NGHIỆT ĐỒ (NỮ SƯ NAM ĐỒ) - Chương 10: Đông Hải Long Cung
Cập nhật lúc: 2026-05-13 14:35:02
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm . Đào Ngột đ.á.n.h thức bởi một tràng tiếng gào thét tông cao như s.ú.n.g liên thanh. “Sư ! Sư Ngọc Bạch á á á! Dậy -- Sư Ngọc Bạch ơi dậy nào ới ới--!”
Thái dương giật giật, cuối cùng cũng mở bừng mắt, đ.ấ.m một cú về phía Phỉ Thúy bên giường, gầm lên: “Cút cho ông!”
Nào ngờ Phỉ Thúy trải qua bao sóng gió sớm biện pháp phòng , thấy Đào Ngột nổi giận dậy định động thủ, liền nhảy phắt sang bên cạnh, tung nhảy khỏi cửa sổ trúc đang mở.
Đào Ngột đ.ấ.m trượt Phỉ Thúy, mặt lập tức đen như đ.í.t nồi, thối như hòn đá trong hố xí, sát khí và nộ khí b.ắ.n từ trong mắt ép về phía Phỉ Thúy, ép cho nụ đắc ý mặt cứng đờ thành vách đá nứt toác.
Phỉ Thúy chỉ thấy ớn lạnh, cứng đờ , run môi nuốt nước bọt nên lời. “Sư, sư ...” Chúng là sư thương mà, yêu thương , giúp đỡ lẫn chứ! Đừng hung dữ thế mà huhu...
“Lăn đây, chịu c.h.ế.t.” Đào Ngột mặt đầy mây đen, đôi mắt nham hiểm chằm chằm Phỉ Thúy, trầm giọng nghiến răng. Lúc , trong m.á.u tràn ngập sát ý, chỉ tàn nhẫn bóp nát cái đầu chướng mắt cổ tên nhãi ranh sống c.h.ế.t dám phá giấc ngủ của .
Phỉ Thúy suýt thét, ngủ dậy đáng sợ kinh khủng thế ? Biết thế đ.á.n.h gãy chân cũng gọi cái tên sư tàn bạo dậy! Đây quả thực là đùa với lửa mà!
“Phỉ Thúy công tử, Sư phụ mời ngài và Ngọc Bạch công t.ử đến đại sảnh, chuẩn xuống núi.” lúc , một giọng ôn hòa lễ phép vang lên từ xa. Phỉ Thúy đầu , thấy một nam t.ử áo vải thanh tú nho nhã đang nở nụ ôn hòa từ hành lang dài về phía . Phỉ Thúy nhận y, y là t.ử truyền của Băng Kỳ Tiên tôn tên là Thanh Linh, là một khiêm tốn lễ độ.
Cảm thấy cứu tinh đến, Phỉ Thúy vội vàng kiên trì, nặn nụ cứng ngắc về phía Đào Ngột: “Sư, sư ... , việc chính kìa...”
Đào Ngột nheo mắt, trong mắt nộ khí càng tăng, nhưng sát khí giảm ít. Hắn vốn tính nóng nảy, lúc mới ngủ dậy càng đáng sợ, ban nãy Phỉ Thúy đ.á.n.h thức thô bạo, thực sự động sát cơ. giờ khác cắt ngang, đầu óc cũng tỉnh táo hơn nhiều, lý trí cũng đôi chút.
Nếu thực sự g.i.ế.c con tinh trúc , con mụ thần tiên chắc chắn sẽ tha cho , chừng trong lúc giận đau lòng chưởng cho một cái bắt đền mạng cũng nên.
Đau lòng... Trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh nàng đau thương buồn bã, nước mắt giàn giụa, tim Đào Ngột thắt , bỗng cảm thấy ngột ngạt vì hình ảnh tưởng tượng . Gạt phắt cảnh tượng khiến khó chịu đó, cuối cùng cũng sa sầm mặt liếc Phỉ Thúy một cái, hừ mạnh: “Ngươi nên thấy may mắn vì hôm nay ông đây bẩn tay.”
