Ngân Hà Tĩnh Lặng - Chương 140

Cập nhật lúc: 2026-02-06 10:43:59
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dịch: CP88

***

Hôm nay họ về nhà khá sớm.

Khi về đến nơi, mặt trời vẫn xuống núi. Yến Bắc Thần dừng xe, hai một một bước biệt thự, đó An Hạ bếp, còn Yến Bắc Thần thì lên phòng tắm rửa đồ.

Yến Bắc Thần vốn sợ nóng, mà xe đậu ở đầu hẻm, từ đó bộ sân nhà An Hạ cũng quãng đường ngắn. Trời oi bức, một chuyến mồ hôi ướt áo.

Trước đó An Hạ từng dặn, nếu đến thì cứ trong xe chờ, cô sẽ đón khi nhận tin nhắn. nào Yến Bắc Thần cũng bộ qua con hẻm nhỏ để đợi cô.

Khi tắm rửa xong, An Hạ cũng chuẩn xong bữa tối. Hai cùng ăn trong phòng ăn.

Trong chớp mắt, hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời. Ánh chiều tà vắt ngang đường chân trời, chạm đến bờ biển đằng xa, trở nên rực rỡ mà dịu dàng, nhuộm đỏ mây trời thành sắc hoàng hôn ấm áp.

Dưới ánh hoàng hôn , Yến Bắc Thần ăn xong cơm, cùng An Hạ dọn dẹp trong bếp. Như thường lệ, vẫn là rửa bát.

Rửa xong, rửa tay, dùng giấy nhà bếp lau sạch nước giữa các kẽ ngón tay. Rồi sang An Hạ cũng dọn dẹp xong, :

“Lên thư phòng một lát nhé.”

Động tác lau tay của An Hạ khựng một nhịp.

Sau câu đó, Yến Bắc Thần bước khỏi bếp. Bóng lưng cao lớn của biến mất cánh cửa, An Hạ lấy tinh thần, dùng giấy lau khô tay lặng lẽ theo lên thư phòng tầng hai.

Đây là thứ hai An Hạ mời lên thư phòng một cách trịnh trọng như .

-

Lần một tháng , Yến Bắc Thần bảo cô lên thư phòng đưa một tập hồ sơ dày cho An Hạ bảo cô ký tên. Mà vẫn là một tập văn kiện, nhưng cần cô ký nữa.

Yến Bắc Thần đưa tập hồ sơ cho An Hạ, kèm theo một câu bình thản đến lạ thường.

chuyển bộ tài sản của nhà họ Yến sang tên em .”

--- Lời tác giả ---

Yến tổng: Còn ai nghi ngờ là một kẻ điên!? mà điên lên là trộm cả nhà đấy nhé!

-

An Hạ cầm tập tài liệu nặng trịch .

Yến Bắc Thần cũng đang cô. Khi cho cô chuyện , sắc mặt vẫn bình tĩnh như khi. Ngay lúc với cô rằng chuyển nhượng vô điều kiện bộ tài sản của nhà họ Yến cho cô, như như chỉ đang với cô bữa sáng ngày mai ăn gì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/ngan-ha-tinh-lang/chuong-140.html.]

Yến Bắc Thần thật sự chẳng chút d.a.o động nào.

Với , chuyện chỉ là việc đỗi bình thường, lập kế hoạch, thực hiện từng bước, cuối cùng thành, giống như đang xử lý một phần công việc vô cùng đơn giản.

Đối với là chuyện bình thường, nhưng với An Hạ thì . Cô hiểu tại Yến Bắc Thần ý nghĩ như , càng hiểu vì âm thầm xong tất cả mới cho cô kết quả.

Tập tài liệu cô đang cầm tay chính là những giấy tờ cô ký lúc - tức là từ lâu ý định .

? Vì như ? Vì là cô?

An Hạ Yến Bắc Thần, như tìm kiếm một câu trả lời.

"Vốn dĩ chẳng định lấy gì của nhà họ Yến."

Hắn đáp ánh mắt tìm kiếm câu trả lời của cô.

"Tất cả những thứ thuộc về nhà họ Yến đều khiến chán ghét và ghê tởm." Yến Bắc Thần .

Hắn câu đó mà vẫn giữ nét mặt trầm tĩnh một gợn sóng, như đang thuật một niềm tin ăn sâu trong lòng từ lâu. Nói xong, hàng mi của nâng lên, đôi mắt hẹp dài mà sâu mắt cô, trong đôi mắt còn mang theo ý nhàn nhạt.

" bây giờ... những thứ đó mang họ An."

"Nếu thì sẽ thấy chúng dễ thương hơn đôi chút."

Yến Bắc Thần chỉ là một tuổi thơ.

Hắn chẳng gì cả ngoại trừ một câm điếc luôn âm thầm chu đáo chăm sóc cho .

Mẹ , cũng , hai con chỉ thể dùng ngôn ngữ ký hiệu để giao tiếp. Đối với bé Yến Bắc Thần khi , “giao tiếp” chính là bằng tay.

Hắn là một đứa con riêng bất hạnh.

Có lẽ vài con riêng, là vì vinh hoa phú quý, một mái nhà, hoặc là vô tình trao tình yêu cho gia đình mới sinh , nhưng .

Hắn là kết quả của một cuộc cưỡng đoạt, là bằng chứng sống của nỗi đau mà gánh chịu cả đời . Mỗi khi , trong mắt bà sẽ như một đoạn phim chạy qua, tua những ký ức đau khổ và tắm tối. Mẹ vẫn luôn sống trong sự giằng xé giữa tình yêu dành cho và nỗi thống khổ mà mang như thế, kiên cường chống đỡ mười năm.

Mẹ là một vô cùng dịu dàng và trầm lặng.

Người như sẽ giỏi che giấu cảm xúc. Người khác chỉ thấy bà giống như ánh trăng ban ngày, dịu nhẹ, sáng trong và ấm áp. Bà giấu đau đớn trong lòng, ngày ngày như ánh nến ấm áp chăm sóc cho . Cho đến khi sự dịu dàng cạn kiệt, bóng tối ăn mòn , bà như một ngôi băng mà rơi xuống ngay mặt , m.á.u từ cơ thể bà b.ắ.n lên khắp , phủ lên một ấm nóng.

 

Loading...