MẸ KẾ HÀO MÔN NỔI TIẾNG GIỚI THƯƠNG TRƯỜNG - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-09-16 14:08:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một tháng trôi qua. Những "Bữa ăn theo chủ đề" và "Bữa ăn cầu vồng" do Thẩm Vu đưa nhận vô vàn lời khen ngợi. "Bữa ăn theo chủ đề" nghĩa là dựa chủ đề giảng dạy của mỗi tuần hoặc các ngày lễ để thiết kế những bữa ăn đặc trưng phù hợp. Ví dụ, tuần chủ đề "Khám phá đại dương", bữa trưa thể cơm nắm hình con cá, đĩa hoa quả hình biển, thức uống hoa đậu biếc màu xanh thẳm. Vào tuần chủ đề "Mùa thu hoạch", sẽ sắp xếp súp bí đỏ, cơm hạt dẻ, khoai lang nướng và các món ăn theo mùa khác. Còn "Bữa ăn cầu vồng", nhấn mạnh mỗi bữa ăn bao gồm ít nhất năm loại nguyên liệu tự nhiên màu sắc khác , đảm bảo cân bằng dinh dưỡng, khơi dậy hứng thú thị giác cho bọn trẻ. Cà chua đỏ, ngô vàng, súp lơ xanh, bắp cải tím, nấm trắng... Biến chúng thành những suất ăn bắt mắt như con sâu rau củ đáng yêu mặt khoai tây nghiền. Cùng lúc đó, chương trình giáo d.ụ.c thực phẩm do Thẩm Vu cải tiến cũng từng bước thúc đẩy vững chắc. Mỗi tuần, cô và các giáo viên sẽ dẫn các nhóm học sinh khác đến khu trồng rau mà nhà trẻ mở . "Đây là hương thảo, ngửi thơm, thể cho con gà lúc nướng." "Đây là cà chua bi do chúng tự trồng, đợi khi nó chín đỏ, chúng thể hái xuống salad ăn." Bọn trẻ tự tay chạm đất đai, quan sát cây cối lớn lên, từ đó nhận thức trực quan nhất về nguồn gốc của thức ăn. Hoạt động "Xưởng ẩm thực" cũng diễn vô cùng sôi nổi. Thứ Hai, bọn trẻ sẽ dùng khuôn ép hoa quả thành nhiều hình thù khác để xiên hoa quả. Thứ Tư, bọn trẻ sẽ tập dùng d.a.o nhựa an cắt một loại hoa quả, rau củ mềm để trộn salad. Thứ Sáu là lúc dùng bột mì và nước ép rau củ để nặn bột màu...

Các hoạt động phong phú thú vị chỉ rèn luyện kỹ năng thực hành cho bọn trẻ, mà còn giúp chúng thấu hiểu niềm vui cũng như sự vất vả trong quá trình chế biến thức ăn, từ đó càng thêm trân trọng thức ăn hơn. Sau một tháng, sự đổi rõ rệt. Thùng rác của căn tin trống trông thấy. Các giáo viên phản ánh, tình trạng kén ăn của bọn trẻ cải thiện đáng kể, giờ ăn trưa còn là "chiến trường" nữa, ngược tràn ngập tiếng vui vẻ.

Sự đổi của Phó Dung đặc biệt rõ rệt. Cậu bé chỉ chủ động thử các món ăn mới ở nhà trẻ, mà khi về nhà cũng chịu ăn nhiều loại rau hơn, khuôn mặt nhỏ cũng hồng hào hơn hẳn . Căn tin nhỏ của Thẩm Vu nhanh chóng truyền tai trong giới phụ . Ban đầu chỉ là vài đứa trẻ về nhà háo hức kể "Bữa trưa diệu kỳ" ở nhà trẻ. Sau , trang web quảng bá của nhà trẻ bắt đầu đăng tải định kỳ các thực đơn và hình ảnh hoạt động giáo d.ụ.c thực phẩm do Thẩm Vu thiết kế, thu hút vô bình luận khen ngợi từ phụ .

"Từ khi cô Thẩm đến, thằng con kén ăn nhà thế mà bắt đầu ăn súp lơ xanh ! là kỳ tích!"

"Suất ăn của Tây Nhã cũng xịn quá mất, bổ dưỡng mắt, còn đến ăn nữa là!"

"Tiết học giáo d.ụ.c thực phẩm đó thực sự ý nghĩa, con về còn dạy nhận lá húng quế nữa cơ!"

Thậm chí còn một trường mầm non tư thục khác tin tức, phái đến "học hỏi kinh nghiệm". Tất nhiên, điều đáng mừng nhất là, cách xưng hô với Thẩm Vu chuyển từ "bà Phó" " Phó Dung" thành "cô Thẩm". Lột bỏ nhãn mác "là ai của ai", tìm cái tên thuộc về chính . Đây vốn là đặc quyền thiên bẩm của phụ nữ, nhưng trở thành đích đến cuối cùng của bao phụ nữ tranh đấu suốt cả nửa đời . Cùng lúc danh tiếng của "Cô Thẩm" nổi lên, những cành ô liu hợp tác thương mại cũng lũ lượt bay đến.

