NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 15: Lại Là Ly Hồn Chú

Cập nhật lúc: 2026-05-15 14:28:17
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nàng yêu con... Nàng yêu con... Con nhiều việc như , cũng chỉ vì ở bên nàng..."

Thanh Linh run rẩy, giọng khàn đặc. Đồng thời, từ trong n.g.ự.c áo, y từ từ lấy một quả cầu pha lê to bằng nắm tay. Bên trong quả cầu rõ ràng đang phong ấn một con rồng nhỏ màu đỏ chỉ bằng ngón tay. Y cúi đầu nó, mặt thoáng qua một nụ dữ tợn quỷ dị mà ai kịp thấy.

"Công chúa Linh Tiêu, ngươi phong ấn nàng trong Vô Sinh Thủy Tinh ?!" Kim Hưu lập tức nhíu mày, trầm giọng , vẻ mặt trong nháy mắt trở nên nghiêm trọng.

Vô Sinh Thủy Tinh là bảo vật thượng cổ, thể đóng băng khí tức của bất kỳ ai, kể cả Thiên Đế, khiến phong ấn bên trong giống như hồn phi phách tán, Tam giới ai cảm nhận sự tồn tại của họ nữa.

Vô Sinh Thủy Tinh, đúng như tên gọi, thể dung chứa bất kỳ sinh mệnh nào. Nghĩa là, một khi phong ấn đây, nếu giải phong kịp thời, bên trong sẽ thực sự hồn phi phách tán, vĩnh viễn thể luân hồi, thể trùng sinh.

Loại thủy tinh phong ấn thì dễ nhưng giải phong cực khó, hầu như ai cách. Truyền thuyết rằng nó mất tích mấy ngàn năm nay, ngờ xuất hiện trong tay Thanh Linh!

"Nếu , con thể đưa nàng chứ?" Thanh Linh ngẩn , hổ đáp.

Nếu Vô Sinh Thủy Tinh che giấu khí tức, y thể mang nàng ? E rằng khỏi tẩm cung Đông Hải Long Vương tóm gọn .

"Hồ đồ! Con chỉ cần sai sót một chút là công chúa Linh Tiêu sẽ vĩnh viễn !"

Băng Kỳ tự nhiên cũng lai lịch của Vô Sinh Thủy Tinh, thể kìm nén cơn giận thêm nữa, đập bàn phắt dậy. Khuôn mặt tuấn tú mất vẻ cợt nhả thường ngày, giờ đây âm trầm đáng sợ.

Hắn thể tin nổi đứa t.ử ngoan hiền của dám chuyện tày đình ! Lỡ xảy chuyện gì khiến công chúa Linh Tiêu hồn phi phách tán, nó nghĩ nó bao nhiêu cái mạng để đền? Sao hồ đồ đến mức ?! Hơn nữa, bộ dạng công chúa Linh Tiêu, rõ ràng là tự nguyện theo nó. Nó là t.ử trướng Tây Lâm Tiên Tôn , mà dám học cái thói cướp đoạt con gái nhà lành!

Nhìn thấy giọt nước mắt đóng băng bên khóe mắt con rồng nhỏ trong quả cầu, Băng Kỳ hiểu tim đau nhói. Cơn giận vốn bùng phát giờ càng cháy dữ dội, chỉ một chưởng đ.á.n.h c.h.ế.t tên đồ ma quỷ ám ảnh .

"Đồ nhi sai sư phụ... Đồ nhi cũng tại chuyện như ... Sư phụ..."

Tiếng quát như sấm của Băng Kỳ khiến Thanh Linh run b.ắ.n , đầu óc bỗng chốc tỉnh táo đôi chút. Nghe sư phụ quát mắng, y hổ và hoang mang tột độ, giọng khàn đặc, liên tục dập đầu xuống đất "cốp cốp" lóc cầu xin.

Tiếng dập đầu khiến Kim Hưu lập tức mềm lòng - dù cũng là đứa trẻ nàng từ bé đến lớn, giận thì giận nhưng nỡ nó tự đau như ? Phỉ Thúy cũng đầy vẻ nỡ, suýt nữa thì đưa tay đỡ - dập đầu thế đau lắm, lỡ vỡ đầu thêm cái lỗ thì đáng sợ bao! Chỉ Đào Ngột là lạnh lùng nheo mắt buồn ngủ - dập c.h.ế.t thì đáng đời, liên quan đếch gì đến đại gia ?

"Cho nó dậy , chuyện khác tính , công chúa Linh Tiêu quan trọng hơn. May mà giờ vẫn muộn, mau giải phong cho nàng thì vẫn còn kịp." Cuối cùng Kim Hưu lên tiếng.

