"Cho nên, khả năng mà con , là thật sự tồn tại."
Lần đến lượt An Linh ngây .
Thật An Linh lời của chút vô lễ.
Cô cũng dự đoán phản ứng của cha khi những lời , tóm là thể nào sắc mặt . Họ chỉ trích cô là biểu hiện của tình yêu thương .
Dù hôm nay cô định liều tất cả, dù lóc om sòm cũng gieo lòng họ hạt giống nghi ngờ. Dù họ tin, cô cũng định dùng chiêu cũ, nhổ tóc của An Duệ mang xét nghiệm.
Cho nên những gì Bùi Ngọc Ngưng lúc thật sự ngoài dự đoán của An Linh.
[Mẹ dễ dàng lọt tai lời như ?]
[Mẹ cảm thấy đang gây sự vô cớ ?]
Kết quả, chuyện còn ngoài dự đoán của An Linh hơn nữa đến. Bùi Ngọc Nguyệt những chỉ trích cô gây sự vô cớ, ngược còn trực tiếp mục đích mà An Linh lúc đạt nhất:
"Nếu khả năng , thì kiểm tra một chút ."
"Kiểm, kiểm tra cái gì?"
Nghe Bùi Ngọc Ngưng , cả An Duệ cứng đờ, thể tin những gì .
"Mẹ, đang gì ạ?"
Mặc dù trong lòng nhiều xót xa và nỡ, khiến Bùi Ngọc Ngưng thiếu chút nữa dám thẳng An Duệ, nhưng bà c.ắ.n chặt răng, vẫn rõ ràng hơn một chút.
"Kiểm tra một chút, xem con là con của , xem con và Thẩm Lạc, bế nhầm ."
An Duệ chỉ cảm thấy đầu ong lên một tiếng. Cậu há miệng nhưng phát âm thanh nào, giống như những lời của Bùi Ngọc Ngưng kích thích đến mức quên cả cách chuyện.
Là điên ? Hay là ?
Nếu thể thấy những lời như từ miệng ?
Người cũng đầu óc ong lên một tiếng còn Vân Hiểu Nguyệt.
bà phản ứng nhanh, lập tức trong lòng Thẩm Hồng Huy lộ vẻ mặt như tức giận đến mức cố nén nước mắt, thở hổn hển.
"Bùi Ngọc Ngưng!" Vân Hiểu Nguyệt nức nở mở miệng: " rốt cuộc chọc giận cô ở là cô vẫn luôn ưa , dùng cách để sỉ nhục ! cô những lời đối với một thật sự là quá đáng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-217.html.]
Sau đó, bà đẫm lệ mờ mịt về phía An Thụ Hải, nức nở :
"An Thụ Hải, coi như thấu . Các tuy miệng , nhưng thật một chút cũng chào đón chúng đến, cũng coi và Hồng Huy là bạn, dùng cách để đuổi chúng đúng ? Được, sẽ theo ý các !"
Vân Hiểu Nguyệt giãy giụa thoát khỏi vòng tay của Thẩm Hồng Huy, kéo cổ tay Thẩm Lạc định cửa.
"Tiểu Lạc, với , đừng ở nhà họ khinh bỉ!"
Kết quả bà kéo một cái, kéo .
Vân Hiểu Nguyệt khó hiểu đầu , phát hiện Thẩm Lạc thường ngày luôn răm rắp lời yên tại chỗ, nhúc nhích một bước.
Thẩm Lạc dùng một ánh mắt mà bà thể bà: "Mẹ, kiểm tra một chút ."
Bị Thẩm Lạc bằng ánh mắt , trong lòng Vân Hiểu Nguyệt dâng lên một chút sợ hãi. Bà ý thức nếu nghĩ cách cho , sự việc thể thật sự sẽ thoát khỏi tầm kiểm soát của .
bà còn cách nào nữa .
Ngày thường bà ngoài việc coi thường Thẩm Lạc, chính là dùng chuyện vì mà mắc bệnh để bắt lời.
Sự phản kháng của Thẩm Lạc đối với bà là một chuyện vô cùng xa lạ.
"Thẩm Lạc, con điên ? Con đang gì ?"
"Con ." Thẩm Lạc cảm thấy biểu cảm hiện tại của lẽ còn khó coi hơn cả : " con rõ ràng, nguyên nhân thật sự khiến bao giờ quan tâm đến con rốt cuộc là gì."
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Vân Hiểu Nguyệt kéo Thẩm Lạc hai cái, phát hiện vẫn chịu .
"Điên , tất cả các đều điên ! Muốn kiểm tra thì tự các kiểm tra . Nếu con bây giờ với , cũng đừng gọi là nữa, đứa con trai như con!"
Vân Hiểu Nguyệt hất tay Thẩm Lạc , bỏ .
Bà lúc thật sự luống cuống, thể tưởng tượng nổi đối mặt với tình huống thể xảy tiếp theo như thế nào. Mỗi một tế bào Vân Hiểu Nguyệt đều đang gào thét bảo bà hãy mau chóng trốn khỏi đây. Bây giờ chạy lẽ còn kịp, ở nữa thì thật sự sẽ tiêu đời.
bà mới hai bước, quản gia vẫn luôn một bên chặn mặt bà.
Quản gia Lâm theo An Thụ Hải mấy chục năm, chỉ trung thành mà còn cực kỳ mắt , cần An gia lệnh thể đưa phán đoán lợi nhất cho tình hình mắt.