ngó nghiêng tứ phía vẫn chẳng thấy bóng dáng .

"Xem ... quả nhiên là nó." Nhìn sâu dấu móng vuốt dữ tợn in đá, Kim Hưu bấm ngón tay tính toán, trong lòng kinh hãi, vẻ lười biếng biến mất hẳn, đó là sự nghiêm nghị lạnh lùng như sương giá.

"Nó là cái gì hả sư phụ?" Thấy Kim Hưu nghiêm trọng như , Phỉ Thúy cũng lo lắng theo.

Kim Hưu trả lời, nàng nhắm mắt , tà váy tung bay, xếp bằng ngay tại chỗ. Hai tay nàng tỏa ánh sáng vàng, vẽ một vòng cung ngực, miệng lẩm nhẩm niệm chú, mở lực cảm ứng với núi Bắc Hoa.

Những luồng ánh sáng vàng rực rỡ từ lòng bàn tay nàng phóng thẳng lên trời, uốn lượn như rồng bay, kết thành một kết giới hình vòm khổng lồ trong suốt ánh vàng bao trùm bộ núi Bắc Hoa.

Thứ đó trời sinh giỏi ẩn giấu khí tức, hiện giờ đang lẩn trốn trong vạn vật ở núi Bắc Hoa. Không ngờ ngay cả nàng cũng cảm nhận khí tức của nó.

May nàng là Tiên Tôn của ngọn núi , cai quản sinh linh nơi đây, sự liên kết cảm ứng với vạn vật. Chỉ cần nó còn ở núi, nàng thể thông qua mối liên kết tâm linh với núi Bắc Hoa để tìm vị trí của nó.

nếu nó xuống núi, thị trấn của loài phàm thấy...

Hậu quả đó quá đáng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-22-ac-thu-xuat-hien.html.]

Kim Hưu rùng , gạt bỏ tạp niệm, dồn tâm ý tìm kiếm vị trí con yêu thú.

Nàng xếp bằng, bao phủ trong ánh vàng kim. Cột sáng vàng như rồng lượn múa quanh nàng, rải xuống những đốm lấp lánh, vương lên tóc, lên nàng, như thể tinh tú rơi xuống tụ giúp nàng tỏa sáng.

Lúc , thần thái nàng phiêu diêu thánh khiết, mặt tựa trăng rằm, khí tựa sen vàng.

Vẻ hút hồn kẻ xưa nay chẳng thèm để mắt đến bất kỳ sinh vật nào.

Đào Ngột lười biếng dựa cây to trong sân, ánh mắt dán chặt Kim Hưu cách đó xa, khóe môi bất giác cong lên. Trong đôi mắt đen thẫm như chứa đựng cả ngàn vạn mảnh trời vỡ vụn.

Giống cái , nhất định là của .

Quá trình thể dễ dàng, nhưng ... nhiều thời gian để chờ đợi.

Ý niệm nàng ngày càng mãnh liệt, khiến tâm trạng Đào Ngột vui vẻ lạ thường.

Hóa cũng ngày, cảm thấy " đó thì ". Cảm giác đối với kẻ quen cô độc, ngạo mạn như , lúc đầu chút tức giận và kháng cự, nhưng cuối cùng đều hóa thành mong chờ và vui sướng.

Hắn ngại việc trong cuộc đời ngàn năm vạn năm thêm nàng bầu bạn. Dù đôi khi nàng sẽ chọc tức , đ.á.n.h , mắng , quản thúc đủ điều, nhưng so với nụ lười biếng lơ đãng, nụ xa trêu chọc, ánh mắt lo lắng quan tâm, thể mềm mại thơm ngát, giọng lúc nũng nịu lúc lạnh lùng của nàng... thì những điều chẳng đáng là gì.

Hắn tất cả những gì thuộc về nàng đều thuộc về . Hắn mở mắt là thấy nàng, thể ôm nàng giấc ngủ, thể cùng nàng ngao du tứ hải, thể cùng nàng bắt nạt Phỉ Thúy...

Có thể mãi mãi ở bên nàng, bất chấp giá.

