MẸ KẾ HÀO MÔN NỔI TIẾNG GIỚI THƯƠNG TRƯỜNG - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-09-16 14:09:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Vu hướng dẫn vô cùng tỉ mỉ, đặc biệt là những yếu tố quyết định như cách lựa chọn loại sô cô la, điều chỉnh nhiệt độ nóng chảy, và căn chỉnh thời gian nướng bánh, tất cả đều cô nhắc nhở một cách rõ ràng.
"Giây phút hồi hộp nhất tới đây." Cô lấy những chiếc bánh nhỏ nướng chín khỏi khuôn, cẩn thận đặt lên đĩa sứ trắng, dùng rây rắc nhẹ một lớp đường bột mỏng, đó điểm xuyết thêm vài quả mâm xôi đỏ tươi bên cạnh.
Cô dùng một chiếc thìa nhỏ, chậm rãi cắt một đường ngang hông chiếc bánh ống kính máy . Phần nhân sô cô la màu nâu sẫm, đặc sánh, ấm nóng từ từ trào , nháy mắt phủ kín cả lòng đĩa.
"Oa..." Một tiếng reo khẽ vang lên từ phòng khách.
Thẩm Vu âm thanh bất ngờ cho giật . Cô ngoảnh , Phó Dung chẳng chạy đến cửa bếp từ lúc nào. Cậu bé đang bám chặt lấy khung cửa, đôi mắt mở to, chằm chằm đĩa bánh của cô chớp mắt, cái miệng nhỏ há hốc, nước miếng sắp chảy ròng ròng đến nơi.
Quên mất trong nhà còn một chú mèo con háu ăn.
Cô vội vàng tắt máy , dở dở Phó Dung.
Cậu bé dường như cũng nhận phiền (mặc dù bé quen gọi như ), rụt cổ tỏ vẻ ngại ngùng, nhưng ánh mắt thì vẫn dính chặt chiếc bánh nhân chảy .
"Con ăn ?" Thẩm Vu dịu dàng hỏi.
Phó Dung gật đầu lia lịa, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện rõ sự khao khát.
Thẩm Vu chiếc bánh mới lò, vẫn còn nóng, hơn nữa lẽ sẽ quá ngọt đối với Phó Dung.
Cô ngẫm nghĩ một chút, múc một thìa nhỏ phần nhân sô cô la đang chảy , thổi cho bớt nóng đưa đến miệng Phó Dung: "Con nếm thử phần sốt xem thích nhé."
Đầu lưỡi nhỏ xíu của Phó Dung rụt rè l.i.ế.m một cái.
Hương vị cacao thơm lừng, béo ngậy ngay lập tức lan tỏa khắp khoang miệng.
Mắt bé bừng sáng, như khám phá một vùng đất mới, liền há to miệng "a" một tiếng, cuốn trọn phần sốt thìa miệng, nheo mắt vì thỏa mãn.
Cô cắt một miếng nhỏ ở phần rìa bánh nguội bớt, loại bỏ phần lớn nhân chảy, chỉ giữ một chút xíu, đưa cho Phó Dung: "Chỉ ăn một miếng nhỏ thôi nhé, bánh ngọt, ăn nhiều sẽ đau răng đấy."
Phó Dung ngoan ngoãn gật đầu, nhận lấy miếng bánh, c.ắ.n từng miếng nhỏ, vẻ mặt tràn ngập sự hạnh phúc.
Thẩm Vu bé, chợt nghĩ, dù video thành công , nhưng thấy nhóc ăn uống vui vẻ thế , cũng uổng công .
Cô cầm điện thoại lên, xem đoạn clip , bắt đầu mò mẫm sử dụng phần mềm chỉnh sửa video cơ bản cài đặt sẵn thế giới .
Phần mềm khó dùng quá mất! Sao thời gian xuất file lâu đến thế cơ chứ!
Thẩm Vu chật vật trọn một đêm mới thành khâu cắt ghép cho video đầu tay.