Phỉ Thúy chỉ cảm thấy luồng sát khí áp bức khiến suýt tắc thở biến mất trong tích tắc. Lập tức thở phào nhẹ nhõm, quệt nước mắt, ba chân bốn cẳng chuồn lẹ: “Thế, thế đây!”
Thanh Linh Phỉ Thúy hóa thành tia chớp chạy mất, với Đào Ngột trong phòng: “Mời Ngọc Bạch công tử.” Đào Ngột đen mặt liếc Thanh Linh một cái, bỗng cau mày, trong mắt thoáng qua tia sáng khó hiểu, nhưng cũng gì thêm, chỉ hừ lạnh một tiếng hóa thành làn khói đen bay . Thanh Linh sững sờ, hồn, lóe lên, đuổi theo.
...
Khi Đào Ngột đến đại sảnh phái Tây Lâm, Băng Kỳ ở cửa đợi . Phỉ Thúy bên cạnh, mặt mũi sợ sệt dám . Mấy t.ử lưng họ, cung kính cúi đầu.
Hắn tưởng Băng Kỳ chắc chắn sẽ bày cái vẻ tôn nghiêm của một chưởng môn, giả vờ uy nghiêm dùng tư thái bề chuyện với , ai ngờ y chỉ liếc một cái, ném cho một vật: “Sư phụ ngươi đấy. Bảo vệ cho .”
Đào Ngột sững , theo bản năng đón lấy cái vỏ trai sông màu trắng to bằng lòng bàn tay: “Nàng ở trong ?”
“Đương nhiên. Nàng yên tâm về hai đứa, cứ đòi chui cái giường vỏ trai cùng xuống núi. Ban ngày ngươi chịu khó bảo vệ nàng , tối đến nàng sẽ tỉnh thôi.” Băng Kỳ gật đầu, lơ đễnh, nhưng khi cái vỏ trai trong tay Đào Ngột, trong đôi mắt hoa đào thoáng qua tia khác lạ khó phát hiện.
Đào Ngột ngưng thần, trong mắt lóe lên ánh hoàng kim u tối, dùng pháp lực xuyên qua vỏ trai trắng, bên trong. Trên chiếc giường trắng mềm mại tinh tế như bông như mây, một tí hon co chỉ bằng ngón tay đang ngủ say sưa. Nàng nghiêng, mái tóc đen như mực xõa tung phía , để lộ vành tai nhỏ nhắn và góc nghiêng tinh tế. Mũi thỉnh thoảng khẽ giật, mớ vài câu, dáng vẻ ngây thơ tự nhiên vô cùng đáng yêu.
Hắn thấy một mặt khác của nàng. Con mụ thần tiên ... nàng nhiều dáng vẻ khác đến thế? Rốt cuộc mới là con thật của nàng? Đào Ngột chút bối rối, cảm thấy mang theo cái đồ chơi nhỏ xíu bên thật phiền phức, định ném trả cho Băng Kỳ. Ông đây từ chối v.ú em.
Nào ngờ Băng Kỳ dường như thấu suy nghĩ của , cướp lời khi kịp hành động, nheo mắt : “Sư phụ ngươi bảo, đường , ban ngày chăm sóc nàng , bảo vệ nàng chu là một trong những điều kiện của nhiệm vụ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghiet-do-nu-su-nam-do/chuong-10-dong-hai-long-cung.html.]
Đào Ngột , mặt đen như đ.í.t nồi. Lại nhớ đến chuyện hứa với Kim Hưu tối qua, mặt càng thối hơn, nhưng cuối cùng vẫn hậm hực bất đắc dĩ nhét cái giường vỏ trai trong vạt áo ngực.
