[Diệp Lệ San thật tâm cho rằng việc sinh Đồ Mộ Mộ, cho cô một mạng sống là ân huệ trời ban. Bảo vệ em trai vốn là việc cô nên , gì ấm ức cả.]
Người An gia những điều trong lòng cũng cảm thấy khó chịu, ánh mắt Diệp Lệ San càng thêm chán ghét.
Tuy cả nhà Đồ Mộ Mộ đều thứ lành gì, bản cô sắp tới chịu trừng phạt gì cũng là đáng đời, là tự tự chịu.
Diệp Lệ San, với tư cách là một , một bát nước bưng phẳng thì thôi , đằng thiên vị con trai, coi rẻ con gái một cách trắng trợn như , còn cho rằng vấn đề gì. Con như thật sự khiến khác ghê tởm.
Bùi Ngọc Ngưng, với tư cách là một khác mặt ở đây, càng thể nào hiểu nổi loại như Diệp Lệ San.
Đặc biệt là khi trải qua chuyện thiên kim thật và giả của An Linh và Thu Niệm, bà phát hiện rằng dù là An Linh, cùng huyết thống nhưng do bà một tay nuôi nấng, là Thu Niệm, con gái ruột nhưng xa cách hai mươi mấy năm, bất kể từ bỏ nào, cũng đều như cắt một miếng thịt của bà.
Diệp Lệ San thì ? Con trai con gái đều là con ruột, đều lớn lên bên cạnh bà , bà thể như ?
Đây còn là chuyện thiên vị nữa, trái tim của bà một chút cũng bao giờ đặt Đồ Mộ Mộ!
Diệp Lệ San suy nghĩ của An gia, vẫn còn tự cho rằng nghĩ một cách .
Bà phớt lờ những giọt nước mắt và ánh mắt tràn đầy đau khổ của Đồ Mộ Mộ, tiếp tục đề nghị với An Quân.
" miếng ngọc bội của Đồ Mộ Mộ từ mà . Cậu vẫn luôn tìm chủ nhân của miếng ngọc bội đó đúng ? Chỉ cần đồng ý buông tha cho Đỗ Thao nhà chúng , truy cứu bất kỳ trách nhiệm nào của nó, sẽ cho đó là ai!”
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Trong mắt Diệp Lệ San tràn đầy mong đợi, bà cảm thấy An Quân chắc chắn sẽ từ chối đề nghị .
Dù thì Đồ Mộ Mộ, một kẻ mạo danh, chỉ dựa phận giả đó mà thể ở bên cạnh lâu như , còn lừa nhiều tiền đến thế, đủ để chứng minh cứu quan trọng đến nhường nào trong lòng An Quân.
Đặc biệt là nãy khi An gia báo cảnh sát, An Quân còn là đầu tiên ngăn cản. Bây giờ bà chẳng qua chỉ An Quân buông tha cho một kẻ quan trọng gì là Đỗ Thao mà thôi, lý do gì để từ chối.
Diệp Lệ San cảm thấy An Quân chắc chắn sẽ đồng ý ngay lập tức, đó sẽ truy hỏi bà đó rốt cuộc là ai. Tha cho một tòng phạm đối với An gia bọn họ cũng chẳng ảnh hưởng gì, ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-139.html.]
Dù thì kẻ lừa đảo là Đồ Mộ Mộ và gã đàn ông hoang , Đồ Mộ Mộ ở cho An gia trút giận là , bà và con trai thì trách nhiệm gì .
Thế nhưng, phản ứng của An Quân ngoài dự đoán của Diệp Lệ San. Anh những lộ vẻ ngạc nhiên sốt sắng sự thật, ngược còn lạnh một tiếng.
"Vậy là, bây giờ bà đang điều kiện với ?”
An Quân khi nghiêm túc lên trông vẫn chút đáng sợ. Đặc biệt là bây giờ còn bất kỳ sự nể nang nào đối với mấy kẻ lừa đảo , cộng thêm việc chọc giận đến mức nhẹ, cả toát một khí thế phẫn nộ dồn nén và sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
Diệp Lệ San dọa đến ngây , sự việc giống như bà nghĩ?
"Cậu miếng ngọc bội đó từ mà ? Cậu tìm ân nhân cứu mạng ? thể cho mà!”
An Quân cũng nhiều lời với những nữa, lấy điện thoại chuẩn báo cảnh sát.
"Không cần, tự sẽ điều tra. Bất kể là bà Đỗ Thao, cho dù một cũng bỏ qua.”
Thấy An Quân thật, Diệp Lệ San liền nhào tới định cướp điện thoại của .
"Không ! Khoan , đừng báo cảnh sát! Chính mắt tròng Đồ Mộ Mộ lừa, trút giận lên con trai gì? Mấy chuyện một chút cũng liên quan đến nó, mà Tiểu Thao tù thì chính là lấy mạng ! liều mạng với bây giờ!”
Đương nhiên, bà một chút cũng thể liều .
Ngay khoảnh khắc Diệp Lệ San nhào tới, bà vệ sĩ nhanh tay lẹ mắt giữ . Bà ngay cả góc áo của An Quân cũng chạm tới.
tuy khống chế, cái miệng của bà vẫn ngừng oang oang, c.h.ử.i rủa tất cả mặt ở đó.
Cứ như thể cả thiên hạ chỉ bà và con trai bà là hai vô tội, còn những khác đều là những kẻ đại ác nhân tày trời gây khó dễ cho con họ.