Cô cố gắng điều chỉnh nhịp độ video cho thật sinh động, hình ảnh rõ nét, kết hợp cùng đoạn nhạc nền du dương, nhẹ nhàng. Ngắm cảnh dòng sô cô la tuôn trào màn hình điện thoại, chính cô cũng cầm lòng mà nuốt nước bọt.
Mang trong chút lo âu xen lẫn mong đợi, cô bấm nút đăng tải.
Lượng dùng hoạt động nền tảng "Long Vực" vốn cao, đặc biệt là ở mảng ẩm thực ít chú ý . Sau vài giờ đăng tải video, dữ liệu hệ thống vẫn giậm chân tại chỗ. Có lác đác vài lượt thả tim, nhưng khả năng cao đó chỉ là lượng tương tác ảo mà nền tảng hỗ trợ lúc đầu. Mục bình luận thì trống trơn một chữ.
Thẩm Vu f5 trang vài , khi chứng kiến những con ảm đạm , cảm giác thất vọng là thể tránh khỏi.
Nhớ thời kỳ đỉnh cao của "Thực đường Vu Cốc" ở kiếp , chỉ cần đăng một dòng trạng thái thôi cũng nhận hàng ngàn, hàng vạn bình luận. Cảnh tượng ế ẩm nhường , quả thực từ lâu lắm cô mới trải nghiệm .
Cô tự nhủ, vạn sự khởi đầu nan, nền tảng ở thế giới vốn dĩ đang trong giai đoạn sơ khai, việc xây dựng lượng khán giả trung thành cần thời gian.
Cô tắt điện thoại, quyết định gạt chuyện sang một bên, tập trung chuẩn cho thực đơn của trường mẫu giáo ngày hôm .
Tuy nhiên, việc thường bùng nổ lúc ngờ tới nhất.
Trưa hôm , Thẩm Vu đang ở trong gian bếp của trường mẫu giáo. Nhìn thấy bọn trẻ ăn sạch sành sanh món cơm nắm tạo hình ngộ nghĩnh và đĩa salad rau củ đa sắc mà tự tay , trong lòng cô trào dâng một cảm giác mãn nguyện. Hôm nay Phó Dung ăn đặc biệt ngon miệng, hai má bé phồng to vì nhai thức ăn. Bắt gặp ánh mắt Thẩm Vu đang , bé còn nở một nụ bẽn lẽn.
lúc , một cuộc điện thoại từ Phó Nhượng Triều gọi đến.
Anh hiếm khi liên lạc với cô giờ , hơn nữa gửi tin nhắn Wechat mà gọi điện trực tiếp.
Tim Thẩm Vu thót một nhịp, một dự cảm chẳng lành thoáng qua.
"Alo?" Cô bắt máy.
"Xem điện thoại ." Giọng Phó Nhượng Triều bộc lộ chút cảm xúc nào, chỉ vỏn vẹn ba chữ ngắn gọn lập tức cúp máy.
Thẩm Vu sững , đầu óc mơ hồ nhấn đường link mà Phó Nhượng Triều gửi.
Đó là một ứng dụng tin tức mà cô từng tải xuống bao giờ, vẻ như là một nền tảng chuyên cập nhật các thông tin giải trí, tin vịt khá phổ biến ở thế giới .
Tiêu đề hiện cực kỳ giật gân:
[Chấn động! Phu nhân Chủ tịch Tập đoàn Phó thị đích xuống bếp, rốt cuộc vì mục đích gì?]
[Bà xã nhà tài phiệt say mê bánh kem? Một blogger ẩm thực bí ẩn bất ngờ xuất hiện 'Long Vực'!]
[Bóc phốt cô vợ mới cưới của Phó Nhượng Triều: Mẹ hiền vợ đảm đang âm mưu điều gì?]
