Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh - Chương 477

Cập nhật lúc: 2026-05-18 03:35:21
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ…”

 

“Mẹ… đừng …”

 

Hai câu đơn giản khiến Cố suy sụp. Bà dậy, cúi ôm chặt lấy con trai, thành tiếng.

 

Bị niềm vui quá lớn tác động đến sững sờ tại chỗ, cha Cố lúc cũng đỏ hoe mắt. Sau khi hồn, ông bước nhanh đến bên cạnh vợ và con, cùng họ ôm .

 

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

“Về là , Thần Minh, về là …”

 

An Linh và Nghiêm Úc lặng lẽ lùi sang một bên, nhường gian đoàn tụ cho gia đình .

 

Vào thời khắc , ai nỡ lòng nào phiền họ.

 

An Linh hiệu cho Nghiêm Úc, định ám chỉ cùng rời , nhớ thể tiếng lòng của .

 

[Nghiêm Úc, chúng về . Đợi Cố Thần Minh khỏe , sẽ giải thích với chú Cố và dì Chu.]

 

Nghiêm Úc gật đầu, hai liền rón rén bước chân rời khỏi Cố gia.

 

Nhà của ba họ ở xa , An Linh liền chia tay Nghiêm Úc ở cổng Cố gia. Cô xe của Triệu Hàng Niên về An gia, còn Nghiêm Úc xe khác về Nghiêm gia là .

 

Trước khi chia tay, An Linh còn cố ý dặn Nghiêm Úc, tạm thời đừng cho nhà cô chuyện cô họ thể tiếng lòng của .

 

Cho nên cha An khi thấy An Linh về nhà, còn ngạc nhiên:

 

“Tiểu Linh? Không con ở đoàn phim của Cố Thần Minh mấy ngày ? Sao hôm nay về ? Có chuyện gì xảy ?”

 

“Vâng, Thần Minh cũng về nhà , nên con cũng về luôn.”

 

Không đợi cha tiếp tục hỏi, An Linh liền trực tiếp sự thật trong lòng.

 

[Bởi vì kẻ giả mạo chiếm đoạt cơ thể Cố Thần Minh biến mất . Bây giờ Cố Thần Minh thật trở về, con đưa về Cố gia để đoàn tụ với cha .]

 

Quả nhiên, cha An lập tức mở to hai mắt, trong lòng câu hỏi nhưng thể hỏi một câu nào, đều lòng hiếu kỳ hành hạ đến vò đầu bứt tai nhưng vẫn cố kìm nén vẻ mặt kinh ngạc mặt An Linh.

 

Nhìn thấy biểu cảm của cha , An Linh cũng , nhưng cô cũng cố gắng kìm . Cô những kiểm soát biểu cảm mà còn kiểm soát cả tiếng lòng của , độ khó tăng vọt. Vì thế, cô liền tùy tiện tìm một cái cớ để lên lầu trốn phòng mới bật thành tiếng.

 

Cha An cảm thấy thể một chịu đựng sự tra tấn , cho nên cho mấy em còn , để họ cũng nếm thử nỗi đau khổ khi rõ kết quả nhưng quá trình!

 

 

Ngày hôm , Nghiêm Úc đến tìm An Linh.

 

Vốn dĩ họ đang ở phòng khách, nhưng An gia tuy bề ngoài đang việc của nhưng tất cả đều lộ vẻ mặt hóng hớt, chú ý đến họ. An Linh sợ lộ, liền kéo Nghiêm Úc về phòng của .

 

“Sao ?” An Linh về đến phòng liền xuống ghế sô pha, nghi ngờ hỏi.

 

Nghiêm Úc cũng đến xuống bên cạnh cô, đó từ trong chiếc túi xách mang theo lấy một hộp gỗ bọc trong vải lụa, cẩn thận mở .

 

“Đây là hôn thư mà ông nội của hai nhà chúng tự tay cho chúng khi còn nhỏ.”

 

Nghiêm Úc từ trong chiếc hộp gỗ điêu khắc tinh xảo lấy một phong bì màu đỏ, ở giữa hai chữ thư pháp “Hôn Thư”. Bên trong hiển nhiên chính là bằng chứng cho việc hứa hôn từ bé mà hai ông nội định cho An Linh và Nghiêm Úc.

 

An Linh: "! ! !"

 

Cô kinh ngạc về phía Nghiêm Úc, thực sự sốc đến mức nên lời.

 

[Cái gì thế , cái gì thế !]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-477.html.]

[Nghiêm Úc đột nhiên lấy hôn thư ý gì!]

 

[Không là đến bắt thực hiện đấy chứ? ? ?]

 

Nghiêm Úc rõ ràng câu hỏi của An Linh, nhưng một lời nào, chỉ luôn mỉm cô.

