Dịch: CP88
***
“ cũng việc mà.” Yến Bắc Thần đáp.
Yến Bắc Thần xong, Lý Trạch cúi đầu kiểm tra lịch trình, buổi chiều rõ ràng để trống, khẽ cau mày.
“Không là để trống lịch chiều nay cho sếp ?"
Lý Trạch dứt lời, Yến Bắc Thần bỗng bật dậy khỏi sô pha như một con cá chép.
"Cũng là công việc.” Yến Bắc Thần chán ngán Lý Trạch.
Lý Trạch lẳng lặng .
Yến Bắc Thần với , giải thích: "Chiều nay An Hạ chỉ một tiết, tan học đón cô . Ngoài , hôm nay chị gái cô chuyển nhà, hỗ trợ. Hỗ trợ xong thì buổi tối ở nhà chị gái ăn cơm."
Lý Trạch: “...”
Yến Bắc Thần liền một mạch lịch trình chiều và tối nay của . Lời xong, cũng lên.
Yến Bắc Thần và Lý Trạch vốn là bạn , thực tế hai bằng tuổi , nhưng khi cạnh , hình của cao lớn hơn hẳn, lên, Lý Trạch ngước mắt .
Vị sếp nhà lên, trong mắt chỉ là ánh sáng ngọt ngào.
“Đây tính là công việc, đây là việc giao thiệp với nhà vợ tương lai."
“Cậu nhỉ?"
"Đương nhiên là ."
"Đừng giao thiệp với nhà vợ, còn chẳng bạn gái nữa.”
Yến Bắc Thần híp mắt xong, nâng cổ tay lên giờ, thu hồi vẻ mặt "đáng ghét" " bạn gái", : “Đến giờ đón An Hạ .”
Dứt lời, Yến Bắc Thần xoay cửa. Trước khi , còn vỗ vai Lý Trạch.
“ xong hết việc của , hội nghị thương mại nhờ lo nhé.”
Yến Bắc Thần sắp xếp xong thì nghênh ngang rời khỏi văn phòng.
Trong văn phòng rộng lớn chỉ còn Lý Trạch. Nhìn văn phòng to mà trống mặt, Lý Trạch ép giữ bình tĩnh, để bản chọc cho tức c.h.ế.t.
-
Rời công ty, Yến Bắc Thần lái xe thẳng đến Đại học X.
Năm ngoái An Hạ nhập học, năm nay là sinh viên năm hai, trở thành cô sinh viên cực kỳ thành thục . An Hạ tính cách hoạt bát, tuy ở ký túc xá nhưng vẫn quen ít bạn bè mới. Ai trong trường cũng cô đính hôn, chồng cưới là một vị tổng giám đốc, trẻ tuổi tài cao, cao ráo, giàu điển trai. Câu chuyện cô bé lọ lem vốn chỉ trong truyện cổ tích, hiện tại bỗng xảy ngay mắt. Ban đầu nghĩ hẳn là gã công t.ử ăn chơi, tính cách chẳng , nào ngờ là một đàn ông dịu dàng, cưng chiều bạn gái hết mực.
Tuy An Hạ đại học, nhưng bạn trai tổng tài của cô ngày nào cũng đưa đón cô đến trường, tình cảm sâu đậm đến mức sinh viên trong trường thường xuyên thấy bóng dáng hai sóng đôi trong sân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngan-ha-tinh-lang/chuong-184.html.]
Các sinh viên nữ trong trường ai cũng hâm mộ An Hạ, sinh viên nam thì dám bén mảng, bởi chẳng ai dại gì đối đầu với một vị tổng tài bá đạo.
Dần dần, nỗi lo ban đầu của Yến Bắc Thần, sợ An Hạ ném môi trường những kẻ đầu óc chỉ yêu đương sẽ ảnh hưởng cũng dịu phần nào.
chỉ là “dịu phần nào” thôi.
Yến Bắc Thần cho xe đậu trong bãi đỗ, thẳng tới toà nhà mà An Hạ học. Hắn chờ ở ghế dài sân một lát, chuông tan học vang lên, Yến Bắc Thần tựa lưng ghế về hướng lớp học của An Hạ.
Rất nhanh, bóng dáng của An Hạ xuất hiện cùng dòng .
Cô cũng lập tức xuống ghế dài sân, bắt gặp ánh mắt của . Hai cùng mỉm .
Bạn bè bên cạnh cô thấy thì lập tức trêu chọc.
“Bạn trai đến đón kìa~”
“Quản chặt quá ."
"Sợ tiểu Hạ cướp mất hả? mấy ông lớp , vẫn là bỏ ha ha ha.”
Đối mặt với những lời trêu ghẹo, An Hạ chỉ , chào bạn bè, chạy nhanh xuống cầu thang. Chờ chạy đến nơi, Yến Bắc Thần lên. An Hạ chạy vội nên kịp giảm tốc, Yến Bắc Thần giữ lấy cánh tay cô, để cô rơi lồng n.g.ự.c .
Hai nhờ một cái ôm ngắn ngủi, Yến Bắc Thần nâng tay sờ tóc An Hạ, thủ ngữ.
[Giờ thấy ngại nữa hả?]
An Hạ thủ ngữ, tươi mặt hề giảm. Lúc Yến Bắc Thần đến đón cô, đều sẽ giang tay chờ cô chạy đến ôm. Về thiết với hơn, cảm thấy loại tiếp xúc quá mức thiết lắm, cô bèn chuyển sang nắm tay Yến Bắc Thần.
Đối với chuyện đó, Yến Bắc Thần từng than vãn, nhưng cô dỗ dành xong .
An Hạ đáp.
[Ngại chứ.]
[ nãy em cố ý.]
Yến Bắc Thần: [Thế cố ý hôn em một cái ?]
[Không .]
Yến Bắc Thần: “...”
Hai thủ ngữ cổng. Tuy An Hạ thể chuyện, nhưng hai giữ thói quen dùng ngôn ngữ ký hiệu để giao tiếp, giống như một phương thức trao đổi ngọt ngào chỉ riêng họ xem hiểu. Nếu trong tay cầm thứ gì, bọn họ sẽ dùng thủ ngữ để trao đổi.
Bị An Hạ từ chối, Yến Bắc Thần nhún vai, nhận lấy balo từ tay cô. Sau đó, hai nắm tay cùng về phía bãi đỗ xe.
Lên xe , Yến Bắc Thần và An Hạ hôn một cái thật lâu.
-
Sau vụ kiện ở Tần thành, An Hạ và chị gái bàn bạc chuyện dọn khỏi khu tập thể cũ. Tuy hai tình cảm sâu đậm với nơi , nhưng điều kiện ở đó quá mức đơn sơ. Dù bọn họ vẫn thể ở , nhưng vì Tiêu Tiêu, bọn họ vẫn nên chọn một nơi điều kiện hơn.