Tim Thẩm Vu như rớt xuống một nhịp. Cô bấm xem một bài báo. Nội dung của những bài báo đều na ná , chúng sử dụng hình ảnh từ video bánh Lava mà cô đăng "Long Vực", ghép cạnh những bức ảnh chụp lén góc nghiêng mờ ảo của cô và Phó Nhượng Triều trong lễ cưới, đưa kết luận chắc nịch rằng "Thực đường Vu Cốc" chính là phu nhân mới cưới của nhà họ Phó.
Lời lẽ trong bài tràn ngập sự kích động và những phỏng đoán ác ý.
Có bài báo rằng cô xây dựng hình tượng vợ hiền dâu thảo để lấy lòng gia tộc họ Phó và đứa con riêng của chồng; cho rằng cô nhàn cư vi bất thiện, trải nghiệm cuộc sống; thậm chí những lời lẽ còn cay độc hơn, ám chỉ cuộc sống dâu nhà hào môn của cô hạnh phúc, nên tự lộ diện kiếm chút tiền tiêu vặt, phỏng đoán cô đang cố tình lôi kéo sự chú ý để dọn đường cho việc chia tài sản khi ly hôn.
Khu vực bình luận thì như một cái chảo dầu đang sôi sục.
"Trời đất ơi, là Phó phu nhân thật ? Cô mới gả nhà đó bao lâu cơ mà? Sao giờ nổi tiếng mạng thế ?"
"Nhìn cái phong cách thiết kế bếp là ngay biệt thự siêu sang ! Cái bếp khéo còn to hơn cả phòng khách nhà nữa! Ghen tị !"
"Mọi đang lạc đề đấy! Trọng tâm là tại cô ngoài mấy việc ? Chẳng lẽ nhà họ Phó đủ khả năng chu cấp cho cô ?"
"Hehe, Phó tổng chu cấp tiền bạc cho cô tiêu xài thì ?"
"Cái bánh kem hấp dẫn quá mất, thèm thật đấy! Chủ thớt ơi, mau video hướng dẫn cách !"
"Thấy cũng mất mặt nhỉ? Đường đường là Phó phu nhân, một bước lên xe xuống ngựa, tự nhiên tranh giành chén cơm với mấy đứa hot girl mạng hám fame?"
"Mấy chê bai mất giá trị thì giỏi mà ! Người , giàu, còn đa tài, các chỉ giỏi ghen ăn tức ở thôi!"
"Chắc là hack tài khoản , hoặc là cố tình mạo danh cũng nên?"
"Cái lầu đừng cố tẩy trắng nữa, góc nghiêng trong ảnh cưới với cái góc mặt đeo khẩu trang y chang luôn. Lại thêm cái kiểu trang trí bếp mang đậm chất nhà họ Phó thế thì trượt !"
"Thế... Phó tổng vợ đang tung hoành mạng xã hội ?"
Khuôn mặt Thẩm Vu bỗng chốc trắng bệch, những ngón tay nắm chặt điện thoại khẽ run lên vì gắng sức.
Cô từng mường tượng video của sẽ nhận sự quan tâm, nhưng thể ngờ sự việc diễn theo chiều hướng tồi tệ, lan truyền nhanh chóng và tồi tệ đến nhường .
Thân phận của cô bại lộ nhanh đến thế. Hơn nữa, nó phơi bày công chúng ánh đầy soi mói, mang theo những định kiến ác ý và sự tò mò rẻ tiền. Cô cảm giác như vô cặp mắt đang xuyên qua màn hình, chằm chằm soi mói và phán xét hành động của cô một cách thương tiếc.
Tình cảnh trái ngược với kiếp .
Ở kiếp , cô là "Vu Cốc", một blogger ẩm thực chuyên nghiệp, thứ chú ý là những món ăn, là tài nghệ của cô. Còn giờ đây, đập mắt đầu tiên là cái mác "Phu nhân của Phó Nhượng Triều". Mọi việc cô đều nhét cái khuôn khổ để mổ xẻ, đầy rẫy định kiến và sự soi mói đời tư.
Một luồng cảm giác hổ và phẫn nộ tột cùng trào dâng trong lòng cô. Rõ ràng cô chỉ những công việc yêu thích, dựa tài năng của bản để khẳng định giá trị, cớ sự việc đến bước đường ?