“Thôi nhiều nữa, là Tiểu Kim Nhi các ngươi theo xuống núi rèn luyện, Bản tọa đương nhiên sẽ tận tâm bảo vệ các ngươi chu , chúng thôi.” Băng Kỳ thấy hài lòng, dặn dò nam t.ử tuấn lãng đầu nhóm t.ử phía : “Khê Dư, trong thời gian vi sư xuống núi, việc núi giao cho con. Nếu việc gấp, con cách liên lạc với vi sư đấy.”
“Vâng, thưa sư phụ.” Khê Dư nghiêm túc cúi đầu, dẫn theo những còn hành lễ với Băng Kỳ: “Đệ t.ử cung tiễn sư phụ.” Băng Kỳ gật đầu, dẫn theo Phỉ Thúy mặt đầy háo hức và Đào Ngột mặt thối hoắc cưỡi mây bay lên, hướng về phía chân núi.
...
Họ đến Đông Hải Long Cung đầu tiên. Đó là hiện trường đầu tiên Linh Tiêu công chúa mất tích, nơi Long Vương phát hiện vảy của Băng Kỳ, cũng là nơi cuối cùng Linh Tiêu công chúa hoặc kẻ bắt cóc nàng tiếp xúc với chiếc vảy. Vảy của Băng Kỳ cảm ứng với bản thể , thể thông qua vảy cảm nhận khí tức của cuối cùng tiếp xúc với nó , nhưng quá trình bắt buộc thực hiện tại nơi đó chạm vảy cuối. Thế nên mới đến Đông Hải Long Cung đầu tiên.
Ba cưỡi mây đến mặt biển Đông Hải, Băng Kỳ báo danh tính, ba cung kính mời Long Cung. Thế giới đáy biển thần bí tráng lệ, là một khung cảnh khác biệt với đất liền. Phóng mắt , từng tòa nhà hình thù kỳ quái sừng sững đáy biển. Cái hình ốc, cái hình trai, muôn hình vạn trạng, độc đáo mới lạ. Rất nhiều loài rong biển tên trôi nổi quanh những ngôi nhà . Lá của chúng hình thù kỳ dị, màu sắc rực rỡ, thi thoảng đủ loại cá bơi lội tung tăng, nô đùa xuyên qua, khiến những ngôi nhà trở nên vô cùng mộng ảo và xinh .
Còn những rặng san hô rực rỡ, rong biển dập dờn, bong bóng nước thi thoảng sủi lên trong làn nước biển và những tộc nhân hải tộc cá, đầu cua ... hình thù lạ mắt. Tất cả những điều mới mẻ khiến Phỉ Thúy đến mức mắt b.ắ.n , phấn khích thôi.
“Ngươi tém tém cho ông, đừng vẻ như đồ nhà quê thấy sự đời thế!” Đào Ngột khinh bỉ lườm Phỉ Thúy. Đối với , thứ thế gian dù đến , trong mắt cũng chẳng khác gì đống phân.
Chỉ là... con mụ thần tiên đầu tiên thấy cảnh tượng đáy biển sẽ biểu cảm gì nhỉ. Liệu nàng giống Phỉ Thúy, mặt đầy ngạc nhiên thích thú, chốc chốc sờ cái , chốc chốc sờ cái , nhảy nhót xoay vòng hét lên vui sướng ?
“Đâu như vi sư... bao nhiêu năm thấy vạn vật ánh mặt trời. Đến ánh sáng mặt trời rực rỡ thế nào, cũng sắp quên mất .”
Đào Ngột bỗng cau mày, tại đột nhiên nhớ đến dáng vẻ nàng câu tối qua. Khi đó nàng vẫn , nhưng khóe mắt đuôi mày tràn ngập sự cô đơn vô tình lộ . Thần sắc đó, lúc khiến thấy khó chịu trong lòng một cách kỳ lạ, giờ nhớ , vẫn thấy khó chịu y nguyên.
