NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 20: Chỉ là yêu rồi

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:28:22
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Màn đêm dần tan, bình minh ló dạng, là một ngày nắng . Bên ngoài Ngũ Hoa Cư. Tiễn Lan Củ, Cổ Nguyệt và Thiên Tự vội về trời phục mệnh, Băng Kỳ đầu Đào Ngột đang trừng mắt hung dữ cái giường vỏ trai màu trắng trong tay đến ngẩn , trong mắt thoáng qua vẻ đăm chiêu.

"Ngọc Bạch, Phỉ Thúy, bảo vệ sư phụ các ngươi và lọ Long Phách Tiên Lộ . Bản tọa hiện giờ còn chút việc , thể đích tiễn các ngươi xuống núi. Tây Lâm Sơn nhiều cơ quan, với tu vi của hai đứa bình an xuống núi e là miễn cưỡng. Thanh Linh, con vi sư tiễn hai sư xuống núi . Tiễn xong, con đợi ở chân núi, lát nữa vi sư xử lý xong việc sẽ tìm con. Chúng đến Đông Hải tạ , dù chuyện tuy chủ ý của con, nhưng chung quy cũng do con mà ."

"Vâng, sư phụ." Thanh Linh tỉnh táo nhưng vẫn còn yếu ớt, vẻ mặt đầy hối gật đầu. Vô tình lợi dụng suýt chút nữa hại nàng, trong lòng y cũng tự trách.

"Ừ, ."

"Cáo từ Tiên tôn." Phỉ Thúy hớn hở ôm vò Tây Lâm Tiên Lộ to đùng Băng Kỳ tặng, mày hớn mắt hở vẫy tay chào Băng Kỳ. Đào Ngột vẫn cau mày chằm chằm cái giường vỏ trai trong tay. "Sư ... sư ? Sư , thôi!" Cậy Băng Kỳ ở bên, Phỉ Thúy cuối cùng cũng nuốt nước bọt, lấy hết can đảm kéo kéo vạt áo Đào Ngột.

Đào Ngột ngẩn , đôi mắt long lanh mờ mịt chớp chớp, mới hồn trừng mạnh một cái, đó nhíu mày mất kiên nhẫn, ngạo nghễ sải bước, đầu xuống núi.

"Tiên tôn, sư con cái tính nó, trời sinh khó ở thế , ngài đừng để bụng nhé..." Phỉ Thúy rụt tay về nhanh như chớp, hề hề đầy gượng gạo với Băng Kỳ, nháy mắt hiệu thì thầm. Cái tên đúng là quá vô lễ, quá vô lễ mà!

"Không ." Băng Kỳ để bụng, nhếch môi , tao nhã gật đầu.

"Đa tạ Tiên tôn, Phỉ Thúy xin cáo từ." Gì gọi là phong độ? Gì gọi là tấm lòng? Đây mới chứ! Phỉ Thúy vô cùng sùng bái vẫy tay chào Băng Kỳ cuối, cùng Thanh Linh sánh vai xuống núi.

...

Trên con đường núi quanh co khúc khuỷu, Đào Ngột , Phỉ Thúy và Thanh Linh , ba cẩn thận từng bước tránh né cơ quan theo sự chỉ dẫn của Thanh Linh, từ từ xuống núi.

"Cẩn thận, đừng gần cái cây to phía ." Thanh Linh lên tiếng nhắc nhở, ba tránh một cái bẫy. "Hú hồn hú vía, suýt nữa thì chạm ! Nhiều cơ quan thật đấy..." Phỉ Thúy vội rụt tay về, sợ hãi vỗ ngực.

Đào Ngột cũng khựng , chậm hơn. Bọn họ tu vi cao thâm như Kim Hưu Băng Kỳ để dùng pháp lực bay qua cạm bẫy, chỉ thể cuốc bộ xuống núi. Tuy bực nhưng bẫy rập Tây Lâm Sơn nếm mùi một , đương nhiên ngu đến mức thử nữa.

Tâm trí Đào Ngột vẫn chìm đắm trong sự phát hiện chấn động tối qua, đầu óc rối bời cái giường vỏ trai trong tay, nghĩ mãi thông. Hắn xưa nay ăn sự ghen tị của con mà sống, từng nghĩ rằng ngày chính cũng ghen tị. Hơn nữa, còn là vì Kim Hưu - con mụ thần tiên đáng ghét ?!

