NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 18: Con trai Thiên Đế
Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:28:20
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Không cần đa lễ." Giọng dịu dàng ấm áp mang theo ý vang lên, nhưng bóng vẫn di chuyển.
"Sao Điện hạ ở đây?" Kim Hưu gật đầu thẳng dậy, hỏi. Vị Thiên Tự điện hạ là con trai độc nhất của Thiên Đế, Thái t.ử của Thiên giới, luôn hỗ trợ Thiên Đế quản lý Thiên giới, công việc bận rộn, hành tung bí ẩn. Tính mấy ngàn năm họ gặp , hôm nay y đột ngột xuất hiện ở đây?
"Là Phụ đế tin Ngao Quảng mất con gái, cảm thấy chút kỳ lạ nên bảo lập tức đến xem . Không ngờ đúng lúc gặp đều ở đây, thật là trùng hợp." Giọng Thiên Tự điện hạ ấm áp như gió xuân nắng sớm, mang cảm giác dễ chịu vô cùng.
"Phải đó, cũng may Điện hạ đến kịp lúc thì Thanh Linh và Linh Tiêu công chúa mới cứu. Nếu , chỉ riêng cái Vô Sinh Thủy Tinh cũng đủ lấy cái mạng già của ." Băng Kỳ là điều tức xong , mở mắt dậy, nhếch môi nhẹ. Thần sắc khôi phục vẻ lả lơi ngày thường, chẳng còn chút âm trầm sắc bén ban nãy.
"Cũng là duyên với chúng. Có điều tiểu Thanh Linh trúng thứ gì ? Sao quỷ dị đến thế? Còn cả Vô Sinh Thủy Tinh nữa, chẳng thất lạc cả ngàn năm ." Thiên Tự điện hạ vẫn yên, chỉ mang theo chút thắc mắc hỏi.
"Thanh Linh trúng Ly Hồn Chú..." Băng Kỳ khựng , khẽ thở dài, kể đầu đuôi sự việc.
"Lại là Ly Hồn Chú ?" Nghe xong lời Băng Kỳ, giọng Thiên Tự phần nghiêm trọng. "Xem con dơi mà tiểu Thanh Linh cứu đến từ Ma giới. Nó dụ dỗ Thanh Linh mang Huyền Băng Lệnh đến Ma giới, chắc chắn âm mưu gì đó. Gần ngàn năm nay Ma giới luôn rục rịch, bảo chúng giở trò lưng cũng là hợp lý, chỉ rốt cuộc chúng định gì... Mọi yên tâm, chuyện liên quan đến an nguy Tam giới, đợi về Thiên giới sẽ bẩm báo ngay với Phụ đế, nhất định tra rõ chuyện ."
Y giường lớn trong phòng, bình phong và rèm che khuất nên ai thấy khoảnh khắc Băng Kỳ nhắc đến Ly Hồn Chú, đôi mắt như lưu ly của y tối sầm , thoáng qua một tia u ám nặng nề, nhưng biến mất nhanh.
"Vậy thì quá. À, Thanh Linh và Linh Tiêu công chúa hiện giờ ?" Kim Hưu gật đầu, sang hỏi Băng Kỳ.
"Cơ bản là . May mà Thanh Linh trúng Ly Hồn Chú lâu, thêm Lan Củ am hiểu các loại chú pháp , tuy Ly Hồn Chú khó giải nhưng ba bọn hợp sức, nó . Còn về Linh Tiêu công chúa..." Băng Kỳ ngước mắt về phía bình phong, "Điện hạ đang giải phong ấn cho nàng ."
Lời Băng Kỳ dứt, chỉ bình phong vang lên tiếng thủy tinh vỡ giòn tan, đồng thời một luồng ánh sáng đỏ chói lòa lóe lên. Ngay đó giọng Thiên Tự điện hạ vang lên: "Vô Sinh Thủy Tinh giải, tiểu long nữ còn đáng ngại nữa, các ngươi mau đưa nàng về Long Cung, nước biển ích cho nàng , giúp nàng tỉnh sớm hơn." Nói , y từ từ bước khỏi bình phong.