Nàng ban ngày luôn ngủ say, mãi đến đêm mới tỉnh , chắc vì thế mà hiếm khi xuống Bắc Hoa Sơn. Tuy đáy biển ánh mặt trời, nhưng đây rốt cuộc cũng là cảnh sắc khác biệt với Bắc Hoa Sơn, nếu nàng thấy, liệu bớt chút nào cái vẻ cô đơn khổ sở đến mức thấy chướng mắt ?
Đào Ngột trúng tà , chỉ , khi ý nghĩ nảy , bỗng ma xui quỷ khiến đưa tay , âm thầm lưu cảnh sắc đáy biển lòng bàn tay dạng ảo cảnh. Mặc dù, những cảnh đối với mà , chỉ là đống phân.
Còn bên cạnh , Phỉ Thúy dội gáo nước lạnh, uất ức bĩu môi, vô cùng đau thương, trong lòng đủ loại phẫn nộ bất bình... nhưng chẳng dám biểu lộ . Đối với một kẻ chỉ dùng ánh mắt cũng dọa cho bạn suýt tè quần, bạn còn phản kháng kiểu gì ?
Băng Kỳ Đào Ngột bắt nạt Phỉ Thúy cũng lên tiếng, chỉ nheo mắt nở nụ quyến rũ liếc mắt đưa tình với các giống cái hải tộc xung quanh, gây từng đợt xôn xao. Đào Ngột rũ bỏ hình ảnh Kim Hưu trong đầu, khinh bỉ đ.á.n.h giá trong lòng: “Đồ lẳng lơ.”
...
Trong cái khí qua thì hài hòa nhưng thực bất , ba tiến Long Cung. Vừa thấy Băng Kỳ, Đông Hải Long Vương Ngao Quảng bảo tọa chạm khắc từ san hô lập tức trừng mắt hung dữ, như kẻ thù g.i.ế.c cha.
“Long Vương mà cứ Bản tọa với cái vẻ hung tợn đó, Bản tọa ngại về phủ ngay lập tức .” Băng Kỳ như Ngao Quảng, vui vẻ thấy sắc mặt lão càng thêm khó coi, nhưng bắt buộc cố nén cảm xúc.
“Hừ, Tiên tôn đùa .” Ngao Quảng đương nhiên kẻ não, đành nén cục tức đầy bụng xuống, nghiến răng nín nhịn khách sáo. Con gái rượu mất tích ly kỳ, lão lật tung cả tam giới mà tìm , giờ chỉ còn mỗi cái vảy của Băng Kỳ là manh mối duy nhất. Mà khổ nỗi, vảy rồng vảy kỳ lân các thứ, chỉ chủ nhân của nó mới cảm ứng . Đặc biệt Băng Kỳ là thần thú Kỳ Lân, vảy của chắc chắn thể cho lão nhiều thông tin hữu ích. Nếu giờ lão thực sự chọc giận Băng Kỳ, thì hy vọng duy nhất tìm con gái cũng tan thành mây khói. Thế nên dù lão ngứa mắt tên Băng Kỳ thế nào, nghi ngờ là kẻ bắt cóc con gái đến , cũng nhịn nhục giả cháu ngoan cái .
Băng Kỳ vốn chỉ trêu chọc lão già nóng nảy , thấy mục đích đạt thì cả sảng khoái, híp mắt, cũng khó lão nữa.
“Không lời thừa nữa, Bản vương bây giờ sẽ đưa Tiên tôn đến tẩm cung của con gái xem xét. Băng Kỳ Tiên tôn, mời.” Ngao Quảng cái bộ dạng thiếu đòn của mà hận ngứa cả chân răng. giờ lão một lòng chỉ lo cho con gái mất tích, nên cũng chẳng thèm chấp nhặt, thẳng vấn đề.
“Được.” Băng Kỳ vui vẻ gật đầu, cũng mau chóng giải quyết xong vụ .