NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 16: Đầu đuôi ngọn ngành

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:28:18
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiễn bóng dáng ba Đào Ngột khuất, Băng Kỳ mới đầu Thanh Linh đang phong ấn trong lồng băng.

Chỉ thấy y tuy giam cầm nhưng sắc mặt vẫn dữ tợn trừng trừng . Đôi mắt đỏ ngầu, ánh điên cuồng tràn ngập sát khí khát máu, còn nửa điểm ôn hòa nho nhã ngày thường?

Lửa giận trong lòng Băng Kỳ càng bốc lên ngùn ngụt, nhưng cơn giận là nhắm cái "Ly Hồn Chú" quái ác . Nhìn đứa trẻ một tay nuôi lớn nông nỗi , Băng Kỳ thở dài nặng nề, trong lòng đau xót lo lắng.

Lúc ở khách trạm, khi con Thực Độc Thú khai rằng kẻ sai khiến nó g.i.ế.c dùng Ngũ Lân Tán để dụ dỗ, trong lòng bán tín bán nghi. Bởi vì cách đây lâu, bộ Ngũ Lân Tán trong d.ư.ợ.c các Tây Lâm bỗng dưng cánh mà bay. Tây Lâm Sơn trùng trùng kết giới và cạm bẫy, ngoài thể nào lẻn lấy trộm rời để chút dấu vết gì.

Khả năng duy nhất chỉ thể là " nhà" tự trộm.

Khi đó, chỉ nghĩ kẻ trộm là Tây Lâm, nhưng tuyệt nhiên ngờ tới Thanh Linh. Đứa trẻ vốn ngoan ngoãn lương thiện, quanh minh chính đại, theo lý thuyết thể nào chuyện tày đình như . khi Thực Độc Thú kẻ đó là một "bán tiên", buộc nghĩ đến y.

Bởi vì núi Tây Lâm, chỉ duy nhất Thanh Linh là bán tiên. Vì bảo vệ y, tốn bao tâm sức che giấu tiên khí y, nên ngay cả loài yêu thú nhạy cảm với khí tức như Thực Độc Thú cũng chỉ ngửi thấy một chút bất thường chứ nhận y là bán tiên.

Dù trong lòng đầy nghi hoặc, vẫn tin Thanh Linh chuyện , đinh ninh rằng chắc chắn hiểu lầm gì đó. Nếu tận tay bắt , cũng sẽ giận dữ và bàng hoàng đến thế. Cũng may đoán sai, Thanh Linh vì trúng Ly Hồn Chú mới trở nên bất thường như .

Thở phào nhẹ nhõm nhưng nỗi lo âu ập đến. Sự lợi hại của Ly Hồn Chú từng chứng kiến qua. Chỉ hiểu đứa trẻ vô cớ dính thứ tà vật đó, gây họa lớn tày đình, còn kéo cả Đông Hải cuộc.

Băng Kỳ đưa tay xuyên qua lồng băng, gỡ mạnh quả cầu Vô Sinh Thủy Tinh mà Thanh Linh đang nắm chặt trong tay . Hắn nheo mắt ngắm nghía một lát, từ lòng bàn tay hóa hai chú chim trong suốt, thì thầm vài câu. Nhìn theo hai chú chim hóa thành tia chớp bay xa với vẻ mặt phức tạp, liếc Vô Sinh Thủy Tinh cuối thu tay áo, bước đến bên giường xuống, nhắm mắt thi triển pháp thuật.

Sự xuất hiện của Vô Sinh Thủy Tinh và Ly Hồn Chú quá mức kỳ lạ, nhất định tra cho lẽ.

Ánh màu xanh băng tỏa từ lòng bàn tay Băng Kỳ. Hắn nhắm mắt niệm chú, từ từ rút một tia hồn phách của hóa thành làn khói nhẹ chui ký ức của Thanh Linh. Pháp thuật "Nhập Não" cho phép tùy ý thâm nhập tâm trí khác để xem ký ức. đây cũng là hành vi xâm phạm sự riêng tư, trái với đạo đức, nên nếu vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối sẽ dùng.