Người đầu tiên tìm đến tận cửa là đại diện của một tập đoàn chuỗi nhà hàng nổi tiếng trong vùng. Họ trực tiếp liên hệ với hiệu trưởng, bày tỏ mong hợp tác với Thẩm Vu, đưa ý tưởng suất ăn trẻ em và thực đơn của cô các nhà hàng gia đình thuộc tập đoàn, đồng thời ngầm hiệu sẽ tài trợ cho nhà trẻ. Hiệu trưởng chuyển đạt tin tức cho Thẩm Vu. Thẩm Vu bản thỏa thuận hợp tác, các điều kiện đối phương đưa khá hậu hĩnh, thậm chí còn cam kết sẽ đầu tư nguồn lực, xây dựng "Giáo d.ụ.c thực phẩm của cô Thẩm" thành một thương hiệu. Đây rõ ràng là một cám dỗ khổng lồ. Nếu hợp tác thành công, ý tưởng của cô sẽ thể tác động đến nhiều trẻ em và gia đình hơn.

trong thâm tâm Thẩm Vu lờ mờ cảm thấy bất an. Cô nhận trong bản thỏa thuận, đối phương nhiều bóng gió đề cập đến tập đoàn họ Phó, và ngầm ám chỉ hy vọng thông qua hợp tác , thể thiết lập mối quan hệ sâu sắc hơn với nhà họ Phó. Quả nhiên, họ coi trọng thực đơn và ý tưởng của cô. Thẩm Vu tự giễu một cái. Cái phận phu nhân hào môn , giống như một chiếc nhãn mác vô hình, đến cũng thể gỡ bỏ . Cô cần suy nghĩ kỹ càng. Cuối cùng, Thẩm Vu uyển chuyển từ chối lời mời hợp tác của tập đoàn chuỗi nhà hàng nọ. Lý do là hiện tại năng lượng của cô hạn, hy vọng mắt chỉ tập trung công việc ăn uống và giáo d.ụ.c thực phẩm ở nhà trẻ. đây mới chỉ là bắt đầu. Vài tuần tiếp theo, thêm vài công ty thông qua các kênh khác liên hệ với Thẩm Vu hoặc hiệu trưởng. Có nhà cung cấp nguyên liệu cao cấp hy vọng trở thành nhà phân phối độc quyền cho nhà trẻ; tổ chức giáo d.ụ.c hợp tác phát triển phiên bản trực tuyến cho các tiết học giáo d.ụ.c thực phẩm; thậm chí còn một công ty truyền thông văn hóa đề xuất lấy Thẩm Vu và "Căn tin nhỏ" của cô hình mẫu để một bộ phim tài liệu về ẩm thực gia đình. Không ngoại lệ, đằng những cành ô liu tung , ít nhiều đều mang ý đồ kéo gần quan hệ với nhà họ Phó. Cái cây cổ thụ tập đoàn nhà họ Phó quả thực quá đỗi hấp dẫn, ai ai cũng đến hóng mát.

Thẩm Vu phân tích từng phương án hợp tác một. Công bằng mà , một đề nghị thực sự , nếu thể đạt thỏa thuận, sẽ mang lợi ích to lớn cho việc quảng bá sự nghiệp "giáo d.ụ.c thực phẩm" của cô. sự phản cảm trong lòng cô ngày càng mãnh liệt. Cô những nỗ lực và tâm huyết của cuối cùng trở thành bàn đạp để khác nịnh bợ, leo lên nhà họ Phó. Cô khao khát chứng minh rằng, ngay cả khi hào quang của danh phận thiếu phu nhân nhà họ Phó, một Thẩm Vu cô vẫn thể dựa khả năng của bản để nên chuyện. Giống như kiếp , dựa dẫm ai, tự cô cũng trở thành một blogger ẩm thực với hàng chục triệu hâm mộ. Ý nghĩ đó cứ lẩn quẩn trong tâm trí, đến nỗi ngay cả Phó Nhượng Triều cũng nhận tâm sự. Tối hôm đó, hiếm khi Phó Nhượng Triều xã giao, về nhà đúng giờ. Thẩm Vu xong truyện tranh dỗ dành Phó Dung ngủ. Khi cô phòng khách, thấy Phó Nhượng Triều đang sô pha. Trên bàn uống nước bày rải rác vài xấp tài liệu, chính là những bản thỏa thuận hợp tác mà các công ty gửi tới. "Những thứ , em đều từ chối hết ?"

"Vâng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/me-ke-hao-mon-noi-tieng-gioi-thuong-truong/chuong-7.html.]

"Lý do?"

" thấy thời cơ vẫn chín muồi." Thẩm Vu lảng tránh nguyên nhân cốt lõi nhất, "Hơn nữa, tạm thời chỉ việc ở nhà trẻ thôi."

Phó Nhượng Triều đặt xấp tài liệu xuống, đôi mắt sâu thẳm ghim chặt lấy cô: "Thời cơ chín muồi? Thẩm Vu, chúng đều là trưởng thành, cần những lời sáo rỗng đó. Em đang lo lắng điều gì? Sợ khác em dựa dẫm nhà họ Phó ?"

