Những hoạt động t.h.ả.m đỏ như thế thể thể hiện trực quan vị thế của một ngôi , hoặc lưu lượng của đó trong thời gian gần đây. Vị thế càng lớn thì thứ tự xuất hiện càng về .
Với vị thế của An Linh và An Quân, tuy đến mức thể xuất hiện cuối cùng, nhưng thứ tự xuất hiện cũng xếp ở phía .
An Linh và An Lạc khéo xếp xuất hiện ngay An Quân và Thu Niệm.
An Lạc hôm nay mặc một bộ vest cao cấp màu đen. Mặc dù màu đen bản nó là một màu sắc trầm lắng, nhưng nhà thiết kế điểm xuyết lên một ít kim sa đen nhỏ. Khi di chuyển, những hạt kim sa đen sẽ phản chiếu ánh sáng với độ sáng khác , thể hiện sự trầm , khí chất, thu hút ánh .
An Linh cũng mặc một chiếc váy hội trễ vai bằng nhung đen cao cấp. Chiếc váy bản nó đơn giản và sang trọng, phối hợp với bộ trang sức bằng ngọc phỉ thúy, tôn lên vẻ cao quý và ưu nhã của cô.
Sau khi nhân viên công tác nhắc nhở sân, An Linh liền khoác tay An Lạc, hai chậm rãi bước lên t.h.ả.m đỏ.
Các nhiếp ảnh gia hai bên nhanh chóng bấm máy, đèn flash liên tục chớp nháy, bình luận sóng trực tiếp cũng ngay lập tức che kín bộ màn hình.
[Tỷ hào môn thật sự đây ! Đẹp mắt quá!]
[Nếu tính thì An Linh và An Lạc quan hệ huyết thống đúng ? Có thể ship !]
[Mấy má tham ăn cũng thể cái gì cũng ăn chứ?]
[Kệ ! Cái gì cũng ship một chút cho dinh dưỡng cân đối!]
[Dù quan hệ huyết thống thì đây cũng là chung một hộ khẩu đó, ship!]
[Không ngờ hai họ cùng , xem An gia thật sự xem An Linh là con gái.]
[Vậy là họ thật sự từ bỏ An Duệ ?]
Việc t.h.ả.m đỏ đối với An Linh là chuyện quen thuộc. Cô giữ tốc độ đều đặn, nở một nụ tiêu chuẩn, thỉnh thoảng vẫy tay chào hai bên. Dưới một loạt thao tác dây chuyền như , An Linh còn thể phân tâm để nghĩ về chuyện trong cốt truyện gốc.
Trong cốt truyện gốc, ở phần t.h.ả.m đỏ , An Linh cùng với An Duệ. Thu Niệm và Cố Thần Minh xuất hiện ngay họ. Kết quả là khi An Linh t.h.ả.m đỏ kiềm chế , dù cách một xa vẫn dùng ánh mắt ghen tị liếc bóng lưng của Thu Niệm. Chính cái liếc mắt truyền thông chụp và thành một bài báo lớn.
Nghĩ đến đây, An Linh khỏi chút tò mò An Duệ đang gì. Cô lâu để ý đến An Duệ, cũng thoát khỏi tình trạng mượn rượu trốn tránh hiện thực .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-238.html.]
[Hay là tra thử xem, với tính cách của An Duệ, chừng đang xem livestream đ.â.m hình nhân của cũng nên, ha ha ha ha.]
Vừa thấy tên An Duệ, An Lạc còn sững . Sau khi hết cả câu, cũng chút bất đắc dĩ mà .
Lúc , họ gần hết đoạn t.h.ả.m đỏ. Phía chính là bậc thang dẫn sảnh tiệc. Đêm Hội Tinh Quang hàng năm đều tổ chức tại sảnh tiệc tầng một của tòa nhà Tinh Quang.
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Lên bậc thang cửa, ký tên bảng ký tên ở lối sảnh, thành một cuộc phỏng vấn ngắn gọn, họ sẽ coi như thành bộ phần t.h.ả.m đỏ của Đêm Hội Tinh Quang.
Chân trái của An Lạc bước lên bậc thang đầu tiên, cảm thấy cánh tay của An Linh kéo .
An Lạc nghi hoặc đầu, phát hiện cả An Linh đang yên tại chỗ, dường như ý định tiếp tục tới.
Mặc dù tại An Linh đột nhiên dừng , nhưng An Lạc vẫn rút chân về .
Anh định mở miệng hỏi nguyên nhân, thấy mặt An Linh lộ một vẻ mặt vô cùng hoảng sợ, đó cô từ từ ngẩng đầu lên trời.
"Sao ?" An Lạc khỏi chút lo lắng, hỏi theo bản năng ngẩng đầu lên xem An Linh đang gì.
mới ngẩng đầu lên, liền cảm giác An Linh bên cạnh đẩy mạnh một cái.
An Lạc loạng choạng về phía bên cạnh vài bước. Vốn dĩ thể vững, nhưng An Linh trong tình huống đó cả lao về phía .
Anh vốn vững, một cú lao như , cơ thể liền mất thăng bằng ngã ngửa , đệm thịt cho An Linh, cô đè lên .
Trong suốt quá trình , An Lạc đều ở trong trạng thái ngơ ngác, hiểu hành động hiện tại của An Linh rốt cuộc là chuyện gì.
Anh ngã mạnh xuống đất, lưng truyền đến một cơn đau âm ỉ.
Gần như cùng lúc với cảm giác đau đớn truyền đến, An Lạc còn thấy một tiếng động lớn. Nguồn phát âm thanh dường như ở ngay bên chân cách đó xa, tựa hồ một vật nặng gì đó rơi xuống đất.