Tình thế hiện tại cấp bách, việc giải phong ấn đưa Linh Tiêu công chúa khỏi Vô Sinh Thủy Tinh là ưu tiên hàng đầu, nếu quá giờ thì hậu quả khôn lường. Mà Ly Hồn Chú Thanh Linh cũng cần giải trừ sớm, y hiện giờ thần trí tỉnh táo, càng kéo dài càng dễ xảy chuyện. Muốn cứu thì nguyên nhân, khổ nỗi hai trong cuộc thì một kẻ phát điên mất hết bản tính, một kẻ phong ấn trong thủy tinh tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, rốt cuộc xảy chuyện gì mù tịt. Thế nên dù , phương pháp Nhập Não là cách duy nhất lúc .

Băng Kỳ định tâm trí, nhanh chóng tiến ý thức của Thanh Linh. Hắn cứ ngỡ trong đầu y lúc chắc chắn là một mảnh hỗn độn, sẽ tốn ít công sức mới tìm đoạn ký ức Ly Hồn Chú che giấu. Nào ngờ mấy bước, thấy một bóng vội vã chạy từ trong màn sương xám mù mịt tới.

"Sư phụ! Sư phụ!" Bóng chạy đến mặt dừng . Đó chính là một trong bảy phách của Thanh Linh!

Băng Kỳ ngạc nhiên: "Thanh Linh?" Theo lẽ thường, trúng Nhiếp Hồn Chú thì tam hồn thất phách đều sẽ mất kiểm soát, nhưng phách của y tỉnh táo, hề chút dấu hiệu thất thường nào. Chuyện ?

"Sư phụ, cuối cùng cũng đến ..." Thanh Linh thở phào nhẹ nhõm, gương mặt tuấn tú nho nhã thoáng hiện vẻ chật vật.

"Rốt cuộc là chuyện gì? Con kể rõ đầu đuôi cho vi sư ." Băng Kỳ nhíu mày, giọng nghiêm trọng.

"Chuyện là thế ..." Gương mặt Thanh Linh đỏ lên, thoáng chút hổ và tự trách, từ từ kể ngọn nguồn câu chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-16-dau-duoi-ngon-nganh.html.]

Câu chuyện cũng chẳng phức tạp lắm. Đại khái là thế : Một ngày nọ, thiếu niên Thanh Linh mệnh sư phụ xuống núi việc, tình cờ gặp công chúa Long tộc Linh Tiêu trốn cung lên bờ hái hoa ngay chân núi Tây Lâm. Xưa nay các ngọn tiên sơn thường tiên khí bao quanh, nên chân núi cỏ cây tươi, chim muông đông đúc, hoa nở bốn mùa tàn. Đặc biệt là núi Tây Lâm, nhờ điều kiện thiên nhiên ưu đãi nên hoa cỏ chim muông cực kỳ phồn thịnh, thường xuyên xuất hiện những trân phẩm hiếm đời. Linh Tiêu công chúa yêu hoa thành bệnh, cứ cách một thời gian đến chân núi Tây Lâm tìm hương hái hoa.

Lần đầu tiên Thanh Linh gặp nàng, nàng đang thẫn thờ trong bụi hoa mà rơi lệ. Y giật , tưởng cô nương nhà ai đám yêu thú tinh quái chân núi bắt nạt, bèn vội vàng tiến lên hỏi han. Nàng chẳng màng đến lời hỏi thăm thiện ý của y, hoảng hốt nhảy dựng lên bỏ chạy thục mạng, tốc độ nhanh như thể y là ác quỷ ăn thịt . Thiếu niên Thanh Linh buồn bực vô cùng, nhưng hình ảnh cổ quái của nàng khắc sâu tâm trí.