"Nghe thấy ?" Im lặng hồi lâu, Băng Kỳ lạnh lùng , cơn giận trong lòng cũng vơi đôi chút.

cũng là con của chị gái, do chính tay nuôi lớn, giận đến mấy cũng nỡ bộ dạng của nó.

"... Dạ... sư phụ." Thanh Linh khàn giọng đáp, dừng dập đầu.

Kim Hưu hiệu cho Phỉ Thúy đỡ y, Phỉ Thúy vội vàng đưa tay .

Không ai ngờ , ngay trong khoảnh khắc đó, Thanh Linh đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn hiền lành bỗng lóe lên tia m.á.u tàn độc. Y nhanh như cắt đ.â.m vật gì đó trong tay về phía Phỉ Thúy, đồng thời lao như tên b.ắ.n về phía cửa lớn đang mở.

Phỉ Thúy phòng , trở tay kịp, chỉ trố mắt kinh hoàng lưỡi d.a.o thần sắc bén sắp cắm phập n.g.ự.c .

"Á ——" Phỉ Thúy sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu, hét lên t.h.ả.m thiết.

"Còn gào nữa ông vặn cổ ngươi!"

Cơn đau trong tưởng tượng đến, đó là tiếng quát thô bạo chấn động màng nhĩ.

Phỉ Thúy nước mắt nước mũi tèm lem mở mắt , phát hiện đang bệt đất an . Trước mặt , sư tàn bạo Ngọc Bạch đang một tay bóp cổ Thanh Linh, đầu trừng mắt quát với vẻ mặt hung dữ.

Còn Băng Kỳ Tiên Tôn vẻ mặt lạnh lùng chằm chằm Thanh Linh đang hành hung, khuôn mặt đen sì đáng sợ.

Chỉ sư phụ đưa tay kéo dậy, xoa đầu an ủi, nhưng vẻ mặt thì nghiêm trọng vô cùng.

Thanh Linh bóp cổ thì giãy giụa gào thét như điên dại, khuôn mặt thư sinh tuấn tú trở nên vặn vẹo dữ tợn, tràn ngập sát khí khát máu. Nhất là ánh mắt y Băng Kỳ Tiên Tôn, chứa đầy sự oán độc và điên cuồng.

Phỉ Thúy dù chậm tiêu cũng nhận điều bất thường: "Sư... sư phụ! Mắt của biến thành màu đỏ thế ?!"

Đôi mắt đen láy của Thanh Linh giờ đây đỏ ngầu như máu, khiến rợn tóc gáy.

Kim Hưu trả lời. Nàng sững sờ chấn động đôi mắt đỏ ngầu của Thanh Linh. Trong đầu nàng lướt qua những mảnh vỡ giấc mơ lặp lặp suốt ngàn năm qua: Trong căn phòng hỉ đỏ rực , bản nàng trong mơ rõ ràng cũng giống hệt Thanh Linh lúc - mắt lóe tia máu, mặt mũi dữ tợn, vô thức đ.â.m lưỡi Hàn Băng Nhận từ lưng tim đàn ông rõ mặt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-15-lai-la-ly-hon-chu.html.]

Cùng một màu máu, cùng một sự dữ tợn, cùng một sự điên cuồng, và cùng một sự...

Mờ mịt.

"Ly Hồn Chú! C.h.ế.t tiệt, nó trúng Ly Hồn Chú!"

Người trả lời Phỉ Thúy là Băng Kỳ với khuôn mặt xanh mét. Nhìn bộ dạng điên cuồng đáng sợ của Thanh Linh, còn giữ vẻ thanh lịch nữa, nghiến răng tức giận.

Ly Hồn Chú, thứ quỷ quái xuất hiện mắt nữa!

Nhớ cảnh tượng ba ngàn năm , nắm chặt tay, ánh mắt lạnh như dao.

"Ly Hồn Chú... là gì?"

Kim Hưu cảm thấy đầu "oanh" một tiếng rối tung lên. Cảnh tượng trong mơ chồng chéo liên tục mắt, nỗi đau moi t.i.m cũng ẩn hiện ập đến cùng giấc mơ, chân thực lắm nhưng cũng khiến nàng đau đớn khó tả.

Băng Kỳ khựng , vẻ mặt cứng đờ. Hắn trả lời Kim Hưu, chỉ sải bước tiến lên, lòng bàn tay lật một cái, hóa một cây bút lông màu băng đen tuyền, trong suốt. Hắn ngưng tụ pháp lực giữ cây bút lơ lửng trong lòng bàn tay.

