NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 21: Vô Cùng Thất Bại

Cập nhật lúc: 2026-05-16 14:32:20
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lại một vầng trăng non cong như lưỡi câu treo lơ lửng. Lại là lúc hoàng hôn buông xuống, bóng đêm đen đặc như mực. Và là lúc nàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa cơn ác mộng ám ảnh suốt ngàn năm qua.

Kim Hưu mờ mịt, bi thương thoát khỏi giấc mộng, tay ôm lấy lồng n.g.ự.c đang phập phồng kịch liệt, nàng trở dậy chiếc giường mây.

Tâm trí vẫn còn chìm đắm trong những cảnh tượng đỏ như m.á.u , nàng chớp mắt thật mạnh, cố gắng lấy bình tĩnh.

"Phỉ..." Nàng theo thói quen định gọi Phỉ Thúy, đứa đồ mấy năm nay vẫn luôn túc trực hầu hạ nàng giờ . Trêu chọc một chút, bộ dạng tủi dám của cũng phần nào thỏa mãn cái tính của nàng, giúp nàng mau chóng thoát khỏi những cảm xúc khó chịu mà giấc mơ mang .

Nào ngờ , nàng còn kịp gọi trọn tên Phỉ Thúy thì cảm thấy vai siết chặt, cả ôm trọn một vòng n.g.ự.c rộng lớn, rắn chắc.

"Phỉ cái gì mà Phỉ? Ngủ cũng yên!"

Giọng trầm thấp, bá đạo của một đàn ông vang lên từ đỉnh đầu nàng. Nàng thể cảm nhận rõ cánh tay đang siết chặt lấy , cằm tựa lên đỉnh đầu nàng, lưng nàng dán chặt lồng n.g.ự.c .

... Không đúng! Hình của Phỉ Thúy rõ ràng chỉ là một thiếu niên nhỏ con, lấy lồng n.g.ự.c rộng lớn thế ! Hơn nữa, cho mười lá gan cũng chẳng dám vô lễ với nàng như !

Nàng bừng tỉnh, cứng đờ, ngay đó xoay vung tay hất mạnh cánh tay đang ôm . Thừa dịp đối phương rụt tay , nàng thoát khỏi vòng tay , thuận tay ném một quả cầu lửa về phía đó.

Nàng xoay một cách tao nhã, ánh kim quang lóe lên, lười biếng ngay ngắn ở cuối giường.

Nàng híp mắt Đào Ngột đang ở đầu giường, mặt mày xanh mét vì tức giận, tay chân luống cuống dập lửa . Kim Hưu uể oải ngáp một cái, nhướng mày : "Vi sư , nam nữ thụ thụ bất , đừng dựa vi sư gần quá."

"Con trúc tinh ngu ngốc cũng là giống đực đấy thôi!" Cuối cùng cũng dập tắt lửa áo, Đào Ngột đen mặt nghiến răng phẫn nộ.

"Thực vật giới tính. Hơn nữa, cái đó khác ." Kim Hưu khẽ , trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ lạ, Đào Ngột : "Tiểu Bạch, thật dạo gần đây ngươi ăn bậy cái gì đúng ?"

"Không... ." Nghe , vẻ giận dữ mặt Đào Ngột lập tức xen lẫn một nỗi thất bại sâu sắc.

Hắn nàng định gì.

Kể từ ngày khai sáng ở núi Tây Lâm, cảm thấy thư thái, trong lòng vui vẻ khó tả. Ngay đêm hôm đó trở về núi Bắc Hoa, canh chừng bên giường nàng, đợi nàng tỉnh dậy bèn nhào tới "chụt" một cái miệng nàng tuyên bố: "Hóa ông đây ghét ngươi! Hóa ông đây nhắm trúng ngươi ! Ngươi là của ông!"

Lúc đó nàng tỉnh dậy cơn ác mộng, dọa cho giật , theo bản năng ném một quả Thiên Hỏa Cầu đầu , suýt nữa thiêu trụi tóc .

Sau một hồi gà bay ch.ó sủa, vác cái đầu cháy đen thui, nghiến răng nghiến lợi lắc vai nàng mà gào lên: "Ông đây là ông nhắm trúng ngươi ! Ông thích ngươi! Ông biến ngươi thành của ông!"

Hắn là yêu thú, tuy ngày thường dùng hình để , nhưng trong xương tủy vẫn là một con thú.

Thú thì hiểu sự e thẹn của con , hiểu những mưu mô lòng vòng. Yêu là , . Hắn hàm súc là gì, chỉ nàng, và nàng cũng để tâm đến giống như đối với nàng.

Cho nên, dù suýt Thiên Hỏa của nàng thiêu trọc đầu, vẫn trợn mắt, vô cùng ngang ngược lặp lời tuyên bố của mặt nàng.

Kim Hưu ngẩn hồi lâu, lúc mới như chuyện nghìn lẻ một đêm mà hồn .

