"Dĩ nhiên , lẽ nào tin em ?”
An Quân cất miếng ngọc bội túi . Anh hỏi với vẻ mặt vô cảm: "Lúc đó cô cõng bao lâu?”
"Hai… hai tiếng ạ.”
"Hai tiếng? A, năm mười hai tuổi, cô thể cõng một đứa bạn cùng tuổi hai tiếng đường núi ?”
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
An Quân hỏi dồn dập:
"Lúc đó trời còn sáng, tại một cô bé mười hai tuổi một xuất hiện ngọn núi mà hai tiếng mới đến thị trấn? Sau đó An gia hỏi thăm khắp thị trấn và các thôn làng xung quanh, tại tìm thấy cô? Lúc đó cô ở ?”
[Trời ơi, hai tự phát hiện điểm mù ? Anh cũng lúc thông minh như !]
[Có khi nghi ngờ Đồ Mộ Mộ cứu , trí thông minh của trở chiếm lĩnh đỉnh cao !]
An Linh vốn chuẩn tự lên tiếng nhắc nhở, ngờ An Quân cũng phát hiện vấn đề ở đây. Cô khỏi vỗ tay tán thưởng trong lòng, mặc dù trong tai An Quân, lời vẻ giống lời khen cho lắm.
"Những câu hỏi đây hỏi em ? Em cũng giải thích với , lúc đó em còn nhỏ quá, nhiều chuyện nhớ rõ. Em chỉ là quê ở đó nhưng bình thường ít khi về. Ngày hôm đó cứu xong là em về Hải Thành, các đương nhiên tìm thấy em.” Đồ Mộ Mộ trả lời một cách nửa thật nửa giả.
Khi họ gặp đầu, An Quân hỏi nhiều về ngày hôm đó. Đồ Mộ Mộ một nửa dùng lý do còn nhỏ nhớ rõ để cho qua, một nửa dùng một vài tình tiết của và của cả Đồ Lan để chắp vá đối phó. Với sự thật giả lẫn lộn đó, An Quân thực sự hề nghi ngờ.
Nếu An Linh thể trực tiếp tra cứu thông tin của Đồ Mộ Mộ, lẽ sẽ bao giờ phát hiện rằng ngay cả chuyện cứu cũng là giả. Cô thật sự từ đầu đến cuối từng với một lời thật lòng nào.
An Quân thấy Đồ Mộ Mộ đến nước vẫn còn ngoan cố, cuối cùng cũng ý thức rõ ràng rằng cô sẽ bao giờ sự thật.
Những câu hỏi là cơ hội cuối cùng An Quân dành cho Đồ Mộ Mộ. Thấy cô vẫn cố chấp tỉnh ngộ, trong lòng quyết định sẽ báo cảnh sát.
lúc , ánh mắt An Quân lướt qua Diệp Lệ San đang vì chột mà dám hó hé lời nào. Anh đột nhiên nghĩ đến âm mưu vẫn còn một con cá lọt lưới mặt tại hiện trường.
Anh thèm để ý đến Đồ Mộ Mộ vẫn đang cố gắng dùng tình cảm để lay động , mà sang hỏi Diệp Lệ San:
"Bà còn một con trai nữa đúng , tên là Đỗ Thao ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-136.html.]
Hoàn ngờ tên con trai đột nhiên thốt từ miệng An Quân, Diệp Lệ San kinh ngạc, hiểu ý đồ của là gì.
Bà gật đầu, hỏi dò:
" , tên con trai ?”
An Quân bộ dạng của Diệp Lệ San là , bà lẽ việc con trai cũng tham gia âm mưu . Dựa thông tin từ tiếng lòng của An Linh , Diệp Lệ San lẽ quan tâm đến đứa con trai hơn con gái nhiều.
Có lẽ bà vốn chẳng quan tâm Đồ Mộ Mộ thể sẽ tù vì âm mưu , mà chỉ sợ bản liên lụy, nên mới bộ dạng chột , dám tiếp tục gào nữa.
nếu chuyện liên quan đến đứa con trai cưng của bà thì ?
Thế là An Quân tiếp tục với Diệp Lệ San:
"Đồ Mộ Mộ em trai du học nước ngoài ngành nghệ thuật, nhưng vì nhà tiền để trang trải học phí và sinh hoạt phí nên đành từ bỏ.”
"Du học? Học nghệ thuật?” Diệp Lệ San hiểu An Quân đang gì. "Tiểu Thao nó du học từ khi nào?”
bà nhanh phản ứng . Nếu Đồ Mộ Mộ thể tìm bà diễn một màn kịch để lừa tiền An Quân, thì tự nhiên cũng thể tìm đến Đỗ Thao!
Diệp Lệ San lập tức cảm giác lành. An Quân đột nhiên nhắc đến chuyện chắc chắn là chuyện , cũng rốt cuộc ý đồ gì.
Bà gượng :
"Mấy chuyện chắc chắn đều là Đồ Mộ Mộ lừa thôi. Là nó bịa để lừa tiền đấy, con trai hề học nghệ thuật, chuyện liên quan gì đến nó cả.”
Sau đó, bà trưng bộ mặt của một , bắt đầu nghiêm khắc giáo huấn Đồ Mộ Mộ.
"Mày xem mày chị kiểu gì thế, còn lấy cả em trai để lừa tiền. Mau, mau thật với An Quân , mấy chuyện đều là do mày tự bịa , liên quan gì đến em mày đúng ?”
Tất cả đều , tuy Diệp Lệ San chuyện, nhưng chỉ cần An Quân nhắc đến một câu, lời của bà phủi sạch trách nhiệm cho Đỗ Thao. Bà còn đang ngầm hiệu cho Đồ Mộ Mộ, bắt cô nhận hết tội và rằng chuyện liên quan đến em trai .