"Hả? Anh cũng quà ?" An Quân thật sự kinh ngạc. Sao chỉ lưu diễn một thời gian, về nhà vây quanh chào đón, còn nhận quà của Tiểu Linh. Chẳng lẽ từ hôm nay trở sẽ lật trở thành cưng chiều nhất nhà ?
"Ừm." An Linh gật đầu, đó mặt lấy một chậu... cỏ?
An Quân ngơ ngác nhận lấy chậu cây xanh mướt đó: "Tiểu Linh, tuy em tặng quà cho , vui, nhưng tại là một chậu cỏ?"
"Đây là cỏ, đây là một chậu mầm lúa mạch." An Linh mặt đổi sắc mà trả lời.
An Quân vắt óc suy nghĩ để lý giải dụng ý của em gái khi tặng một chậu cỏ, , một chậu mầm lúa mạch.
Anh sang mấy nhà khác, phát hiện mặt họ cũng vẻ hoang mang khó hiểu như , ngược trông vẻ như đang nín ?
Hơn nữa khi đối mặt với ánh mắt của , họ đều lựa chọn lảng tránh, . Cái biểu cảm nín đó càng trở nên rõ ràng hơn khoảnh khắc họ mặt .
Trong thời gian rời nhà, trong nhà rốt cuộc xảy chuyện gì? Tại nhà ai nấy đều khó hiểu như ?
"Anh nhớ lầm thì, mầm lúa mạch là cho mèo con ăn ? Tiểu Linh là đáng yêu như mèo con ?" An Quân trầm tư suy nghĩ, cuối cùng chỉ thể nghĩ một đáp án mà ngay cả chính cũng mấy tin tưởng.
An Linh lắc đầu, cố gắng dẫn dắt suy nghĩ của An Quân: "Anh hai, cảm thấy chậu mầm lúa mạch trông thế nào?"
"Ờ... tràn đầy sức sống?"
An Linh lắc đầu.
"Xanh um tươi ?"
An Linh tiếp tục lắc đầu: "Màu sắc của nó thế nào?"
"Xanh biếc?"
An Linh gật đầu: "Anh thấy màu của nó ?"
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
"Đẹp, cảm ơn Tiểu Linh, hai thích." Mặc dù An Quân vẫn hiểu , nhưng dù cũng là quà của em gái tặng, chắc chắn là thích . An Quân quyết định sẽ đặt chậu cỏ ở ban công phòng để chăm sóc cẩn thận.
An Linh thấy ám chỉ đến mức , mà An Quân vẫn hề nhận ý đồ của cô, thật sự vì hai thiếu một dây thần kinh của mà rơi lệ.
An Linh chỉ đành thẳng hơn một chút: "Anh hai, cảm thấy màu sắc hợp với khí của album tiếp theo của ? Hơn nữa cũng lâu nhuộm tóc, em thấy mạng nhiều fan của đều đang mong chờ nhuộm màu tóc mới. Em cảm thấy màu , độc đáo bắt mắt, sức sống. Anh mà nhuộm màu tóc chắc chắn sẽ dấy lên một làn sóng nhiệt độ, dẫn đầu xu hướng thời trang mới!"
An Quân: "?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-kim-gia-an-dua-cai-bien-van-menh/chuong-110.html.]
Album tiếp theo của còn hình hài gì cả, em nó khí gì ?
An Quân một tay ôm chậu hoa, một tay chỉ đầu , chắc chắn hỏi: "Ý em là, bắt nhuộm đầu thành màu xanh lá cây ?"
An Linh khẳng định: "Không sai, hai thấy thế nào?"
Lần , An Quân dù thiếu một dây thần kinh cũng thể ẩn ý trong lời của An Linh. Anh bắt đầu tự hỏi đắc tội gì với cô , là ai đó gì với cô?
So với việc tự đoán mò, An Quân là chuyện gì càng thích mở miệng hỏi.
Đang lúc chuẩn hỏi cho rõ ràng xem rốt cuộc An Linh những lời là ý gì, trong đầu đột nhiên vang lên giọng của An Linh.
[Ai nha má ơi, hai xem như hiểu .]
[Không sai! Em chính là đem cái đầu đó nhuộm thành màu xanh lá cây!]
[Còn xem ánh trăng sáng là chân ái nữa chứ, đầu là một thảo nguyên xanh , ?]
An Quân tức khắc trừng lớn hai mắt.
Mà những khác trong An gia thấy bộ dạng của liền sự tình . An Quân cũng thể !
An Quân trừng một đôi mắt mang theo sự kinh ngạc và mơ hồ, chỉ An Linh hỏi những khác: "Mọi thấy ? Tiểu Linh em ... ưm ưm ưm..."
An Sùng nhanh tay lẹ mắt vòng một cánh tay qua cổ An Quân, dùng bàn tay bịt chặt miệng : "Tiểu Linh sai , cũng cảm thấy màu hợp với em."
"Không sai, sai." Cha An cũng hùa theo: "Màu trông tinh thần !"
An Quân gỡ tay An Sùng , giãy giụa : "Không , Tiểu Linh em mới... ưm ưm..."
An Sùng dứt khoát dùng cả tay còn .
Cánh tay vững như tường sắt, hề suy chuyển. Anh sợ nếu buông tay , An Quân sẽ lựa lời mà thẳng chuyện thể tiếng lòng của An Linh. Trùng hợp là những còn cũng cùng suy nghĩ với An Sùng, cho nên ai đến ngăn cản .
An Quân cứ như chính cả của khống chế nửa ngày mà thấy một ai đến cứu, chỉ thể giãy giụa đưa tay đập cánh tay của cả.