, hiểu tại ghen tị, sự ghen tị từ ... Cảm giác chua xót trong lòng khiến khó chịu, bực bội, thứ cảm xúc xa lạ thể kiểm soát khiến hoang mang, bất an. sâu thẳm trong tim, dường như thứ gì đó đang rục rịch, như thể chỉ cần một cơn gió thổi qua là nó sẽ lập tức đội đất chui lên. Thứ đó lạ lẫm, khiến bất an, nhưng vô thức mong chờ.

Cảm xúc mâu thuẫn phức tạp khiến kẻ vốn đơn giản như luống cuống, đối phó . Hắn bực bội vì sự bất lực , nhưng trong n.g.ự.c như gì đó cào cấu, khiến run rẩy, khiến nôn nóng tìm đáp án. đáp án rốt cuộc ở , chỉ , vấn đề đều ở con mụ Kim Hưu đang ngủ say sưa trong tay .

Trong khi Đào Ngột đang ngẩn ngơ xoắn xuýt, Thanh Linh và Phỉ Thúy trò chuyện thiết như em.

"Thanh Linh sư , tại Băng Kỳ Tiên tôn bố trí nhiều cạm bẫy cơ quan núi thế?" Lại tránh một trận pháp, Phỉ Thúy sợ tò mò hỏi.

"Gọi là Thanh Linh ." Thanh Linh nho nhã, gương mặt tuấn tú vô tình lộ vẻ kính trọng. "Vì sư phụ thích sưu tầm đủ loại bảo bối, để đề phòng kẻ ý đồ trộm cắp, cũng là để bảo vệ an cho t.ử phái Tây Lâm núi, nên mới đặt nhiều kết giới cơ quan như ."

"Được , Thanh Linh. Hóa , Băng Kỳ Tiên tôn đúng là một ." Phỉ Thúy mắt lấp lánh , cảm thán đầy sùng bái.

"Ừ, trong lòng , sư phụ là hảo nhất." Nghe Phỉ Thúy khen ngợi sư phụ kính trọng nhất, Thanh Linh vui.

"Ngài đối xử với ? Có bắt nạt ?" Phỉ Thúy nhớ đến việc Kim Hưu "hành hạ" , kìm tò mò hỏi. Nếu tìm cùng cảnh ngộ, nghĩ sẽ thấy an ủi lắm.

"...Bắt nạt? Sư phụ đối với , đương nhiên ." Thanh Linh ngẩn , khó hiểu.

là ngài thỉnh thoảng trêu chọc , lôi trò đùa ?" Phỉ Thúy kiên trì.

"Không . Sư phụ tuy vẻ bất cần đời, nhưng với t.ử bọn khá nghiêm khắc. Người đùa giỡn với bọn , thường dùng hành động để bảo vệ, dạy dỗ bọn ." Thanh Linh mỉm giải thích, nhớ gì đó nụ tắt ngấm, khẽ thở dài. "Như , gây họa lớn tày trời, tuy mắng một trận, nhưng vẫn đích đưa Đông Hải xin ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-20-chi-la-yeu-roi.html.]

"Hả? Cũng đúng ha. Có Tiên tôn ở đó, lão Đông Hải Long Vương nóng tính hung dữ chắc dám khó ." Phỉ Thúy thất vọng vì tìm đồng minh, nhưng vẫn nghĩa khí vỗ vai Thanh Linh an ủi.

"Ừ. Chỉ là đồn Đông Hải Long Vương tính tình nóng nảy cố chấp, lúc nổi giận lên là lục bất nhận, suýt hại con gái rượu của ông , ông nhất định tha cho . Ta thì sợ, sai thì chịu trách nhiệm. Ta chỉ lo cho sư phụ, bảo vệ như thế, liệu gây bất hòa giữa Đông Hải và Tây Lâm ... Nếu thật sự như , tội của Thanh Linh lớn lắm." Đối mặt với Phỉ Thúy đơn thuần như tờ giấy trắng, Thanh Linh chẳng hiểu hết tâm sự trong lòng.