Bị chọc trúng tim đen, Thẩm Vu chút lúng túng, nhưng cô vẫn thản nhiên thừa nhận: " thế. hy vọng sự nghiệp của , ngay từ đầu đóng dấu ấn của nhà họ Phó. tự dựa chính ."

"Tự dựa chính ? Thẩm Vu, em quên mất rằng, em gả cho , tự bản em là một phần của nhà họ Phó ? Lợi dụng tài nguyên của nhà họ Phó là quyền lợi đương nhiên của em, và cũng là con đường nhanh nhất để đạt mục tiêu. Thương trường như chiến trường, hiệu suất là hết, cái gọi là 'tay trắng dựng nghiệp', thực chất chỉ là tự cảm động với mức hiệu suất kém mà thôi." Giọng điệu của mang theo cái uy của kẻ bề và sự lý trí tuyệt đối, lạnh lùng mà thực tế. Những lời đó hệt như một gáo nước lạnh, dội tắt ngúm ngọn lửa lý tưởng hão huyền trong lòng Thẩm Vu.

, thể quên chứ. Việc cô gả hào môn, cũng là để kiếm tiền một cách dễ dàng ? Bây giờ cơ hội bày mắt, cô bắt đầu khao khát cái gọi là sự độc lập và tôn nghiêm. Một ngọn lửa vô danh cùng nỗi tủi bỗng chốc dâng trào. "Vậy nên, theo quan điểm của , những gì chỉ là vớ vẩn, đáng để nhắc đến? Chỉ việc mượn danh nhà họ Phó để ăn lớn, mới tính là 'sự nghiệp'?" Cô tưởng rằng Phó Nhượng Triều sẽ cãi to với .

"Xin ." Giọng Phó Nhượng Triều trầm xuống, thậm chí còn mang theo chút nhượng bộ, " chỉ nghĩ, em cần vất vả như thế." Thẩm Vu sững sờ. Đây vẫn còn là Phó Nhượng Triều sát phạt quyết đoán, vui giận lộ mặt đó ? "Em đừng giận." Giọng Phó Nhượng Triều càng nhỏ hơn, gần như mang theo vẻ cầu xin? " thừa nhận, cách chuyện của cho lắm. Chỉ là quen thấy em phiền lòng vì mấy chuyện ."

Chuyện... chuyện gì thế ? Thiết lập nhân vật tổng tài bá đạo sụp đổ ? Hay là cô xuyên sai cách? Phó Nhượng Triều thấy cô lên tiếng, dường như càng sốt ruột hơn. Lông mày nhíu chặt, trong giọng điệu thậm chí còn mang theo chút tủi ? "Những mối hợp tác đó, nếu em thích, chúng sẽ nhận. Em tự , ủng hộ em. ..." Anh ngừng một chút, dường như đang cân nhắc từ ngữ: ", em thể cho một cơ hội ?"

"Cơ hội?" Thẩm Vu theo phản xạ lập , đầu óc chút bắt kịp tình hình. "Ừ." Phó Nhượng Triều gật đầu, "Cho một cơ hội để ủng hộ em. Không với phận Tổng giám đốc của Tập đoàn nhà họ Phó, mà là với phận chồng của em. Chẳng em tự ? Vậy thì sẽ chỗ dựa vững chắc nhất cho em. Em cần gì cứ với , sẽ giúp em , nhưng tuyệt đối can thiệp quyết định của em, cũng để khác liên quan đến nhà họ Phó. Được ?" Anh xong, thậm chí còn nghiêng đầu, Thẩm Vu. Cái dáng vẻ đó, trông hệt như một chú ch.ó nhỏ đang rụt rè thăm dò chủ nhân để nũng? Trong lòng Thẩm Vu bối rối . Đây vẫn còn là cái tên Phó Nhượng Triều u ám, xa đó ? Cái giọng điệu nũng mang theo chút vụng về, nịnh nọt đây? Đa nhân cách ? Hay đây mới là một bộ mặt khác ai của ? Trong thoáng chốc, Thẩm Vu cảm thấy chút buồn ? Lại chút mềm lòng? Cô đôi mắt ngập tràn "sự cầu mong biểu hiện" của Phó Nhượng Triều. Ngọn lửa bực bội và tủi vốn chất chứa trong lòng thế mà vô thức tiêu tan hơn phân nửa.

"Anh..." Thẩm Vu há miệng, hỏi gì đó, nhưng bắt đầu từ . "Được ." Thẩm Vu gật đầu, "Vậy thì cho một cơ hội thử xem." Cô sự đổi đột ngột của Phó Nhượng Triều là thật giả, cũng đằng sự "ủng hộ" đó còn ẩn chứa thâm ý gì khác . Có lẽ, trò chơi xuyên sách , còn thú vị hơn so với tưởng tượng của cô. Phó Nhượng Triều Thẩm Vu cuối cùng cũng nở nụ . Trong đôi mắt sâu thấy đáy , lướt qua một tia đắc ý và xảo quyệt khó mà phát hiện.

 

Loading...