"Cô Thẩm? Cô... cô chứ?" Tiếng của cô hiệu trưởng vang lên, mang theo sự lo lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/me-ke-hao-mon-noi-tieng-gioi-thuong-truong/chuong-9.html.]
Thẩm Vu hít một thật sâu, cố gắng kìm nén mớ cảm xúc đang trào dâng, gượng ép nở một nụ : " hiệu trưởng, cảm ơn cô. Chắc... sự hiểu lầm nào đó thôi."
Cô hiểu rõ hiện tại là lúc hoảng loạn. Phó Nhượng Triều bảo cô xem điện thoại, rõ ràng nắm tình hình. Thái độ của ? Liệu cho rằng cô đang bẽ mặt ? Liệu ngăn cấm cô tiếp tục theo đuổi công việc ?
Tâm trí cô đang vô cùng bối rối.
Cuối cùng cũng hết giờ , Thẩm Vu dẫn Phó Dung về biệt thự nhà họ Phó. Phòng khách vắng tanh, nhưng bầu khí dường như còn ngột ngạt hơn thường lệ. Má Trương thấy cô thì ánh mắt cũng phần lảng tránh.
Thẩm Vu thừa , e rằng đám trong nhà cũng nắm tin tức . Cô bảo bảo mẫu dẫn Phó Dung tắm rửa , còn thì như một tội nhân chờ đợi phán quyết, một góc sô pha ở phòng khách, hai tay đan chặt .
Chẳng bao lâu trôi qua, tiếng bước chân cầu thang vang lên. Phó Nhượng Triều thong thả bước xuống, khuôn mặt vô cảm, thể đoán đang vui đang tức giận. Anh thẳng tới chiếc sô pha đơn đối diện Thẩm Vu xuống.
Trong phòng khách lúc chỉ còn văng vẳng tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường.
Tim Thẩm Vu đập liên hồi, mồ hôi lạnh rịn nơi lòng bàn tay.
Xin ? Giải thích? Hay là...
"Em thấy thế nào?" Phó Nhượng Triều cuối cùng cũng lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.
"Không lắm. Rất bất ngờ, và cũng ... khó chịu."
"Nằm trong dự đoán thôi." Phó Nhượng Triều bằng giọng điềm tĩnh, "Khi gả nhà họ Phó, em sẽ còn đơn thuần là Thẩm Vu nữa. Từng cử chỉ, hành động của em sẽ phóng đại và mổ xẻ. Đó là cái giá em bắt buộc trả khi chọn con đường ."
Lời của thẳng vấn đề, dù tàn nhẫn nhưng là sự thật.
Thẩm Vu thể tìm lý do để phản bác.
"Về những tin đồn nhảm nhí đó, chỉ đạo bộ phận quan hệ công chúng giải quyết . Những từ khóa và bài đăng liên quan sẽ xóa sạch trong thời gian sớm nhất. cũng điều tra nguồn gốc của vụ , là do một kênh chuyên bóc phốt các bí mật của giới siêu giàu nhận tiền để việc ."
"Họ nhận tiền của ai?"
"Một kẻ đang chứng kiến bại danh liệt."
Tuy thẳng, nhưng Thẩm Vu gần như ngay lập tức liên tưởng đến Phó Văn Bác - trai luôn đối đầu gay gắt với Phó Nhượng Triều.
Trừ ông , còn kẻ nào cất công tính toán kỹ lưỡng, dùng những thủ đoạn hèn hạ như thế để nhắm Phó Nhượng Triều?
"Vậy nên... dừng đúng ?" Đây mới là điều cô quan tâm nhất. Nếu Phó Nhượng Triều cho phép, dù cô tiếp tục đến mấy, e rằng cũng chẳng thể tiến thêm nửa bước.
Phó Nhượng Triều đáp ngay. Anh nâng tách bên cạnh lên, khẽ nhấp một ngụm, ánh mắt hướng về phía khung cảnh mờ ảo lúc chạng vạng ngoài ô cửa sổ.