Nghĩ đến viễn cảnh tươi khi cầu đôi thành công, Đào Ngột híp mắt ngốc nghếch một .

lúc , bỗng ngửi thấy một mùi hương vô cùng quen thuộc.

Hắn đưa tay bắt lấy một tia chướng khí màu đen lờ mờ bay qua mắt, kinh ngạc nhướng mày, trong mắt lóe lên tia hưng phấn đỏ rực.

Lại kẻ tự dâng xác đến tận cửa.

"Chỉ là một con Phì Di thú nhỏ bé tự sản sinh chướng khí thôi mà, đường đến tìm ông đây nhờ giúp đỡ, đúng là ngu ngốc!" Ngước Kim Hưu vẫn đang thi pháp, Đào Ngột nhếch môi khẩy, trong mắt hiện lên vẻ mong chờ.

Nếu bắt nó, nàng chắc sẽ vui lắm nhỉ?

Nghĩ , hứng chí xoay , hóa thành một làn khói đen lao thẳng về hướng phát chướng khí.

...

Đào Ngột theo luồng chướng khí, trong chớp mắt đến một khu rừng ở lưng chừng núi.

Hắn liếc mắt bèn thấy ngay cái gã gian xảo đang ẩn giấu khí tức khiến Kim Hưu tìm kiếm khổ sở.

Phì Di thú. Loài ác thú hung mãnh, hình như con rắn khổng lồ, vảy cứng như sắt, sáu chân và bốn cánh, tính tình hung tàn, thích hút m.á.u ăn thịt. Vì bản nó sinh chướng độc, phàm nhân thấy nó thì thiên hạ sẽ đại hạn hán, nên trời đất dung tha. Chúng sinh từ thuở hỗn mang khi trời đất mới khai mở, hại nhân gian, gây bao cuộc t.h.ả.m sát nên Thiên Đế phái phong ấn ở Ma giới, giống như của Ma giới, phép bước khỏi đó để ba giới Nhân - Yêu - Tiên.

Đào Ngột tại tên và lai lịch của con yêu thú , quen với sự hiểu rộng rãi trong tiềm thức của . Hắn rốt cuộc là ai. Trước - đếch tin cái chuyện Kim Hưu chỉ là một con hổ tinh. Tuy nhớ là ai, nhưng thích hút chướng khí, hiếu chiến và thích g.i.ế.c chóc, con hổ tinh nào bình thường và ngông cuồng như ?

từ khi phát hiện để ý Kim Hưu, bắt đầu cảm thấy là ai cũng chẳng quan trọng nữa.

thì bất kể là ai, cũng nàng. Mà nàng giấu giếm phận thật của , chứng tỏ nàng thích Ngọc Bạch hơn.

Vậy thì, cứ một lòng một Ngọc Bạch mà nàng thích là .

Nghĩ đến đây, Đào Ngột thở dài, cảm thấy hèn mọn bất lực.

Cái thứ tình yêu quái quỷ đúng là lợi hại thật! Vậy mà khiến kẻ cao ngạo cuồng phóng như cũng nảy sinh ý định thỏa hiệp.

Trong lúc Đào Ngột đang suy nghĩ linh tinh, con Phì Di thú đang trừng đôi mắt hung hãn, cái lưỡi đỏ lòm thè thụt phát tiếng "xì xì", đuổi theo một con thỏ béo ục ịch như heo.

Rõ ràng nó đang săn mồi, và con thỏ béo xui xẻo là thức ăn nó nhắm trúng.

Chỉ là nó vẻ lạ lẫm với địa hình nơi đây, nên dù hung mãnh nhưng nhất thời vẫn con thỏ tuy hình tròn vo nhưng động tác vô cùng lanh lợi . Nó tức tối quất đuôi liên hồi cây cối trong rừng, dậy lên từng trận cuồng phong.

Đứng lơ đãng chạc cây chắp tay lưng, Đào Ngột cảnh gà bay ch.ó sủa lộn xộn bên , buông một tiếng khẩy lạnh lùng đầy khinh bỉ: "Hóa chỉ là một phế vật ngay cả con thỏ cũng bắt xong, đúng là phí thời gian của ông."

 

Loading...