"Chuyện... chuyện chắc , Băng Kỳ Tiên tôn lợi hại thế cơ mà, chắc chắn để sự việc đến mức đó !" Phỉ Thúy ngớ , vội an ủi, sợ Thanh Linh tiếp tục lo lắng, mắt đảo một vòng, vội chuyển chủ đề. "À đúng , và Linh Tiêu công chúa thế?" Hỏi xong mới thấy chuyện nên hỏi, Phỉ Thúy thầm mắng một câu, vội bổ sung: "À, xin nhé. Đệ chỉ là tò mò chuyện tình ái thế gian thôi, thì đừng ."

Thanh Linh sững , im lặng một hồi lâu, mới đỏ mặt lắc đầu: "Hiếm khi chúng duyên, kể cho cũng . Thật , cũng đối với nàng ... rốt cuộc là cảm giác gì. Ta chỉ , thấy nàng . Khi đó..."

Không thấy nàng ?

Phía , Đào Ngột đang thả hồn mây hiểu thính tai bắt câu của Thanh Linh, trong lòng giật thót, phắt Thanh Linh. Tâm trạng y , giống cái cảm xúc quái đản mấy ngày nay của thế? Nghĩ , kẻ đang khao khát tìm lời giải đáp liền lén dựng tai lên, chậm , tập trung tinh thần lén Thanh Linh và Phỉ Thúy chuyện.

Nhắc đến Linh Tiêu công chúa, Thanh Linh chút ngại ngùng, nhưng cũng chút vui vẻ, ánh mắt dịu dàng như chảy nước. Y từ từ kể cuộc gặp gỡ với Linh Tiêu công chúa, khuôn mặt tái nhợt nhuốm màu hồng nhạt.

"...Sau đó, phát hiện tâm trạng trở nên lạ. Ta thấy nàng , nước mắt của nàng khiến khó chịu, ngột ngạt như gì chặn ở ngực... Để nàng vui vẻ tự tại, cam tâm tình nguyện từ bỏ khát vọng của , cam nguyện từ xa nàng; thậm chí bắt đầu ghen tị với những bông hoa nàng nâng niu, khiến nàng mỉm . Ta... nảy sinh ý nghĩ hoang đường là thà biến thành bông hoa tay nàng để nàng yêu thích; luôn gặp nàng, dù chỉ là từ xa; nếu ngày nào nàng xuất hiện, liền thấp thỏm yên, trong lòng bấn loạn... Ban đầu, , còn tưởng mắc bệnh lạ. Sau , một ngày Lục Phỉ sư phát hiện chuyện , ha hả bảo : Ta bệnh, chỉ là... chỉ là yêu nàng ."

Nói đến cuối, gương mặt tuấn tú của Thanh Linh đỏ bừng, y gãi đầu ngại ngùng tiếp: "Hóa đây chính là cái gọi là tình yêu chốn phàm trần, trở nên kỳ lạ khó hiểu, nảy sinh tâm trạng quái đản như chỉ vì thích nàng . Lục Phỉ sư bảo, nếu vì một cô nương mà trong lòng bồn chồn lạ lẫm, nàng , chỉ cần nàng vui thì gì cũng , sẽ vì nàng thương buồn bã mà n.g.ự.c đau thắt , sẽ vì nàng với khác với khác mà ghen tị... Thì chỉ một lý do: Đệ yêu nàng . Vì thế mới hận thể độc chiếm tất cả của nàng, sẵn lòng việc để nàng vui, chỉ lúc nào cũng quấn quýt bên nàng, sự bao dung vô hạn với nàng."

"Hóa đây là tình yêu mà phàm , thần kỳ thật! là yêu, yêu cũng yêu ai đó ?" Phỉ Thúy mà mắt tròn mắt dẹt, vẻ mặt phấn khích tò mò.

"Ừ, chứ. Lục Phỉ sư , chỉ cần trái tim, dù là tiên, là yêu là ma, đều yêu. Ngay cả kẻ tà ác đen tối nhất, chỉ cần trái tim, sẽ khả năng yêu thương. Có gặp tình yêu , xem gặp khiến động lòng thôi."

"Thật ..."

Phỉ Thúy và Thanh Linh mải mê trò chuyện vui vẻ, phát hiện Đào Ngột phía trừng mắt chằm chằm cái giường vỏ trai trong tay, cứng đờ như tượng đá tại chỗ.

“Ta phát hiện tâm trạng trở nên lạ. Ta thấy nàng , nước mắt của nàng khiến khó chịu, ngột ngạt như gì chặn ở ngực... Để nàng vui vẻ tự tại, cam tâm tình nguyện từ bỏ khát vọng của ...