"Tại dừng ? Em sợ ?"
Thẩm Vu sững , ngờ hỏi một câu như .
"Em mang đến rắc rối và những ảnh hưởng tiêu cực cho và cả gia đình họ Phó..."
"Rắc rối ?" Phó Nhượng Triều khẽ nhếch mày, "Anh đây mà giải quyết nổi chút dư luận cỏn con ? Hơn nữa, nguyên nhân chính ảnh hưởng đến em cũng là do mà . Cứ cho là em chuyện gì trái luân thường đạo lý chăng nữa? Chẳng qua cũng chỉ là chia sẻ cách một chiếc bánh kem thôi mà."
Thẩm Vu ngỡ ngàng. Phản ứng của khác xa với những gì cô đẫ tưởng tượng. Anh những nổi giận, mà hình như còn đang khích lệ cô?
là một vị Chủ tịch theo lối mòn!
"Đừng để tâm đến những lời đàm tiếu ngoài . Phó phu nhân gì thì cần sắc mặt kẻ khác."
Vừa dứt lời, Phó Nhượng Triều bất thình lình tiến sát gần Thẩm Vu.
Mùi t.h.u.ố.c lá nhè nhẹ quyện cùng hương trầm ngay lập tức bao trùm lấy cô. Qua lớp áo mặc nhà mỏng manh, cô vẫn thể cảm nhận rõ ràng bờ n.g.ự.c săn chắc của Phó Nhượng Triều.
"Xin đính chính một chút, Phó phu nhân gì thì , mà là cô giáo Thẩm mới đúng." Phó Nhượng Triều vòng tay ôm lấy eo Thẩm Vu, cúi đầu thì thầm bên tai cô.
Hơi thở ấm nóng vờn qua vành tai Thẩm Vu, dấy lên những gợn sóng lăn tăn.
"Cô giáo Thẩm, liệu cô thể dạy cho một bài học ?!"
Anh cố ý nhấn mạnh hai chữ "Cô giáo", khiến đôi má Thẩm Vu tức thì đỏ bừng, lan dần đến tận mang tai.
Cô đáp, chỉ cố tình lảng tránh.
Phó Nhượng Triều khom xuống, đôi môi nóng hổi gần như kề sát dái tai cô, dùng âm lượng chỉ đủ để hai thấy thủ thỉ: "Ví dụ như chỉ cho xem, '' thế nào mới thể sâu hơn, và để dư vị khó quên hơn?"
Ầm một tiếng, Thẩm Vu cảm thấy đầu óc như chập mạch .
Cái tên đàn ông thể dùng một chất giọng bình thản như thế để buông những lời lẽ vô liêm sỉ đến !
"Làm gì cơ?" Thẩm Vu tiếp tục giả ngốc.
"Tất nhiên là ... tình..." Phó Nhượng Triều siết chặt vòng tay ôm cô, bàn tay còn thì bắt đầu giở trò, luồn lưng cô khẽ mơn trớn.
Cô cứng đờ , áp sát lồng n.g.ự.c Phó Nhượng Triều, cảm nhận rõ từng nhịp đập vững chãi và mạnh mẽ của . Thịch, thịch, thịch, mỗi nhịp đập dường như đều gõ tận sâu trong tim cô, khiến những suy nghĩ vốn rối bời nay càng thêm hỗn loạn.
Ở kiếp , tuy là một vlogger ẩm thực sở hữu chục triệu theo dõi, nhưng tận sâu trong thâm tâm, cô vẫn là một hướng nội, chỉ thu trong một góc nhỏ của riêng . Kinh nghiệm tình trường của cô vỏn vẹn chỉ mối tình đầu, nắm tay và ôm là giới hạn cao nhất của cô.