"Ngọc Bạch?! Yêu nghiệt phương nào to gan dám nhập xác đồ nhi của ! Còn mau mau hiện nguyên hình chịu trói!" Nàng kinh ngạc nhíu mày, trong mắt lóe lên vẻ hiểu , lập tức ngưng tụ pháp lực nhanh như chớp đ.á.n.h về phía Đào Ngột.

"Khốn kiếp, ngươi mới ma nhập!" Đào Ngột chật vật né tránh, nhưng vì pháp lực hạn chế nên vẫn thoát , Kim Hưu bóp chặt cổ họng. Hắn tức giận gầm lên, trong lòng gấp tức.

Năm ngón tay trắng nõn siết chặt lấy cổ họng Đào Ngột, Kim Hưu trừng mắt , tay trái tỏa ánh kim quang áp lên n.g.ự.c .

Thứ ánh sáng vàng do pháp lực của nàng ngưng tụ, thể gây cảm giác đau đớn như thiêu đốt đối với bất kỳ linh hồn ngoại lai nào xâm nhập cơ thể, ép chúng thoát ngoài.

Nàng dò xét tới lui, cẩn thận kiểm tra mấy .

Thế nhưng, tiếng hét t.h.ả.m thiết, tiếng kêu gào, cũng chẳng con yêu ma nào ôm m.ô.n.g nhảy từ cơ thể đồ nàng.

Không gì cả.

Chỉ Đào Ngột mặt mày ngày càng xanh mét, mắt trợn trừng, sắp tắt thở đến nơi.

Kim Hưu vội vàng buông tay đang bóp cổ , đầu tiên nếm trải cảm giác tay chân luống cuống.

Vậy là... hề thứ gì nhập ? Vậy những lời ban nãy...

"Khụ, khụ khụ... Ngươi... cái mụ đàn bà ... Khụ..." Cổ họng giải thoát, Đào Ngột cuối cùng cũng hít khí, ho khan thở hồng hộc. Hắn trừng mắt Kim Hưu với vẻ mặt dữ tợn. Trong lòng uất ức hổ, chỉ một vuốt vặn gãy cổ nàng, nhưng tràn đầy bất lực và thỏa hiệp.

Đánh nàng, mà cũng nỡ xuống tay tẩn nàng, Đào Ngột cảm thấy vô cùng thất bại, vô cùng uất ức.

"... Xem chắc là do mơ nên đầu óc hồ đồ, sinh ảo giác ..." Kim Hưu gãi đầu, lúc mới lẩm bẩm như tự an ủi .

"Ảo giác cái khỉ mốc! Ông đây cuối cùng: Ông thích ngươi, nhắm trúng ngươi ! Ông đây đang phát tình với ngươi, cầu đôi với ngươi, hả?!" Đào Ngột chọc tức, đỏ mặt tía tai khàn giọng gào lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-21-vo-cung-that-bai.html.]

Hắn quyết định , nàng đừng hòng trốn thoát!

Kim Hưu ngớ .

Nàng hiểu nổi đồ nhà nữa. Sao mới ngủ một giấc dậy mà trời đất đảo lộn thế ?

"... Ngọc Bạch, ngươi... bệnh ?"

Nàng suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng chỉ đưa kết luận đó.

Nếu , một kẻ xưa nay ngông cuồng bất trị, đối với nàng chỉ chán ghét và chống đối như , tự nhiên thích nàng? Lại còn là kiểu phát tình cầu đôi nữa chứ!

Chuyện thật thể tin nổi! Nàng là sư phụ của mà!

Đào Ngột lườm nàng một cái cháy mắt, mất kiên nhẫn. Hắn lao tới nhanh như chớp, hôn lên môi Kim Hưu đang còn trong cơn bàng hoàng.

"Ông đây bình thường lắm! Giờ còn nghi ngờ nữa ?" Trộm hương thành công, tâm trạng tồi tệ của cuối cùng cũng khá lên chút ít, đắc ý nhếch miệng .

Đáp là một quả cầu lửa to gấp đôi ban nãy, thiêu trụi tóc còn một cọng.

May mà là yêu thú, tóc tai chỉ cần dùng pháp lực biến hóa một chút là trở như cũ, nếu thì chẳng đến ngày tháng năm nào tóc mới mọc .

Kể từ hôm đó, đá đ.í.t Phỉ Thúy ngoài, tự canh giữ bên giường nàng, hộ pháp, tiện thể nhân lúc nàng ngủ say mà trộm chút hương, ngắm gương mặt nàng khi ngủ ngây ngô. Mỗi thấy nàng ác mộng hành hạ, trong lòng cồn cào khó chịu, chỉ hận thể chịu đựng nàng.

Hắn ngày càng hiểu rõ cái thứ gọi là "tình yêu" mà tên Lục Phỉ rốt cuộc là như thế nào.

Đáng tiếc, nàng thì .