Sau đó, vài tình cờ gặp gỡ. Nàng vẫn thế, lúc vắng thì hoặc là đối hoa rơi lệ, hoặc là ngẩn ngơ hoa. Rõ ràng chẳng cảnh tượng đẽ gì, nhưng luôn khiến y vô thức dừng bước. Nhìn nàng, y luôn bất giác nhớ tới mẫu . Hồi nhỏ, y cũng ôm y mà âm thầm rơi lệ như thế. Những giọt nước mắt bi thương từng giọt rơi xuống mu bàn tay y, nóng hổi đến mức khiến y theo. Trong ánh mắt nàng, y thấy nỗi bi thương và tuyệt vọng giống hệt mắt . Ánh mắt đó khiến lồng n.g.ự.c y như thứ gì chặn , ngột ngạt đến mức khó thở.

Y bắt đầu cố ý xuống núi tìm nàng, dù nàng cứ hễ thấy y là hoảng hốt bỏ . Đại sư bảo, y đang yêu . Ngoài mặt y tỏ bình tĩnh, nhưng tai lén đỏ lên, trong lòng vì câu đó mà e thẹn. Thật ? nàng sợ y.

Nghĩ đến lời sư , y buồn bực đường về núi. Bất chợt giữa đường nhặt một con dơi nhỏ thương. Thần tiên từ bi, y tay cứu giúp, nào ngờ con dơi đó c.ắ.n thương mất ý thức. Khi tỉnh , y chỉ thấy đầu óc mụ mị, từ vọng một giọng đầy mê hoặc: "Ngươi yêu nàng , hãy đưa nàng , như ngươi thể mãi mãi ở bên nàng ."

Y theo bản năng cảm thấy gì đó kỳ quái, nhưng thể suy nghĩ . Giọng như ma lực chiếm cứ bộ tâm trí y. Đồng thời, tam hồn lục phách trong cơ thể y một làn sương đen bất ngờ ập đến bao phủ, rơi giấc ngủ say. Chỉ một phách thuộc về "tiên phách" nhờ hấp thụ phần lớn ngàn năm tu vi của Băng Kỳ năm xưa nên mới miễn cưỡng chống đỡ màn sương đen, thoát ngoài. Chỉ tiếc là bộ thần trí của Thanh Linh khống chế.

Thế là, đầu óc y dần trở nên trống rỗng, cuối cùng chỉ còn giọng . Nó hóa Vô Sinh Thủy Tinh đặt bên gối y, bắt y xông Long Cung bắt cóc Linh Tiêu công chúa. Nó bảo chỉ cần y trộm lệnh bài thông đến Ma giới trong phòng Băng Kỳ – Huyền Băng Lệnh, là thể trốn thoát tất cả, đưa trong mộng đến Ma giới song túc song phi.

Dưới năng lực nó ban cho, y thần quỷ đ.á.n.h ngất và đưa Linh Tiêu công chúa khỏi Long Cung, giấu nàng trong Vô Sinh Thủy Tinh. Vốn định tìm cơ hội trộm Huyền Băng Lệnh, nào ngờ Đông Hải Long Vương phát hiện chiếc vảy Băng Kỳ do Linh Tiêu công chúa đ.á.n.h rơi khi bắt, bèn nổi giận đùng đùng kéo lên Tây Lâm Sơn đòi . Việc khiến "nó" – kẻ đang khống chế Thanh Linh – dám manh động, đành tạm thời án binh bất động.

Sau đó Băng Kỳ đích xuống núi tìm , lúc mới cho nó cơ hội. Nó điều khiển Thanh Linh trộm "Huyền Băng Lệnh" từ phòng Băng Kỳ, mang theo Linh Tiêu công chúa lao nhanh về phía Cửu Âm Trì ở cực Tây – lối Ma giới. Nào ngờ nửa đường phát hiện Huyền Băng Lệnh trong tay hóa thành vũng nước. Hóa thứ trộm chỉ là đồ giả do Băng Kỳ chế tạo, lệnh bài thật. Hết cách, nó đành Tây Lâm Sơn trộm lệnh bài thật. Bởi Huyền Băng Lệnh, Thanh Linh và Linh Tiêu công chúa thể nào Ma giới.