 

An Linh chỉ thể khi bình tĩnh mới mở miệng :

 

“Em cho nhé, bây giờ là xã hội mới, thời đại mới . Mấy cái hôn thư giá trị , hiệu lực pháp lý, hiểu ? Huống hồ đây chỉ là… ừm…”

 

An Linh cố gắng nghĩ một từ thích hợp:

 

“Ước nguyện ! , chỉ là một ước nguyện nho nhỏ của các ông thôi. Bởi vì họ như em, chỉ mong con cháu cũng thể thiết hơn, chứ là bắt buộc chúng ở bên …”

 

“Anh ." Nghiêm Úc gật đầu: "Cho nên mới đem nó giao cho em xử lý đây.”

 

“À ~” An Linh bừng tỉnh ngộ: "Anh là hủy hôn! Cho nên đến để hủy bỏ hôn ước?”

 

Lần đến lượt Nghiêm Úc bất đắc dĩ. Anh lắc đầu: "Nếu để chọn, đương nhiên hy vọng em sẽ thực hiện hôn ước.”

 

Nhìn Nghiêm Úc dùng thái độ chân thành như những lời , An Linh cảm thấy tim như đột nhiên hẫng một nhịp.

 

Nghiêm Úc nhẹ nhàng cầm lấy tay cô, đặt phong thư đó lòng bàn tay cô:

 

“Điều là, dù tờ hôn thư , tấm lòng của đối với em cũng sẽ đổi.”

 

“Anh thích em, liên quan đến bất kỳ yếu tố bên ngoài nào, chỉ đơn giản vì đó là em.”

 

Nghiêm Úc nhẹ nhàng nắm tay An Linh, mắt cô, đem những lời chôn giấu nhiều năm hết cho cô :

 

“Anh , mười hai năm qua, giữa chúng cơ hội ở bên một cách bình thường. trong cuộc sống , giữa chúng sẽ còn sự quấy nhiễu của hệ thống, còn ký ức giả dối, mà chỉ một khởi đầu mới chân thật.”

 

“Tiểu Linh, đưa hôn thư cho em, là vì trao quyền lựa chọn cho em, cũng là với em rằng, từ nay về , khi đối mặt với , em cần bất kỳ áp lực nào, cần lo lắng về hôn ước, cần lo lắng về quá khứ. Chỉ cần cho một cơ hội để đến gần em, ?”

 

An Linh hàng mi run rẩy của Nghiêm Úc, cảm nhận đầu ngón tay run rẩy khe khẽ. Ngay cả khi cần dùng công cụ điều tra nhân vật, cô cũng thể cảm nhận sự chân thành và căng thẳng của lúc .

 

Đồng thời, nhịp tim đột nhiên tăng tốc của cô cũng cho cô lựa chọn của .

 

Lần , An Linh quyết định theo sự lựa chọn của trái tim .

 

Trong ánh mắt ngày càng căng thẳng của Nghiêm Úc, cô mỉm , nhẹ nhàng gật đầu.

 

“Được.”

 

Ngay khoảnh khắc nhận câu trả lời , hai tay Nghiêm Úc bất giác siết chặt. Khi nhận thể sẽ đau An Linh, lập tức ép bình tĩnh .

 

Khoảng cách giữa hai ngày càng gần, họ đều thể cảm nhận sự căng thẳng của đối phương.

 

Cuối cùng, Nghiêm Úc cẩn thận và trân trọng in lên trán An Linh một nụ hôn.

 

Ngoài cửa sổ, ánh nắng đúng lúc.

 

Thế giới từng hệ thống đảo lộn sẽ còn chịu bất kỳ sự quấy rầy nào nữa. Những quỹ đạo cuộc đời sai lệch đó cuối cùng cũng sẽ trở về đúng con đường mà chúng lựa chọn.

 

Ánh nắng xuyên qua lớp kính, chiếu lên cơ thể của hai đang mỉm . Khoảng cách mười hai năm mang cũng tan biến lúc . Một hạt giống bồ công vẫn luôn trôi nổi ngoài cửa sổ phòng An Linh, lúc cũng theo gió bay xa, bay về một thế giới khác.

 

( văn kết thúc)

 

———-oOo———

 

Mèo edit: Cuối cùng cũng thành bộ . Cảm ơn các bạn , bộ nếu mua bản quyền ở Việt Nam, các bạn vui lòng nhắn giúp mèo để mèo gỡ bản dịch ạ. Khuyến khích các bạn mua sách hoặc mua online để ủng hộ tác giả và nhà sách nhé ạ. Mèo cảm ơn tác giả tạo một bộ truyện như thế ạ.

Loading...