Ngân Hà Tĩnh Lặng - Chương 178

Cập nhật lúc: 2026-02-26 09:54:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

An Hạ tới, nâng tay.

[Trợ lý Dương ?]

Yến Bắc Thần đáp: "Anh cho nghỉ ."

Giống với , hôm nay Yến Bắc Thần đến công ty luôn buổi chiều, còn cho Dương Chiêu nghỉ phép để chơi với bạn gái.

Tuy Yến Bắc Thần là đến đây công tác, nhưng thái độ công tác của vẫn luôn như , An Hạ cũng nhiều lời, chỉ . Yến Bắc Thần , giơ tay nắm lấy tay cô.

An Hạ cạnh sô pha, Yến Bắc Thần nắm tay cô, ngửa đầu cô, đó kéo cô trong lòng.

Phòng khách yên tĩnh, chỉ hai , khí mát mẻ của điều hoà khiến cảm giác khô nóng giảm bớt. Yến Bắc Thần tựa lưng lưng ghế, ôm bảo mẫu nhỏ trong lòng. Hắn ôm hai má cô, .

"Chiều nay chúng lên núi ."

--- Lời tác giả ---

Chương chính văn .

-

Yến Bắc Thần đưa An Hạ đến núi Cửu.

An Hạ từng ở Hải thành một thời gian, nhưng khi đó về cơ bản đều là cùng Yến Bắc Thần ngoài. Họ từng công viên trò chơi, quảng trường bên bờ biển, nhưng từng nơi nào khác, càng từng lên ngọn núi .

Buổi trưa, Yến Bắc Thần dẫn cô leo núi, An Hạ gật đầu đồng ý. Đến chiều, khi tiết trời dịu mát hơn, Yến Bắc Thần lái xe chở cô đến chân núi Cửu.

Hải thành nóng hơn thành Nam nhiều, nhất là sắp tháng Tám, nước trong khí ánh nắng gay gắt chiếu xuyên, biến thành từng đợt nóng hầm hập toả khắp xung quanh. thời tiết hôm nay coi như dễ chịu, hơn nữa bây giờ cũng qua bốn giờ chiều, bầu trời xanh thăm thẳm, từng cụm mây trắng dày đặc trôi lững lờ, ngẫu nhiên che bớt cái nắng chói chang của mặt trời, khiến khí cũng dịu mát hơn nhiều.

Yến Bắc Thần cho xe dừng chân núi, An Hạ theo xuống xe, ngẩng đầu lên.

Núi Cửu ngọn núi nổi tiếng gì, cao cũng thấp, nhưng cây cối xanh um, khung cảnh yên bình. Chỉ mới chân núi thôi thể cảm nhận linh khí dày đặc, khiến tâm hồn cũng yên tĩnh .

Yến Bắc Thần cũng xuống xe cạnh cô, ngẩng đầu những bậc đá kéo dài lên núi, nắm tay An Hạ, .

“Đi thôi.”

Dứt lời, hai cùng bước lên bậc cầu thang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngan-ha-tinh-lang/chuong-178.html.]

Hồi nhỏ An Hạ thường xuyên leo núi, nhưng lớn lên gần như là .

Cửu Sơn cao, bậc thang nối liền từ chân núi lên đến đỉnh, đều lát bằng đá núi rắn chắc, ít dấu vết qua . Hai bên đường, những cây cổ thụ tán rộng che rợp trời, nắng gắt chắn , chỉ còn những mảng sáng tối loang lổ chân. Giữa núi rừng, tiếng suối chảy róc rách, tiếng gió len lỏi qua cành lá, mang theo mát lạnh.

An Hạ và Yến Bắc Thần cứ thế mà . Lúc đến lưng chừng núi, An Hạ ngoái đầu xuống.

Không chỉ cảnh sắc núi, khi lên đến đây, từ cao xuống cũng là một khung cảnh động lòng .

Đứng ở lưng chừng núi thể biển phía xa. Biển rộng mênh m.ô.n.g thấy bờ, sóng nước mênh mang phản chiếu ánh mặt trời thành từng đốm sáng lấp lánh. Nước biển nối liền theo chiều dài của con đường quốc lộ ven biển, cùng công viên và rừng cây xanh mướt, tựa như một bức tranh thủy mặc đầy sắc màu.

Giữa tiết trời mùa hè, màu sắc của đất trời thậm chí còn tươi tắn hơn cả mùa xuân, khắp nơi là màu xanh biếc và sóng nước chập chờn. Bầu trời xanh trong, mây trắng lững lờ, thở thơm mát và tĩnh lặng của núi rừng, hết thảy đều khiến bất giác mà thả lỏng thể xác và tinh thần, giống như ngay cả linh hồn cũng trở nên thanh thuần hơn nhiều.

An Hạ thích nơi , thậm chí giấu sự say mê với cảnh sắc chân núi. Thấy cô đó ngắm cảnh đến ngẩn , Yến Bắc Thần bên cạnh, yên lặng cùng cô ngắm cảnh.

Hai dừng, chậm rãi thong thả, nhanh chậm, mất nửa tiếng thì lên đến đỉnh núi.

Nơi một đạo quán cực kỳ hài hoà với khung cảnh của núi Cửu. Diện tích đạo quán lớn, gạch xanh ngói xanh, rêu phong cổ kính, hài hòa đến mức như thể nó vốn thuộc về nơi , là một phần của núi rừng, ẩn trong thiên nhiên giống như mỗi nhánh hoa ngọn cỏ, cái cây hòn đá của ngọn núi.

Nếu cố ý tìm đến thì sẽ ít phát hiện nơi .

Mà Yến Bắc Thần rõ ràng quen thuộc với nơi . Sau khi hai lên đến đỉnh núi, đến gõ cửa. Rất nhanh, một tiểu đạo đồng buộc tóc chỏm tròn mở cửa. Nhìn thấy Yến Bắc Thần, bé lập tức nhận , chào một tiếng mở cửa mời bọn họ .

Yến Bắc Thần nắm tay An Hạ bên trong, chào đạo trưởng một tiếng tiếp tục dẫn An Hạ sang phòng bên.

Căn phòng lớn, bên trong bàn thờ cao với hương trầm nghi ngút. Phía màn khói trầm, bàn thờ, chỉ thờ duy nhất một bài vị.

Căn phòng yên tĩnh, mang theo sự yên tĩnh và tinh khiết mà thế giới bên ngoài . Yến Bắc Thần nắm tay An Hạ cùng quỳ bồ đoàn, mặt là bàn thờ.

Ngồi xuống , Yến Bắc Thần ngẩng đầu bài vị bàn thờ, với An Hạ.

“Đây là bài vị của .”

“Anh đưa em đến gặp bà.”

Yến Bắc Thần xong, An Hạ chiếc bồ đoàn bên cạnh sang .

 

Loading...