Trên đường về, để cản bước chân Băng Kỳ, nó dùng Ngũ Lân Tán trộm để dụ dỗ Thực Độc Thú. Chẳng dùng cách gì mà nó luôn dò và nắm bắt khí tức của Băng Kỳ. Chỉ ngờ Băng Kỳ con Thực Độc Thú cầm chân, về núi nhanh như , hỏng bộ kế hoạch của nó.

"Sư phụ... đều tại đồ nhi tâm chí kiên định, mới trúng kế của thứ yêu vật rõ lai lịch , gây họa lớn... Xin sư phụ trách phạt!" Kể xong đầu đuôi câu chuyện, tia tiên phách của Thanh Linh quỳ sụp xuống mặt Băng Kỳ, vẻ mặt đầy tự trách và hổ.

"Đến nàng còn chống Ly Hồn Chú, huống hồ là con..." Băng Kỳ cúi đỡ Thanh Linh dậy, sự kinh ngạc trong đôi mắt sâu thẳm dần tan , chỉ còn vẻ phức tạp trầm lắng. Hắn khẽ thở dài, lòng bàn tay ngưng tụ pháp lực thiết lập kết giới bảo vệ cho Thanh Linh: "Chuyện trách con, con cần tự trách. Giờ rõ ngọn nguồn, vi sư sẽ ngoài cùng Lan Củ Tiên tôn và Cổ Nguyệt Tiên tôn nghĩ cách cứu con tỉnh . May mà con còn một phách khống chế, cũng coi là trong cái rủi cái may... Cố gắng chịu đựng nhé."

"Vâng... sư phụ." Tiên phách của Thanh Linh c.ắ.n môi, gật đầu thật mạnh. Dù cố tỏ bình tĩnh, nhưng thể bắt đầu trở nên trong suốt tố cáo việc y đang gắng gượng vất vả đến thế nào.

Băng Kỳ khẽ nhếch môi, cốc nhẹ đầu Thanh Linh, mỉm an ủi, hóa thành làn khói nhẹ rời khỏi tâm trí tử. Trong đôi mắt hoa đào thoáng qua vẻ đau lòng và mây đen u ám. Dám năm bảy lượt giở trò với bên cạnh , thề lôi cái thứ "nó" băm vằm tro bụi thì thề bỏ qua!

...

Băng Kỳ mở mắt thấy Lan Củ và Cổ Nguyệt, một điềm tĩnh, một lả lơi ghế uống . "Nhiều năm thấy ngươi gọi bọn gấp gáp thế , chuyện gì mà khiến Băng Kỳ Tiên tôn nho nhã nhất của chúng lo sốt vó lên ?" Cổ Nguyệt lười biếng dựa ghế, thấy Băng Kỳ tỉnh liền liếc mắt đưa tình, trêu chọc. Lan Củ cũng sang Băng Kỳ, ánh mắt mang theo sự dò hỏi.

Thấy họ đến, Băng Kỳ trong lòng nhẹ nhõm đôi chút, định mở miệng thì đột nhiên cửa phòng đạp tung với một tiếng "rầm" cực lớn. Một bóng đen lao như tên bắn, bay thẳng về phía Băng Kỳ. Ba trong phòng ngạc nhiên, động định tay. Thì bóng đen bỗng gào lên: "Mau theo ông, cái , bình thường!"

Vừa giọng , Băng Kỳ vội hiệu cho Lan Củ và Cổ Nguyệt thu tay, bật dậy cau mày hỏi: "Ngọc Bạch? Ngươi Kim Nhi? Nàng ?"

 

Loading...