Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh - Chương 220

Cập nhật lúc: 2026-05-18 03:23:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đặt vị trí của khác, họ cũng rõ ràng, chuyện đối với một An Duệ gì thật sự tàn nhẫn.

 

Từ góc độ của An Duệ mà xem, chuyện tương đương với việc cha bạn vô cớ nghi ngờ bạn con ruột, thậm chí còn cho rằng một khác mà bạn ghét mới là con ruột của họ.

 

An Duệ chịu nổi sự ấm ức .

 

"Anh bảo em bình tĩnh thế nào! Mọi thể vì An Linh bế nhầm mà cho rằng em cũng bế nhầm chứ? Trên đời chuyện trùng hợp như , chuyện rõ ràng thể xảy !"

 

[Ấy, đoán xem, Vân Hiểu Nguyệt cũng nghĩ như đấy!]

 

[Nếu nghĩ tại đột nhiên đề nghị chuyển về đây hơn 20 năm?]

 

[Lúc chủ động đề nghị rời khỏi Hải Thành một chút cũng phong tâm khóa ái, mà là sợ chuyện bà tráo con phát hiện!]

 

[Theo quan hệ lúc đó của An gia và Thẩm gia, con cái hai nhà chắc chắn sẽ chơi cùng . Bà sợ An Duệ lớn lên giống Thẩm gia hoặc Thẩm Lạc lớn lên giống An gia, thì chuyện bà chẳng dễ nghi ngờ ? Cho nên chỉ cách hai nhà giảm bớt liên lạc, thậm chí gặp mặt mới là an nhất.]

 

[Bà thậm chí còn ném Thẩm Lạc trường võ thuật từ khi còn nhỏ, bởi vì trường đó là trường nội trú , ít khi cho nghỉ, chặn khả năng Thẩm Lạc gặp mặt An gia.]

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

 

Cha An An cố gắng lắm mới dằn xuống ngọn lửa giận, nay một nữa bùng lên. Ánh mắt họ về phía Vân Hiểu Nguyệt thậm chí còn mang theo một tia sát khí.

 

[ đúng là may, dù là An Duệ Thẩm Lạc, đều kiểu một cái là sẽ khiến liên tưởng đến cha ruột của họ. Điều cho Vân Hiểu Nguyệt chút yên tâm.]

 

[Hơn nữa chuyện là tiểu thư giả phanh phui, Vân Hiểu Nguyệt cảm thấy thể nào còn nghi ngờ An Duệ cũng là thiếu gia giả . Dù thì loại sự kiện xác suất nhỏ thể xảy liền hai , còn cùng một cặp song sinh.]

 

[Đồng thời bà còn một chút tâm lý trả thù, xem An Thụ Hải và Bùi Ngọc Ngưng sẽ cưng chiều đứa con ruột của bà như bảo bối thế nào, để họ xem đứa con ruột của chính họ coi như cỏ rác .]

 

Bên tai ngừng truyền đến những lời lóc và chất vấn đầy đau khổ của An Duệ. Cha An An c.ắ.n răng nén sự nỡ trong lòng, hiệu cho quản gia trực tiếp lấy mẫu.

 

Dù thế nào nữa, chuyện họ bắt buộc .

 

Quản gia Lâm tự mang bốn mẫu đến cơ quan giám định. Sự việc thể đổi, những trong phòng khách cũng còn ồn vô ích nữa, xuống, bắt đầu một cuộc chờ đợi đầy dằn vặt.

 

Vài giờ , điện thoại của mỗi trong An gia đều nhận kết quả giám định do quản gia gửi tới.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-220.html.]

Thẩm Lạc phương thức liên lạc của quản gia nên nhận , nhưng cũng cần.

 

Bởi vì An Duệ đột nhiên ném điện thoại xuống đất, bắt đầu la lớn:

 

"Không thể nào! Chuyện thể nào!"

 

"Báo cáo vấn đề! Giám định sai , tuyệt đối là giám định sai !"

 

Cậu đột nhiên im bặt một lúc, đó như đột nhiên nghĩ thông điều gì, dậy lao về phía An Linh.

 

"Có là cô !"

 

An Quân cũng nhanh chóng dậy, cả chắn mặt An Duệ, ôm lấy để ngăn cản hành động của . An Duệ vẫn mắt đỏ ngầu trừng trừng An Linh, khóe mắt như nứt .

 

"Có là cô ! Đầu tiên là cô thông đồng với Thẩm Lạc để nó báo tin cho cô, đó mua chuộc bác Lâm để ông đổi mẫu, chắc chắn là cô!"

 

"Cha , cả, hai, đừng bao giờ tin cô ! Sao con thể là con An gia chứ, là An Linh cố ý hại con, chúng kiểm tra một nữa, kiểm tra một nữa !"

 

"An Linh, tao g.i.ế.c mày!"

 

Cậu ngừng giãy giụa thoát khỏi An Quân.

 

"Anh hai buông em ! Em g.i.ế.c nó!"

 

"An Duệ." An Sùng cũng dậy chắn giữa An Duệ và An Linh, giọng trầm thấp mang theo cảm giác nghiêm khắc cho phép cãi : "Đừng quậy nữa."

 

An Duệ ngơ ngác cả mắt, chỉ cảm thấy trong đầu một mảnh tiếng ù ù, như đột nhiên mất hết sức lực mà ngã xuống, ngay cả An Quân cũng đỡ nổi .

 

Cuối cùng, mắt thất thần quỳ mặt đất, miệng ngừng lặp những lời tự lừa dối như "Không thể nào, lừa , đây đều là giả".

 

"Ha." Nhìn thấy tất cả những điều , Thẩm Lạc đột nhiên bật một tiếng khẽ.

 

 

 

 

Loading...