Dịch: CP88
***
Cô thả lỏng tay, nhưng Yến Bắc Thần vẫn buông tay, thế là cô bèn ngả về , hai tay đặt n.g.ự.c , ngẩng đầu nâng tay lên.
[Em mãi mãi ở bên cạnh .]
Cô động tác trong trống nhỏ hẹp do tư thế ôm tạo . Sau khi xong, như thể vẫn quen với sự mật quá mức , cô mím môi, trong mắt hiện lên ngượng ngùng.
Cô đôi khi dũng cảm, nhưng ở mặt , lúc vẫn sẽ lộ những e lệ ngượng ngùng nhỏ.
Yến Bắc Thần vẻ mặt của cô, trái tim vì thế mà trở nên tê dại.
“Muốn mãi mãi bên .” Yến Bắc Thần mỉm tiếp lời.
Yến Bắc Thần lặp lời của cô, đó cúi đầu cô, híp mắt :
“Vậy thì cưới mới .”
-
Yến Bắc Thần ngủ ngon.
Tố chất tâm lý của vốn chẳng vững vàng gì cho cam, tối qua tỏ tình với An Hạ, còn ôm cô một lúc như thế, cả đêm trằn trọc yên, đến sáng hôm tỉnh dậy thì cả đều mệt rũ.
Yến Bắc Thần bẹp bàn ăn như một cục kẹo dẻo, bắt đầu vòng suy tư đầu tiên của ngày mới.
“Không .”
“Đi mệt thật đấy.”
“Em xem em nhiều tiền thế , chi bằng nuôi , để một tên ăn bám, nha phú bà.”
Yến Bắc Thần cảm thán liên ba , phú bà An Hạ than vãn dọn xong bữa sáng. Dọn xong, cô nâng tay lên.
[ mà cơm thì vẫn ăn.]
Yến Bắc Thần ngẩng đầu khi câu thủ ngữ của cô, đồng thời thấy bữa sáng cô đặt mắt.
“Chè đậu đỏ!” Khắp khoang mũi lập tức ngập tràn mùi thơm ngọt ngào của đậu đỏ, tâm trạng uể oải cũng quét sạch trong chớp mắt. Hắn kéo bát chè đậu đỏ về phía , nhận lấy chiếc thìa An Hạ đưa cho.
Ăn xong, cảm xúc tiêu cực của Yến Bắc Thần cũng tan cùng vị ngọt. Cũng chính lúc đó, một bước ngoặt to đùng xuất hiện trong đống suy nghĩ lộn xộn của .
Suy cho cùng, cuộc sống vô công nghề vẫn chẳng ý nghĩa gì, chi bằng đến công ty vô công nghề còn hơn.
Thế là ăn xong, Yến Bắc Thần về phòng đồ. Tài xế đưa chờ sẵn bên ngoài, Yến Bắc Thần quần áo xong thì cửa.
Trong lúc đồ, An Hạ cũng dọn dẹp xong phòng bếp. Hắn khom giày, An Hạ cũng đó tiễn như khi.
Yến Bắc Thần giày xong, An Hạ , vẫn dịu dàng tươi vẫy tay chào tạm biệt như .
Bảo mẫu nhỏ tháo tạp dề, vẫn mặc áo phông quần đùi, buộc tóc đuôi thấp, ở đó mỉm chào .
Yến Bắc Thần thẳng , nụ của cô, chợt : “Bây giờ quan hệ của chúng giống nữa . Chào tạm biệt đơn giản quá thì nha.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngan-ha-tinh-lang/chuong-145.html.]
Dứt lời, tay An Hạ đang vẫy tạm biệt khựng , cô nghi hoặc .
Trong lúc cô còn ngơ ngác, Yến Bắc Thần bước tới mặt cô, giơ tay ôm cô lòng.
Buổi sáng Yến Bắc Thần mới tắm xong, mang theo mùi hương mát lạnh dễ chịu như rừng thông giữa buổi sớm mai, ôm cô là mùi thơm cũng bao trùm lấy cô.
An Hạ ngẩn trong chốc lát, mặt bắt đầu nóng bừng.
Anh chỉ ôm cô một xíu buông . Sau đó, một cúi đầu, một ngẩng đầu, cùng .
Yến Bắc Thần cúi đầu cô, trong mắt mang theo ý .
“Mặt em đỏ ghê luôn á.”
An Hạ trêu nhưng cũng gì, chỉ đỏ mặt, mỉm .
Chỉ trong đầy một phút ngắn ngủi, nhiệt độ ở cửa vùn vụt tăng cao. Yến Bắc Thần nụ của cô, cũng theo. Rồi nâng tay xoa đầu cô, xoay rời .
-
Yến Bắc Thần rời khỏi nhà, chiếc xe đang đợi sẵn cửa. Vừa ghế , tài xế đóng cửa, ghế lái, liếc .
Hắn đang ngoảnh mặt cửa sổ, cảm nhận ánh mắt bèn hỏi: “Sao thế?”
Tài xế giật hồn, hỏi: “Yến tổng, ngài chỗ nào khỏe ạ?”
Yến Bắc Thần đầu .
Tài xế chỉ mặt , nhắc nhở: “Mặt ngài đỏ lắm đó. Có sốt ? Có cần tới bệnh viện ạ?”
Yến Bắc Thần: “...”
Ánh mắt tài xế tràn đầy vẻ quan tâm, Yến Bắc Thần một lúc, cuối cùng : “Đi thôi.”
Nói xong, Yến Bắc Thần giơ tay ôm ngực, với tài xế: “Tới bệnh viện giúp đăng ký khám nội khoa. cảm giác tim sắp nhảy ngoài luôn .”
Tài xế: “...”
--- Lời tác giả ---
Bác sĩ: Đây là bệnh ấu trĩ, cứu.
-
Mặc dù Yến Bắc Thần chuyện vẻ kỳ lạ và cường điệu, nhưng tài xế vẫn dọa cho hoảng. Anh lập tức đ.á.n.h lái, lo lắng hỏi: “Thật... thật ạ?”
“Giả đó.” Yến Bắc Thần đáp.
Tài xế: “...”
“Chỉ là thấy ngại thôi.” Yến Bắc Thần giải thích lý do mặt đỏ tim đập của , thêm: “Vừa nãy ôm bạn gái một cái nên mới thành thế .”
Tài xế: “...”
Xe khởi động nhưng vẫn yên bên vệ đường, là vì tài xế đang trấn tĩnh vẫn còn dọa, là đang tiêu hóa cảm giác cạn lời hiện tại.
Trong xe chỉ tiếng động cơ, khi xong, Yến Bắc Thần liếc tài xế, thấy gương mặt cảm xúc của thì ngạc nhiên hỏi:
“Anh như ?”