Thẩm Hồng Huy vốn định dùng phận cha để áp chế, uy h.i.ế.p Thẩm Lạc, bắt đứa con trai xưa nay luôn lời cùng họ trở về.
đợi một lúc, thứ chờ đợi ông là một câu nhẹ nhàng của Thẩm Lạc: "Được."
"Bất kể kết quả giám định thế nào, con cũng sẽ bước cửa Thẩm gia nữa, cũng sẽ còn bất kỳ quan hệ gì với hai ."
"Dù thì hai nay cũng mong đứa con trai , đây chẳng là điều hai mong ?"
Giọng điệu nhẹ nhàng của hai câu chứa đựng tất cả sự thất vọng, đau lòng và khó hiểu mà Thẩm Lạc tích tụ trong suốt hai mươi mấy năm qua.
Dù thì vốn dĩ cũng quyết định như , chỉ là vì tiếng lòng của An Linh mà thêm một khúc nhạc đệm .
Khác với An gia, thực cũng tin tưởng tiếng lòng của An Linh.
Anh chỉ sống quãng đời còn của một cách rõ ràng, rõ ràng hơn một chút.
Nếu những gì An Linh đều là sự thật, thì tất cả những nghi vấn trong lòng đều thể giải đáp. Điều đó chứng tỏ rằng dù nỗ lực thế nào, lời cũng thể sự yêu thích của Vân Hiểu Nguyệt, chẳng qua là vì vốn con trai của bà .
Nếu những gì An Linh cuối cùng chứng minh là giả, cũng cả. Anh cũng thể nhận rõ hiện thực, vứt bỏ ảo tưởng thực tế, còn dằn vặt bởi vòng lặp mong chờ thất vọng, mong chờ thất vọng nữa.
"Tiểu Lạc, là đây cho con đủ sự quan tâm, nên con mới trở nên như ?" Vân Hiểu Nguyệt lóc xin Thẩm Lạc: "Tiểu Lạc, là của , xin con ? Mẹ nhận vấn đề của ."
"Mẹ hứa với con." Vân Hiểu Nguyệt về phía Thẩm Lạc vài bước, nắm lấy tay : "Sau sẽ sửa đổi, nhưng con thật sự là con của , điểm sẽ đổi. Sao con thể còn quan hệ gì với nữa chứ? Con bây giờ đau lòng đến mức nào ?"
"Khụ khụ khụ." Vân Hiểu Nguyệt ho lên: "Cùng về nhà ?"
Thấy sắc mặt Vân Hiểu Nguyệt tái nhợt, ho, Thẩm Lạc chỉ cảm thấy tim như bóp nghẹt , thậm chí một loại xúc động lập tức mở miệng đồng ý.
[Diễn, tiếp tục diễn cho xem.]
Tiếng lòng của An Linh lý trí của Thẩm Lạc một nữa về. Anh gắng gượng kìm nén sự xúc động gật đầu, nuốt ngược lời đồng ý với Vân Hiểu Nguyệt sắp buột khỏi miệng.
[Lại chẳng bệnh gì nặng, chỉ là cơ thể yếu một chút thôi .]
[Thời buổi ai mà chẳng ở trong trạng thái bán khỏe mạnh.]
[Cơn ho nhà ai mà lời như của Vân Hiểu Nguyệt, chỉ ho vài tiếng khi bà cần, lúc cần thì ngoan ngoãn im bặt.]
[Toàn là diễn.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-219.html.]
Những khác: "..."
Thẩm Lạc rút tay khỏi tay Vân Hiểu Nguyệt.
"Mẹ, ví dụ của An Linh vẫn còn đó. Nếu ý thức khả năng , dù hôm nay kiểm tra, trong lòng cũng sẽ luôn nghi ngờ. Chẳng bằng nhân hôm nay rõ chuyện."
Quản gia Lâm cầm mấy cái túi niêm phong đ.á.n.h dấu sẵn đến để lấy mẫu. Thẩm Lạc chút do dự mà bứt xuống mười mấy sợi tóc, chuẩn đặt túi niêm phong.
"Không !" Vân Hiểu Nguyệt đột nhiên như phát điên xông đến giật lấy.
May mắn là nhân viên an ninh tay mắt lanh lẹ chặn bà và kéo lùi một đoạn ngắn, tạo cách giữa bà và Thẩm Lạc.
bà vẫn la lớn: "Mẹ cho phép! Con là con trai , đồng ý con giám định với khác!"
"Thôi đừng la nữa." An Linh cau mày : "Dì giật mấy sợi tóc đó thì ích gì, đầu còn mọc đầy kìa, chẳng qua là tốn công bứt thêm vài thôi."
Thẩm Lạc: "..."
Tự nhiên thấy da đầu lạnh.
Cha An An cũng lượt bứt tóc của đặt túi niêm phong.
Cuối cùng, vấn đề ở An Duệ.
Cậu vẫn An Sùng và An Quân giữ , nhưng mặt đầm đìa nước mắt.
Cậu thật sự thể tin tại nhà đối xử với như .
Lại nghi ngờ là con của An gia?
Quản gia Lâm mang theo một nhân viên an ninh chuẩn đến bứt mấy sợi tóc đầu An Duệ. An Duệ phản kháng kịch liệt, ngừng giãy giụa thoát khỏi sự kìm kẹp của hai , gào thét một cách suy sụp về phía An Thụ Hải và Bùi Ngọc Ngưng:
"Cha, , tại hai đối xử với con như ! Con dù sai chuyện gì, hai cũng thể đối với con như thế !"
"Tiểu Duệ, em bình tĩnh một chút." An Quân duỗi tay ôm lấy An Duệ để giãy giụa nữa.
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen