Vành mắt của Bùi Ngọc Ngưng cũng dần dần đỏ lên, nhưng bà vẫn dịu dàng Thu Niệm.
"Mẹ nghĩ, bà Thu nếu chân tướng, chắc chắn cũng sẽ giống như ."
Nghe Bùi Ngọc Ngưng , Thu Niệm cuối cùng cũng nhịn mà bật nức nở.
Nước mắt cô chảy dài, ngừng thổn thức. Bùi Ngọc Ngưng đau lòng mà dậy đến vị trí đối diện, ôm Thu Niệm lòng.
Thu Niệm đến thở nổi, chỉ thể đứt quãng lặp : "Xin, xin … Thực xin … Con nên như , thực xin …"
Bùi Ngọc Ngưng cũng là của cô. Nghe chính con gái ruột của câu "con thà rằng chính chuyện ", khác gì câu "con là con gái của dì" ?
Bà hẳn là đau khổ đến nhường nào.
Bùi Ngọc Ngưng một tay ôm vai Thu Niệm, một tay nhẹ nhàng vuốt ve gáy cô để trấn an.
"Tiểu Niệm, cần xin , con , các con đều . Là với con."
Sau khi một trận, Thu Niệm cuối cùng cũng bình tĩnh . Cô việc giấu giếm Thu gia là thực tế, và cũng đúng.
Giống như Bùi Ngọc Ngưng , của nếu An Linh là con gái ruột của bà, chắc chắn cũng sẽ cùng suy nghĩ với Bùi Ngọc Ngưng. Mình thể chuyện để bà chẳng gì chứ.
"Dì Bùi, thực xin , bây giờ con hình như chỉ thể gọi dì như ." Trong mắt Thu Niệm tràn đầy lời xin , nhưng cô thật sự cách nào khi gọi một là suốt hai mươi mấy năm gọi một khác mới gặp hai là .
"Không ." Bùi Ngọc Ngưng ngược chút vui vẻ mà mỉm : "Mẹ hiểu mà, con chịu nhận là mãn nguyện ."
Là bà vắng mặt trong cuộc đời đây của Thu Niệm, thể cầu mong cô đến chấp nhận chứ.
"Dì An." Thu Niệm hỏi: "Có thể cho con thêm hai ngày thời gian ạ? Con tự cho họ , để họ sự chuẩn tâm lý. Hai ngày con sẽ liên lạc với dì để quyết định thời gian hai nhà gặp mặt, ạ?"
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-36.html.]
"Đương nhiên là ." Bùi Ngọc Ngưng thở phào nhẹ nhõm, gật đầu đồng ý.
Thu Niệm do dự một lát, vẫn là hỏi chuyện mà lo lắng nhất.
"Nếu các chuyện của con và An Linh, định đối xử với chúng con như thế nào ạ?"
Nói thật, Thu Niệm vốn rời khỏi Thu gia để sống cùng An gia.
Đầu tiên, cô hiểu về An gia. Nếu tầng quan hệ huyết thống , họ sẽ quá nhiều giao điểm, cùng lắm là cô nghiệp giới giải trí, khả năng sẽ hợp tác với An Linh.
Tiếp theo là cô An gia là gia đình hào môn, hào môn nhiều quy tắc, dù thì phim ảnh TV đều diễn như .
Hoàn cảnh trưởng thành và cách sống của cô chắc chắn giống với An gia. Đến lúc đó cho dù sống cùng , cũng chắc hợp . Nếu bắt cô đến An gia sống, chắc chắn chỉ thể là cô đơn phương hòa nhập An gia. Giống như ném một một môi trường xa lạ, tóm là đó thích ứng với cảnh chứ cảnh đến thích ứng với cô.
Cuối cùng cũng là nguyên nhân chính yếu nhất, Thu Niệm nỡ, nỡ rời xa cha , nỡ rời xa Thu gia nơi cô lớn lên từ nhỏ. Cô nỡ tách khỏi nhà của .
Cho nên Thu Niệm thật sự chút lo lắng, lỡ như An gia thật sự là loại gia đình hào môn bá đạo, cảm thấy con gái ruột lưu lạc bên ngoài sẽ họ mất mặt, cho dù ngược ý của cô cũng ép cô trở về An gia, thì cô bây giờ?
Bùi Ngọc Ngưng suy nghĩ của Thu Niệm bay xa đến , chỉ đem kết quả mà bà thương lượng xong với cha An và An Sùng đó cho Thu Niệm.
"Chúng sẽ tôn trọng lựa chọn của các con."
"A?" Thu Niệm ngờ sẽ nhận một câu trả lời đơn giản như : "Tôn trọng lựa chọn của chúng con? Của con và An Linh ?"
"Ừm." Bùi Ngọc Ngưng trịnh trọng gật đầu: "Các con cũng trưởng thành, suy nghĩ và quyền lựa chọn của riêng . Bất luận con trở về An gia , chỉ cần đó là suy nghĩ thật sự của con, đều tôn trọng lựa chọn của con."
"An Linh cũng giống như . Nếu con bé trở về vòng tay của cha ruột, cũng sẽ ngăn cản." Bùi Ngọc Ngưng dừng một chút, : " cũng giấu con, nếu xuất phát từ lòng riêng của , chắc chắn là hy vọng các con đều thể ở bên cạnh . cùng suy nghĩ với chắc chắn cũng chỉ một ."