Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả, Ăn Dưa Cải Biến Vận Mệnh - Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-05-18 03:20:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Cậu thấy đấy, thế giới chính là kỳ diệu như . Tuy quả thực cứu , nhưng cũng vì chuyện cứu chính .”

 

Đồ Lan an ủi An Quân:

 

"Cho nên thật sự cần cảm thấy với , cũng cần cảm thấy nợ cái gì. hiện tại sống , cũng đang công việc mà thật sự phấn đấu cả đời.”

 

Nghe xong những lời , An Quân đột nhiên cảm thấy tất cả những tưởng tượng và miêu tả của về Đồ Lan đây, so với con thật của cô, đều trở nên quá mờ nhạt.

 

Mà cái hẹp hòi của , cái tự cho rằng đối phương cần cứu rỗi, mặt cô cũng trở nên thật nhỏ bé và ngạo mạn.

 

Tiếng chuông kết thúc giờ nghỉ trưa vang lên, các em học sinh sắp trở lớp học. An Quân vẫn như quả cà tím sương đánh, ủ rũ phấn chấn.

 

Đồ Lan đành khuyên : " những điều thật sự ý gì khác, chỉ là hy vọng đừng quá để tâm đến chuyện của mười mấy năm nữa.”

 

"Vâng." An Quân nhẹ nhàng đồng ý. "Vậy thể trao đổi phương thức liên lạc với chị ạ? Nếu việc gì cần, xin nhất định cho em .”

 

Đồ Lan gật đầu, trao đổi phương thức liên lạc với cả An Quân và An Linh.

 

An Quân đưa thẳng miếng ngọc bội tay Đồ Lan.

 

"Đây là thứ mà mười ba năm em đưa cho chị. Tuy trễ nhiều năm như , nhưng nó cuối cùng cũng về đúng tay chủ nhân. Dù bây giờ chị cần em gì cho chị, cũng xin ít nhất hãy nhận lấy nó, coi như là thành một tâm nguyện của em.”

 

An Quân thành khẩn, trong giọng thậm chí còn mang theo chút khẩn cầu, khiến Đồ Lan thật sự nỡ từ chối.

 

Cô do dự hồi lâu vẫn nhận lấy.

 

"Cảm ơn , sẽ bảo quản nó cẩn thận.”

 

Thấy Đồ Lan nhận lấy, An Quân cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

"Không, bảo quản. Chỉ cần chị chịu nhận, xử lý nó thế nào đều là tự do của chị.”

 

đó đằng chân lân đằng đầu, lấy một chiếc thẻ ngân hàng nhét tay Đồ Lan.

 

"Em ý gì khác , đây là cha em nhất định bắt em đưa cho chị. Em hứa với họ là sẽ cho chị nhận lấy.”

 

Anh xong nháy mắt với An Linh.

 

An Linh nhận tín hiệu của hai, lập tức phụ họa:

 

" đúng đúng, cha nếu thành nhiệm vụ thì sẽ đ.á.n.h gãy chân, đuổi khỏi nhà. Chị Đồ Lan ơi, chị cứ nhận lấy giúp bọn em .”

 

Triệu Hàng Niên cảm thấy nếu gì thì vẻ hòa đồng lắm, bèn vội vàng gật đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-159.html.]

 

" đúng đúng, cũng thấy .”

 

Kết quả là cả ba họ đều đuổi khỏi phòng học.

 

Đồ Lan đưa họ đến tận cổng trường, mở miệng :

 

"Được , tấm lòng của các bạn đều nhận. Trên thị trấn Hoài Lâm chỗ ở, các bạn về thành phố sớm . Mùa đông trời tối sớm, muộn nữa đường sẽ khó hơn.”

 

"Sắp lớp , cũng thật sự tiện tiếp đãi các bạn. Cảm ơn các bạn cố ý đến đây một chuyến để thấy bé năm đó bình an trưởng thành. Chúng đều trở về với cuộc sống của riêng thôi.”

 

Đồ Lan vẫy tay với họ. "Về .”

 

Cô xoay về phía khu dạy học. Trên đường, lục tục học sinh từ phía ký túc xá tới. Họ thấy Đồ Lan, đều chào cô. Đồ Lan cũng lượt gật đầu đáp .

 

Đứng ở cổng trường, An Quân và An Linh một nữa cúi đầu thật sâu về phía bóng lưng đang rời của cô. Ngay cả Triệu Hàng Niên cũng cúi điều tương tự.

 

Ba gì cả, vẫn luôn theo Đồ Lan khu dạy học mới mở miệng.

 

"Em gì mà nghiêm trọng thế!” An Quân với An Linh. "Giờ thì , tất cả chúng đều đuổi ngoài.”

 

An Linh phục phản bác:

 

"Thì ai bảo thống nhất với em. Hơn nữa, em chẳng sợ nghiêm trọng thì chị Đồ Lan chịu nhận ?”

 

"Thì cũng nghiêm trọng quá , ai mà tin !”

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

 

Triệu Hàng Niên , họ chỉ đang đấu khẩu là cãi thật, đành thử khuyên:

 

" nghĩ dù hai gì, cô Đồ Lan cũng sẽ nhận . Cô đuổi chúng cũng là chúng thể về thành phố sớm hơn, dù quá muộn lái xe ban đêm an .”

 

An Linh và An Quân đồng thời thở dài.

 

Lý lẽ họ đều hiểu, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy canh cánh.

 

Cuối cùng vẫn là An Quân quyết định. Anh xoay đến bên chiếc minibus, kéo cửa hiệu cho An Linh lên xe.

 

"Đi thôi Tiểu Linh, chúng cứ lời cô trở về. Tiếp tục ở đây cũng chỉ thêm phiền phức cho cô .”

 

"Cứ thế về , cái thẻ ?”

 

 

 

 

Loading...