Cô thừa nhận rằng, đàn ông tỏa một sức hút khó cưỡng. Gương mặt tuấn tú, vóc dáng cao ráo, phong thái kiểm soát thứ toát từ từng cử chỉ, thi thoảng hóa thành một trai dịu dàng, ngoan ngoãn. Anh thực sự khiến thế giới tình cảm khô cằn của cô dậy sóng. Một hình mẫu đàn ông gần như tuyệt chủng trong đời thực, chỉ thể tìm thấy trong những trang tiểu thuyết mà cô từng qua.
Tất nhiên, bây giờ cô đang sống trong một cuốn tiểu thuyết. Tổng tài bá đạo yêu ? Có vẻ đáng mong chờ đấy!
"Em... em ..." Giọng Thẩm Vu nhỏ như tiếng muỗi kêu. Lời cô nửa thật nửa giả, nấu ăn thì cô là chuyên gia, nhưng chuyện thì lý thuyết của cô nhiều hơn thực hành.
Phó Nhượng Triều bật trầm ấm, lồng n.g.ự.c khẽ rung lên, truyền qua lớp áo mỏng manh của hai . "Không ? Không cô giáo Thẩm, thời gian của chúng còn dài, thể từ từ học hỏi, nghiên cứu sâu hơn."
Anh gọi cô là "Cô giáo Thẩm" nữa !
Thẩm Vu chỉ đào một cái lỗ để chui xuống cho bớt ngượng mà thôi.
Tên đàn ông thật sự quá điêu luyện! Chắc chắn là một tay chơi sành sỏi với đầy rẫy kinh nghiệm tình trường, tung những chiêu trò tán tỉnh liên tiếp, thế mà mang một gương mặt thanh tao, cấm dục. Sự đối lập quả thực khiến thể nào chống cự nổi.
Phó Nhượng Triều nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc lòa xòa trán Thẩm Vu đặt lên đó một nụ hôn.
"Thôi, trêu em nữa. Bàn chuyện chính nào." Phó Nhượng Triều buông Thẩm Vu , lấy điện thoại bắt đầu nhắn tin, ngay lập tức chuyển sang chế độ việc.
Hả? Cứ thế mà kết thúc khi thả thính xong ? Mặt Thẩm Vu hiện lên một đống dấu hỏi chấm.
"Anh thấy em tự xoay xở việc vất vả quá, hiệu quả cao. Anh một cô em họ xa, mới du học ngành nhiếp ảnh và truyền thông đa phương tiện về nước. Anh bảo con bé qua trợ lý cho em nhé."
"Hả?" Thẩm Vu ngớ , "Không cần , chúng thỏa thuận là em thể tự mà."
"Con bé đó sức lực tràn trề lắm, kiếm việc cho nó , để nó khỏi bám lấy cả ngày. Hơn nữa, nó giúp sức, em giải quyết công việc cũng dễ dàng hơn nhiều, từ kết nối nền tảng, lên kịch bản nội dung, đến khâu hậu kỳ, thậm chí là tài xế cho em, nó đều cân hết."
Anh ngừng một lát tiếp: "Tiền lương sẽ lo , em kiếm tiền thì tự trả cho nó."
Lời đến nước , Thẩm Vu mà từ chối nữa thì đúng là điều. Vả , Phó Nhượng Triều đúng, sản xuất video ngắn là công việc của một , nhất là khi những sản phẩm chất lượng. Có một chuyên nghiệp hỗ trợ, chắc chắn việc sẽ suôn sẻ hơn nhiều. Ở kiếp , cô từng việc một cho đến khi kiệt sức mà c.h.ế.t.
"Vậy cũng . Cảm ơn ông xã bụng của em nha ~~~" Thẩm Vu cố tình nũng, kéo dài âm cuối mềm mại, ngọt ngào, pha chút sến sẩm một cách chủ đích.
Phó Nhượng Triều mới buông điện thoại xuống, liền ngước mắt lên cô.
Sợ đùa quá trớn rước họa , Thẩm Vu thè lưỡi ba chân bốn cẳng chạy về phòng.
Phó Nhượng Triều bất giác cảm thấy Thẩm Vu cũng một chút năng khiếu gây trong .