Đào Ngột nãy giờ ngoài cửa dựng tai, nheo mắt lén trộm cuối cùng cũng thấy dung mạo của cái vị Thiên Tự điện hạ gì đó. Đó là một nam nhân thanh tao thoát tục như mây như khói. Ngũ quan tuấn tú chạm khắc tinh xảo nhưng vẫn toát lên vẻ phóng khoáng, mái tóc đen buộc gọn bằng dải ngọc, ôn hòa hoa quý, nho nhã thoát tục, mang theo tiên khí bàng bạc cùng một chút bá khí cao quý coi thường Tam giới. Y mặc một bộ tiên y trắng thêu viền bạc, trông sạch sẽ thuần khiết khiến vô thức nảy sinh lòng kính phục.
Đương nhiên, tên đàn ông đến mấy, phận cao quý đến , trong mắt Đào Ngột cũng chỉ là một con đực chẳng khác gì đám Phỉ Thúy, Băng Kỳ. Hơn nữa... còn là một con đực háo sắc bỉ ổi, dụng ý xa!
"Chỗ dính bẩn ." Thiên Tự mặt hai , khi sang Kim Hưu bỗng bước lên một bước, đến gần nàng, đưa tay nhẹ nhàng phủi vai áo nàng, cuối cùng còn ngẩng đầu dịu dàng với nàng, nụ mê .
Trừng trừng bàn tay Thiên Tự chạm vai Kim Hưu, Đào Ngột phát hiện trong lòng bỗng dâng lên một cơn khó chịu mãnh liệt, chặn ngang ngực, nuốt trôi. Bẩn chỗ nào hả? Đều là thần tiên, đều mặc tiên y gì dễ bẩn thế? Cái gã rõ ràng mượn cớ sàm sỡ nàng, hơn nữa chuyện thì chuyện, ghé sát thế gì? Cười dâm đãng thế gì? Tưởng mụ điếc thấy chắc?
Bực bội nheo mắt lườm Thiên Tự, Đào Ngột chỉ thấy con đực ngứa mắt vô cùng. Khác với cảm giác khi đám Băng Kỳ, gã mới xuất hiện khiến nảy sinh một nỗi chán ghét nên lời.
"Hóa đây chính là con trai Thiên Đế - Thiên Tự điện hạ a... Trông tuấn tú khí chất thật đấy!" Mắt lấp lánh , dùng giọng điệu sùng bái ngu ngơ, kẻ dũng cảm giẫm mìn chính là Phỉ Thúy.
"Phải, ?" Một ánh mắt hung ác sắc lẹm b.ắ.n về phía Phỉ Thúy, Đào Ngột khẽ nhếch môi, gương mặt tuấn mỹ là nụ dữ tợn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-18-con-trai-thien-de.html.]
Phỉ Thúy rùng một cái, ngây ngốc vội vàng lắc đầu: "Không , đương, đương nhiên tuấn tú khí chất bằng sư ..."
Đào Ngột lúc mới miễn cưỡng hừ lạnh một tiếng hài lòng, tiếp tục nheo mắt trộm. Phỉ Thúy đờ đẫn Đào Ngột, hiểu chuyện gì xảy . Cậu trả lời nhanh như chớp, nhưng trời đó chỉ là phản xạ vô điều kiện thôi! Chẳng lẽ đây là nô tính trong truyền thuyết ? Phỉ Thúy phản ứng , lặng lẽ cúi đầu, nội tâm phức tạp, nước mắt ròng ròng. Cậu cái tính cách thế á á á!
Ngoài cửa kẻ cậy mạnh h.i.ế.p yếu, trong phòng thì hòa thuận vô cùng.
"Đa tạ Điện hạ." Đối với cử chỉ mật của Thiên Tự, Kim Hưu sững , theo bản năng lùi nhẹ để tránh né nhưng để lộ liễu, mặt vẫn tươi như hoa nở mùa xuân, chân thành cung kính. Nghe chuyện Thanh Linh giải quyết xong, tảng đá trong lòng nàng cũng bỏ xuống . Vừa nhẹ nhõm vui vẻ nên chú ý tay của Thiên Tự điện hạ cứng vì động tác tránh né của nàng.
"Đừng cứ gọi là Điện hạ mãi thế. Nhiều năm gặp, xa cách ? Cứ gọi là sư Thiên Tự như ." Thiên Tự nhẹ, giọng ấm áp mang theo sự thiết tự nhiên.
"Cái ..." Kim Hưu chút ngỡ ngàng. Trước đều gọi là sư Thiên Tự? Sư ?! Tình huống gì đây? Sao nàng nhớ nhỉ?
