"Sao thể giống !" An Duệ phẫn nộ ngắt lời hai : "Từ nhỏ đến lớn, mỗi và An Linh xung đột, nào thiên vị nó? Nó rốt cuộc rót cho thứ t.h.u.ố.c mê gì ?"
"Rốt cuộc tại đối xử với như ? mới là An gia, nó chỉ là một ngoài! Chỉ là một đứa hàng giả! Khi nào mới thể ý thức điểm ?"
"An Duệ!" Bùi Ngọc Ngưng lạnh giọng quát: "Con về phòng bình tĩnh cho !"
"Con bây giờ bình tĩnh!" An Duệ phản kháng lời dạy bảo của Bùi Ngọc Ngưng: "Mẹ, những gì con đều là sự thật, ?"
Cậu trực tiếp dậy, đối mặt với An Linh, thẳng mắt cô và hét lên:
"Mọi càng cho , càng ! Cô chính là đồ giả mạo chiếm tổ chim khách! Nếu là cô thì sớm cút khỏi An gia , chỉ loại hổ như cô mới mặt dày ở đây. Sao nào, luyến tiếc vinh hoa phú quý của An gia ?"
"An Duệ!" Cơn giận của An Thụ Hải một nữa An Duệ châm lên: "An Sùng, An Quân, đưa em trai các con về phòng nhốt ! Không kiểm điểm cho thì đừng ngoài!"
Nếu ngoài ở đây, ông sớm lấy thắt lưng quất cho đứa con ngỗ ngược !
Trước khi An Thụ Hải lên tiếng, An Sùng và An Quân cũng dậy định kéo An Duệ . Cũng chính vì , họ mới thấy biểu cảm của An Linh lúc chút kỳ quái.
Đồng thời họ cũng nhận An Linh hình như im lặng lâu ?
Dù là chuyện theo nghĩa đen, là những suy nghĩ trong lòng, đều .
Sáng nay đầu tiên cô yên tĩnh như thì ?
"Tiểu Linh? Em ?" An Sùng chút lo lắng mở miệng.
Anh kéo An Duệ khỏi mặt An Linh, an ủi: "Em đừng An Duệ bậy, nó những lời mê sảng thôi."
An Sùng phát hiện An Linh hề phản ứng gì với lời của . Ngược , cô cứ chằm chằm mặt An Duệ đang kéo , thậm chí chớp mắt một cái.
Biểu cảm của An Linh lúc thật sự kỳ quái, miệng há, mắt mở to, dường như đến cả hô hấp cũng quên. Cả khuôn mặt cứ thế cứng đờ, chỉ đôi mắt là khóa chặt lấy khuôn mặt An Duệ, giống hệt như vẻ mặt của một thông tin nào đó tác động mạnh đến mức cực độ kinh ngạc, thậm chí kinh ngạc đến mức đầu óc trống rỗng, thể phản ứng với thứ xung quanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-213.html.]
An Sùng và An Quân thật sự lo lắng, định đến mặt An Linh để hỏi han tình hình, thì Vân Hiểu Nguyệt cũng lên chắn mặt họ, hung hăng :
"Sao nào? Người An gia các ngay cả lời thật cũng ? An Duệ sai câu nào ? thấy là các trúng tim đen nên thẹn quá hóa giận mới nhốt chứ gì?"
Những mặt đều cảm thấy hành động lúc của Vân Hiểu Nguyệt chút quá trớn, ngay cả Thẩm Hồng Huy cũng cảm thấy .
Người dạy dỗ con cái, bà chen gì?
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Hay là Vân Hiểu Nguyệt vẫn còn ý đồ khác với An Thụ Hải, tìm kiếm sự tồn tại ở đây?
Nghĩ đến điểm , Thẩm Hồng Huy liền cảm thấy hoảng hốt, ông cũng vội vàng dậy kéo Vân Hiểu Nguyệt:
"Hiểu Nguyệt, em bình tĩnh một chút, đây là chuyện nhà của Thụ Hải, em đừng quản nữa."
"Em đây là chuyện nhà của họ."
Vân Hiểu Nguyệt hất tay Thẩm Hồng Huy .
"Em chỉ là thấy mắt nên một lời công bằng thôi. Chỉ cần An Linh thật sự là tiểu thư An gia, em sẽ gì cả. nó là con gái ruột An gia, hưởng thụ đãi ngộ của tiểu thư thật suốt hai mươi mấy năm thì thôi , bây giờ An gia các thậm chí vì một câu của nó mà bạc đãi con trai ruột, thật sự là quá phân biệt trái. Có thể lừa gạt các đến mức chỉ thể chứng tỏ nó còn nhỏ tuổi mà tâm cơ sâu đậm. Người trong cuộc thì mê, ngoài cuộc thì tỉnh, em chỉ là ở góc độ ngoài cuộc để nhắc nhở các thôi."
(Mèo edit: khúc mèo quạu nha, mụ chắc chắn tráo con luôn, còn thì tâm lý vấn đề, đang edit mà điên m.á.u với mụ ghê.)
Vân Hiểu Nguyệt càng càng quá đáng, An Thụ Hải và Bùi Ngọc Ngưng cũng thật sự nổi nữa. lúc , điều họ lo lắng hơn cả vẫn là phản ứng của An Linh.
Tại An Linh phản ứng gì?
Theo tính cách của cô, dù trực tiếp mở miệng phản bác thì chắc chắn cũng sẽ lẩm bẩm trong lòng, chẳng lẽ thật sự lời của Vân Hiểu Nguyệt tổn thương ?
Vì mấy đang chắn mặt, cha An An thấy biểu cảm của An Linh.