Hóa đây chính là cái gọi là tình yêu chốn phàm trần... Lục Phỉ sư bảo, nếu vì một cô nương mà trong lòng bồn chồn lạ lẫm, nàng , chỉ cần nàng vui thì gì cũng , sẽ vì nàng thương buồn bã mà n.g.ự.c đau thắt , sẽ vì nàng với khác với khác mà ghen tị... Thì chỉ một lý do: Đệ yêu nàng . Vì thế mới hận thể độc chiếm tất cả của nàng, sẵn lòng việc để nàng vui, chỉ lúc nào cũng quấn quýt bên nàng, sự bao dung vô hạn với nàng...

Thì chỉ một lý do: Đệ yêu nàng . Vì thế mới hận thể độc chiếm tất cả của nàng, sẵn lòng việc để nàng vui, chỉ lúc nào cũng quấn quýt bên nàng, sự bao dung vô hạn với nàng...”

Từng chữ từng chữ của Thanh Linh như những tiếng sấm nổ đùng đoàng giáng mạnh tim Đào Ngột, bổ toạc lồng n.g.ự.c , khiến thứ vẫn luôn chôn giấu rục rịch đáy lòng bỗng chốc như dây leo điên cuồng sinh trưởng, men theo huyết mạch uốn lượn lao thẳng lên não.

Đào Ngột chỉ thấy trong đầu như cuồng phong quét qua, cuốn lên tất cả những cảm xúc kỳ quái dành cho con mụ thần tiên Kim Hưu... Từ khi thoát khỏi cái Hư Vô Pháp Trận đó, trở nên giống nữa. Hắn ngày càng để ý đến nàng. Rõ ràng trong lòng giận điên lên, nhưng cứ bó tay chịu trói nàng, nàng một cái, liền thể nào trái lệnh nàng; nàng ngàn năm thấy cảnh sắc khác, liền ma xui quỷ khiến mang cảnh biển về cho nàng xem; thấy nàng gặp ác mộng rơi lệ, chỉ thấy trong lòng lo lắng đến phát điên; thấy nàng thiết với tên Thiên Tự điện hạ , họ từng hôn ước, giận đến mức chỉ g.i.ế.c cho hả giận...

Hóa , bệnh, chỉ là... yêu nàng ?

Tim Đào Ngột run lên bần bật, bỗng nhiên cảm giác sảng khoái như bừng tỉnh đại ngộ. Đối với cái gì gọi là "yêu", vẫn còn lơ mơ lắm. bỗng chốc hiểu : Hắn trói chặt nàng bên , mãi mãi ở bên nàng, để nàng vui vẻ, để nàng chỉ với , để nàng... cũng nảy sinh tâm trạng tương tự với , sẽ để ý , sẽ căng thẳng vì .

Hắn chỉ , bất kể đây là tình yêu như Thanh Linh , bản còn u uất, còn bực dọc nữa, cách duy nhất là thuận theo ý của , điều . Trước đây rốt cuộc gì, nhưng bây giờ, . Để nàng chỉ thuộc về , trở thành của riêng một . Đó là điều .

Tâm trạng vì ý niệm mà đột ngột lên, Đào Ngột từ từ thở một , ánh mắt thâm trầm cái giường vỏ trai trong tay, chậm rãi nở một nụ rạng rỡ. Loay hoay cả buổi, hóa chỉ vì nàng. Hóa , ghét nàng, hóa sự bất thường của , đều là vì để ý nàng, thích nàng.

Cảm giác vô cùng xa lạ, vô cùng kỳ quái, nhưng khiến tâm trạng vui vẻ một cách khó hiểu, giống như hút một lượng lớn chướng khí đen tối, đ.á.n.h chén một bữa no nê , khoan khoái, cả lâng lâng.

Nhìn xuyên qua vỏ trai ngắm Kim Hưu đang ngủ say, Đào Ngột khẽ nheo đôi mắt dài hẹp, vô cùng hài lòng. Tình yêu gì đó, hiểu nôm na chắc cũng giống như yêu thú phát tình tìm bạn đời thôi nhỉ? Tuy thử tìm bạn đời bao giờ, nhưng chẳng còn bản năng bẩm sinh , từ từ nghiên cứu là .

Sư phụ đại nhân yêu, nhất định sẽ là của ông đây.

Loading...