Ông như cố gắng dậy, nhưng thử vài đều thành công, bèn khoanh chân đối mặt với Thẩm Hồng Huy, giọng đầy vẻ chế nhạo.
"Tao ngủ với vợ mày, ở nhà của mày, còn tiêu tiền của mày, tao thể quen mày ?"
Mặc dù Hà Phong Bân say, năng chút líu lưỡi, nhưng cũng cản trở việc mỗi trong phòng khách đều rõ từng chữ một mà ông chậm rãi thốt .
Người An gia thì , đều qua từ chỗ An Linh, bây giờ cũng phản ứng gì đặc biệt.
Còn quản gia Lâm và mấy trong đội bảo an thì tròng mắt gần như lồi ngoài: Chuyện mà cũng ?
Đội ngũ chuyên nghiệp như họ còn gần như giữ bình tĩnh, huống chi là hai trong cuộc.
Vân Hiểu Nguyệt lập tức mặt cắt còn giọt máu: "Hồng Huy, ông bậy! Lời của một tên nghiện rượu thể tin ?"
Trên mặt Thẩm Hồng Huy thì lúc xanh lúc đỏ.
Lúc ông cũng còn màng đến hàm dưỡng thể diện gì nữa, túm lấy cổ áo Hà Phong Bân lôi lên, gầm lên với tên nghiện rượu :
"Mày rõ ràng cho tao!"
"Cái, cái gì rõ ràng, tao rõ ràng ?"
"Mày và Vân Hiểu Nguyệt rốt cuộc quan hệ gì! Tại ở trong nhà của tao!"
dù Thẩm Hồng Huy hỏi thế nào, Hà Phong Bân vẫn cứ lơ mơ, trả lời cũng chút ông gà bà vịt.
Thẩm Hồng Huy tức giận đến đỉnh điểm, túm cổ áo Hà Phong Bân ném xuống đất, hung hăng đạp lên.
Có điều ông chỉ kịp đá hai cái của An Thụ Hải cản .
Thẩm Hồng Huy trút giận lên Hà Phong Bân thế nào là chuyện của ông , nhưng An Thụ Hải thể để xảy chuyện ở An gia.
Hà Phong Bân uống quá nhiều, lẽ một chút cũng ý thức Thẩm Hồng Huy mặt là thật, khi còn tưởng đang mơ.
Tình huống cái lợi và cũng cái hại. Cái lợi là ông sẽ cố ý dối như khi tỉnh táo.
Cái hại cũng rõ ràng, đó là hỏi cung khó.
Đến bây giờ ông cũng chỉ một câu hữu dụng, những câu hỏi liên tiếp đó của Thẩm Hồng Huy ông đều trả lời .
An Thụ Hải suy nghĩ một chút, cũng đến mặt Hà Phong Bân, đổi một cách hỏi khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-224.html.]
"Năm đó là ông giúp Vân Hiểu Nguyệt tráo con ?"
An Thụ Hải cũng là do may mắn, là trạng thái hiện tại của Hà Phong Bân thật sự thể hiểu những câu hỏi đơn giản nhất. Dù thì câu hỏi Hà Phong Bân thật sự trả lời.
"Phải, đương nhiên là tao!" Hà Phong Bân trông còn tự hào: "Ha ha ha ha ha, tao thì còn ai chuyện ?"
Nói xong, ông nheo mắt đ.á.n.h giá, chẳng qua đối tượng đổi thành An Thụ Hải.
"Mày..." Hà Phong Bân đến gần hơn một chút: "Mày là cái thằng, An Thụ Hải ?"
Sau khi nhận An Thụ Hải, Hà Phong Bân trông càng thêm vui vẻ. Ông đưa một ngón tay , đầu tiên là chỉ An Thụ Hải, đó chỉ Thẩm Hồng Huy.
"An Thụ Hải... Thẩm Hồng Huy..."
"Ha ha ha ha ha, nhà giàu thì , ông chủ lớn thì thế nào, chẳng cũng tao đùa giỡn trong lòng bàn tay ? Cảm giác nuôi con cho khác thế nào hả?"
Nếu ánh mắt thật sự thể g.i.ế.c , Hà Phong Bân bây giờ lẽ thiên đao vạn quả.
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Đáng tiếc ông say đến mức , một chút cũng ý thức sự phẫn nộ của hai mặt, vẫn cứ tự .
"Ai, nhưng mà tụi mày cũng đừng trách tao, trách thì trách Vân Hiểu Nguyệt . Đem con trai đổi, chuyện cũng thật nể bà ."
"Tụi mày xem bà để gì? Hai nhà tụi mày đều là nhà giàu , đổi qua đổi thì gì khác ?"
" cũng nhờ bà cái nhược điểm trong tay tao, tao mới thể hưởng thụ cuộc sống của kẻ tiền như tụi mày, ha ha ha ha."
"Cũng vì cái , bà mới chịu ở bên tao. Cho nên tao còn cảm ơn tụi mày. Thật tao thích bà , nhưng bà tin!"
Hà Phong Bân lẩm bẩm thêm vài câu linh tinh, đó dứt khoát xuống đất, ngủ , chỉ còn Vân Hiểu Nguyệt, đồng lõa ông vô tình khai , đối mặt với tất cả chuyện.
Vân Hiểu Nguyệt cúi đầu dám thở mạnh.
Lúc bà thể chối cãi nữa. Dù những lời của Hà Phong Bân đều trong lúc say, nhưng ai sẽ nghi ngờ tính chân thực của chúng.
Hay đúng hơn, chính vì ông say, lời mới càng độ tin cậy.
Nếu , ở trạng thái tỉnh táo, ông sẽ ý thức hành động của nếu phanh phui sẽ kết cục gì, tuyệt đối thể dứt khoát hết chuyện như .