Rõ ràng nàng coi lời của là thật, cứ luôn cho rằng bệnh gì đó, thần kinh bình thường, khiến tức đến giậm chân mà chẳng . Dù năm bảy lượt thề thốt, nhân lúc nàng chú ý mà những hành động mật như trộm hôn, nàng cũng chẳng hề bối rối e thẹn. Nàng chỉ bình tĩnh ném cho một quả cầu lửa, đó dùng giọng điệu của bậc bề mà quát mắng , cứ như thể nàng đang đối mặt với một đứa trẻ con quấy vô lý.

Giống như lúc đây.

"Ừ, bệnh thường chẳng ai thích thừa nhận bệnh cả." Nàng gật gù vẻ thấu hiểu, nụ xa bên khóe môi khiến nàng trông như con mèo ăn vụng cá.

Đào Ngột lườm nàng, trong lòng tràn trề cảm giác thất bại. Nếu đ.á.n.h nàng, nhất định sẽ tóm lấy nàng, ăn sạch sành sanh để chứng minh bình thường!

"Được , Phỉ Thúy ? Ban ngày hôm nay chuyện gì xảy ?" Kim Hưu lắc đầu, trêu chọc nữa. Trong lòng nàng đang tính toán khi nào rảnh thư phòng lục mấy cuốn sách cổ xem thử đứa nhỏ rốt cuộc .

Nàng đời nào tin mấy lời thích nàng, nàng của là thật. Trong mắt nàng, chỉ là một đứa trẻ ngỗ nghịch, tính khí nóng nảy mà thôi. Dạo khác thường như , chắc là đang ủ mưu trò đùa dai nào đó để trêu chọc nàng? Hoặc thì chắc là đến kỳ phát tình thật , nên mới cư xử như thế...

Ừm, nếu đúng là , nàng tra cứu tài liệu xem giải quyết vấn đề phát tình cho loại hung thú thượng cổ như thế nào mới .

Bản mới trùng sinh lâu, ký ức bẩm sinh nàng phong ấn, nên chính cũng chẳng mới nảy sinh những ý nghĩ kỳ quặc như với nàng. Nàng là sư phụ, trách nhiệm chú ý, quan tâm nhiều hơn, dạy cách giải quyết nhu cầu bản năng một cách đúng đắn.

"Sư phụ..." Đào Ngột còn kịp trả lời thì một giọng run rẩy đầy oán khí vọng từ cửa phòng.

Kim Hưu ngạc nhiên bước tới mở cửa. Phỉ Thúy nấc lên một tiếng, gào t.h.ả.m thiết lao tới ôm chặt lấy chân nàng.

"Con thế ?" Kim Hưu giật , vội vàng đỡ dậy.

Phỉ Thúy lóc t.h.ả.m thiết, ngẩng khuôn mặt với một bên mắt bầm tím đen sì, cái miệng sưng vù và những vết bầm tím lớn nhỏ khắp mặt lên: "Sư phụ... Phỉ Thúy đau quá huhuhu!"

"Phỉ Thúy! Con ?" Kim Hưu kinh hô, sực nhớ điều gì, nàng phắt Đào Ngột, nụ tắt ngấm: "Ngọc Bạch, ngươi bắt nạt sư ?"

Nếu thật sự là đ.á.n.h Phỉ Thúy nông nỗi thì quá đáng lắm . ngày thường bắt nạt Phỉ Thúy cũng động tay động chân thật sự, chẳng lẽ trả một phần sức mạnh cho vô tình kích thích sát khí trong tính cách trỗi dậy?

Nghĩ đến đây, ánh mắt Kim Hưu trầm xuống.

Đào Ngột mặt tối sầm , bực bội trừng mắt: "Móng vuốt của ông đây chỉ xé xác thành mảnh vụn thôi, chứ để dấu nắm đ.ấ.m thế ."

"Dạ Ngọc Bạch, ạ!" Phỉ Thúy bộ dạng sát khí đằng đằng của Đào Ngột, lông tóc dựng , lau nước mắt gật đầu lia lịa.

mà nếu bá đạo ném khỏi phòng thì cũng đụng độ cái thứ đáng sợ ...

Phỉ Thúy một nữa thầm cho cái tính nô lệ ăn sâu m.á.u của .

"Vậy là ai?" Kim Hưu ngạc nhiên, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Vì nàng lập môn phái, tính tình cô độc nên núi Bắc Hoa vốn hoang vắng, ngoài ba thầy trò bọn họ thì chỉ còn vài sinh linh yếu ớt hoặc tâm tu sống.

Phỉ Thúy tuy đạo hạnh cao, nhưng dù cũng theo nàng mấy năm, pháp lực tu luyện thế nào cũng học chút ít, ở cái núi Bắc Hoa chắc cũng chẳng mấy đối thủ. Huống hồ là đại t.ử của nàng, đ.á.n.h ch.ó cũng ngó mặt chủ chứ. Nàng là Tiên Tôn núi Bắc Hoa, kẻ nào to gan dám động của nàng ngay địa bàn của nàng, đ.á.n.h một thiếu niên tuấn tú thành cái dạng đầu heo ?

 

Loading...