"Tiểu Kim Nhi chắc là ngủ cả ngày mụ mẫm đầu óc, chuyện ba ngàn năm nhớ rõ ." Đột nhiên chen là Cổ Nguyệt điều tức xong, yêu mị dậy.
"Muội quên , ba ngàn năm sư phụ dẫn bốn chúng lên Thiên giới tu hành, Thiên Đế từng để Thiên Tự điện hạ theo sư phụ tu hành ba năm, lúc đó đều gọi ngài là sư Thiên Tự mà." Lan Củ cũng mở mắt, bổ sung thêm. Chỉ là đáy mắt đạm mạc thoáng qua tia lo âu.
Sau chuyện ba ngàn năm , tuy họ tốn bao công sức giải Ly Hồn Chú cho nàng, nhưng để di chứng, khiến nàng ban ngày ngủ li bì, tối mới tỉnh . Hơn nữa, nàng còn vì thế mà quên nhiều và việc. Hiện giờ, ngờ nàng còn nhớ Thiên Tự điện hạ, nhưng nhớ những chuyện liên quan đến y... Chẳng lẽ đây là triệu chứng mới ?
"Thật, thật ? Sao chẳng chút ấn tượng nào nhỉ..." Kim Hưu ngạc nhiên. Họ đều là thật? nàng chút ấn tượng nào?
"Chắc chắn là do ba ngàn năm nay ngủ suốt nên ngủ đến hồ đồ . Cộng thêm Điện hạ bận rộn chính vụ, ba ngàn năm gặp chúng , nhớ rõ cũng là bình thường." Sợ nàng kích động sinh nghi, Băng Kỳ vội lên tiếng an ủi, trong lòng khẽ thở dài. Họ mong nàng sớm thoát khỏi chứng ngủ li bì quái đản , nhưng thâm tâm nàng nhớ những chuyện xưa cũ. Nghĩ đến lúc mất đó, nàng điên cuồng tuyệt vọng đến phát rồ, bọn họ ai nấy đều còn sợ hãi. Nàng là cùng lớn lên, cũng là bạn tri kỷ, họ cảnh tượng đó tái diễn nữa.
"Ra là ..." Kim Hưu nghi hoặc, tĩnh tâm suy nghĩ, dường như trong đầu thực sự một hình ảnh quen thuộc lóe lên, lúc mới rạng rỡ: "Hình như chút ấn tượng ... Vậy mong sư Thiên Tự đừng trách tội."
"Sao trách chứ. Cũng tại , ba ngàn năm nay cứ mãi giúp Phụ đế xử lý công việc Thiên giới, thường xuyên qua , mới khiến chúng xa lạ thế ." Thiên Tự thản nhiên liếc nhóm Băng Kỳ, trong lòng hiểu rõ, lắc đầu nhẹ. Nụ mang theo sự cưng chiều nhàn nhạt, còn một loại tình cảm rõ tên. "Có điều chứng ngủ nhiều quái lạ của , vẫn luôn để trong lòng, chỉ tiếc mãi vẫn tra manh mối gì." Chuyện năm đó, y cũng như nhóm Băng Kỳ đều là ngoài cuộc, đương nhiên bọn họ đang lo lắng điều gì.
"Không , dù gì cũng lâu thế , quen . Sư Thiên Tự cũng cần bận lòng quá." Kim Hưu lắc đầu , thái độ khách sáo và xa cách. Nàng vốn thích giao tiếp với lạ, dù vị Thiên Tự điện hạ từng là sư của nàng, nhưng với nàng hiện tại y chỉ là lạ và cấp , nàng khó mà tỏ nhiệt tình thiết .
"Đừng khách sáo với như thế. Cho dù bây giờ nhớ, vẫn là sư Thiên Tự của ." Thiên Tự bất lực, đó nụ thu , ánh mắt đầy vẻ tiếc nuối tiếp, "Muội nếu do những chuyện năm xưa, và ... lẽ thành đôi thành cặp ."
Lời thốt , Kim Hưu kinh ngạc trố mắt chôn chân tại chỗ, còn ba Băng Kỳ thì thần sắc cứng đờ, đầy phức tạp.
"Cái ... là ý gì?" Kim Hưu vô cùng ngỡ ngàng. Thành đôi thành cặp?! Nàng với... y?