Động tác đó dường như mang theo ý tứ trốn tránh khó phát hiện.

May mà đều đang chú ý cây bút thần trong tay nên nhận điều gì.

Chỉ thấy cây bút xoay tròn trong tay Băng Kỳ, càng lúc càng nhanh, đồng thời mang theo từng luồng sức mạnh thánh khiết b.ắ.n những tia sáng xanh băng.

Những tia sáng như những con rồng băng gầm thét lao tới, uốn lượn bao vây lấy Thanh Linh đang phát điên, dường như ý thức tránh né Đào Ngột, nhốt chặt Thanh Linh bên trong.

Thanh Linh vặn vẹo cơ thể giãy giụa, nhưng Đào Ngột bóp cổ nên thoát , chỉ gào thét đạp loạn xạ hòng phá vỡ lồng băng. lồng băng tuy trong suốt như nước tạo thành từ pháp lực của Băng Kỳ, kiên cố vô cùng. Thanh Linh càng gào thét, lồng băng càng siết chặt.

"Băng Khốn, Phong!"

Thấy lồng băng thành hình, Băng Kỳ điểm đầu ngón tay lên bút, thu mạnh tay về, cất vũ khí tùy "Huyền Băng Thiên Nhận Bút" mà ít khi cho khác thấy.

Thanh Linh Băng Kỳ gói gọn trong một quả cầu băng, thể cử động nữa. Lúc Đào Ngột mới với vẻ mặt ghê tởm, ném Thanh Linh sang một bên như ném rác, rảo bước về phía Kim Hưu.

Vẻ mặt nàng trông vẻ hoảng hốt, bộ dạng bình thường khiến thấy trong lòng khó chịu một cách kỳ lạ, thích cảm giác .

"Một tên điên mà cũng dọa ngươi thành thế ? Nhát cáy thế mà cũng đòi sư phụ của Gia hả?" Hắn lẳng lặng bên cạnh nàng, buông lời chế giễu cay nghiệt. đôi mắt sâu thẳm vô tình dán chặt lên mặt nàng rời.

Kim Hưu cuối cùng cũng giật , hồn .

Nàng ngẩng đầu , hiểu khi thấy khuôn mặt hôi thối ngạo mạn của , trái tim nàng run lên dữ dội. Nàng định gì đó, nhưng mắt bỗng tối sầm , cơn chóng mặt ập đến.

Nàng ngã lòng , luống cuống tay chân đỡ lấy nàng. Thấy mặt nàng tái, mắt nhắm nghiền, Đào Ngột cuống lên, lắc mạnh vai nàng, nhíu mày hét mặt nàng: "Này! Mau tỉnh cho ông! Này —— Đừng dọa ngốc nhé?"

"Sư ... đừng lắc nữa. Sư phụ ... là đang ngủ đấy."

Cho nên đừng lắc nữa, lắc nữa sư phụ cũng tỉnh .

Phỉ Thúy bên cạnh đỡ trán, sắc trời bên ngoài dần sáng rõ, cuối cùng nổi nữa, đ.á.n.h liều sán gần buông nhanh một câu "khuyên giải" rụt cổ .

Đào Ngột cứng đờ , cảm thấy mất mặt vô cùng. Trong cơn giận dữ, trừng mắt thật to, sát khí đằng đằng quát Phỉ Thúy: "Nói thừa, ông đây đương nhiên ! Ngươi tưởng ông thiểu năng giống ngươi chắc?"

Biết mà còn lắc sư phụ như điên thế ! Với đại gia thiểu năng! Trúc cũng lòng tự trọng chứ bộ! Phỉ Thúy tủi , trong lòng gào thét giận dữ nhưng tuyệt nhiên dám hé răng phản bác nửa lời.

"Ngọc Bạch, Phỉ Thúy, hai đứa đưa sư phụ về phòng ." Băng Kỳ bên cạnh thấy Kim Hưu ngủ, lúc mới thầm thở phào nhẹ nhõm, dặn dò Đào Ngột và Phỉ Thúy.

"Dạ, Tiên Tôn." Phỉ Thúy lễ phép cúi đầu, sợ sệt theo Đào Ngột - đang vác Kim Hưu vai với vẻ mặt bực bội, khó ở.

Đào Ngột thấy , lưng , Băng Kỳ theo bóng và Kim Hưu, thở dài một thật sâu, giấu ánh mắt đầy bất lực và phức tạp.

Lại là Ly Hồn Chú, chẳng lẽ là do trời định ? Kim nhi Kim nhi, bọn trăm phương ngàn kế giấu nàng chuyện đó, nhưng liệu ích gì ?

 

Loading...