MẸ KẾ HÀO MÔN NỔI TIẾNG GIỚI THƯƠNG TRƯỜNG - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-09-16 14:08:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Có bất ngờ ? Từ nay về , suất ăn mỗi ngày của nhà trẻ sẽ do phụ trách đấy." Thẩm Vu đến mặt Phó Dung, đưa tay định xoa đầu nhóc. Phó Dung né tránh theo bản năng, xị mắt xuống bỏ . Tên tiểu phản diện cũng khó tính thật đấy. Thẩm Vu cũng nản lòng. Dù thì bản ở thế giới thực cũng c.h.ế.t . Thế giới hiện tại tuy m.á.u chó, nhưng ít nhất thì tiền, thời gian. Quan trọng nhất là cơ thể còn trẻ trung, khỏe mạnh, thừa thời gian để những việc . Trẻ con trường quý tộc những đứa kén chọn, bình thường cũng nuôi dưỡng cẩn thận. Mặc dù bữa ăn hôm nay Thẩm Vu nhiều đổi mới, nhưng nhận những lời khen ngợi như cô tưởng tượng. Lâm Tiểu Bảo chu môi, đẩy khay thức ăn xa: "Huy hiệu Ultraman ngâm trong súp tan !" Cậu trai sinh đôi thì bóp nát giấy bọc kẹo nếp dán cổ áo em. Tô Na dùng nĩa chọc chọc chiếc bánh bao hình khủng long, hét lên: "Răng khủng long bạo chúa rụng hết !" Hôm nay Phó Dung thu hút bởi bánh xếp tôm và bánh bao pha lê. Sau khi ngấu nghiến ăn xong hai chiếc, nhóc bắt đầu đùa nghịch với thức ăn. Cậu dùng thìa nghiền nát bánh quy rong biển, đó trộn vụn bánh sốt cà ri thành một hỗn hợp sền sệt, lén bôi lên váy của cô bé tên là Alisa.
"Váy thiết kế cao cấp của tớ!" Cô bé lai giậm chân mếu. Khi khay thức ăn hất tung, bí đỏ phô mai đút lò đổ ụp hết lên đôi giày vải mới mua của Thẩm Vu. Bà Vương phụ trách ăn cùng học sinh giơ điện thoại lên video, đó nhanh chóng gửi nhóm nhỏ của ủy ban phụ . " là bà Phó đối phó nổi với mấy tiểu tổ tông mà!"
"Thay bao nhiêu công ty cung cấp suất ăn cũng ai giải quyết ."
"Cũng hẳn là của bà Phó, chúng vẫn nên cùng nghĩ cách."
Trong nhóm vang lên tiếng thông báo liên tục, bảy bà trong ủy ban phụ bắt đầu nhao nhao lên. Thẩm Vu xổm xuống dọn dẹp đống lộn xộn mặt đất. Ngón tay chạm lớp sinh tố bơ mật ong dính nhớp nháp khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu. Quả nhiên trong cuốn sách những bình thường. "Bà Phó, xin mời ba giờ chiều nay đến phòng họp nhỏ của trường mầm non Tây Nhã để họp." Thẩm Vu đang các cô chú trong căn tin đổ từng thùng thức ăn thừa , thì nhận tin nhắn từ bà Lâm của ủy ban phụ . Thẩm Vu cảm thấy vô cùng lạ lẫm với cụm từ "ủy ban phụ " . Trước đây cô kết hôn, sinh con, từng giao thiệp gì với các bà bỉm sữa. xét theo kinh nghiệm của Cố Giai trong phim truyền hình "30 Chưa Phải Là Hết", các bà trong ủy ban phụ chắc chắn dạng . Chuyến chiều nay, chắc chắn sẽ hứng chịu bão táp !
Lúc đẩy cửa phòng họp, Thẩm Vu chuẩn sẵn tinh thần đón nhận "mưa b.o.m bão đạn". Không ngờ bà Lâm đang giơ điện thoại dí sát mặt cô: "Nhìn , bé Tiểu Bảo nhà bôi nhuyễn thanh long lên phím đàn piano ." Trên màn hình, nước ép thanh long màu hồng đang chảy dọc theo chân đàn Steinway. Bà Tô phụt : "Thế là gì, con béTô Na nhét chocolate nấm truffle hệ thống lọc khí. Thợ sửa chữa đến lôi một tổ gián nặng tận hai chục cân cơ." Các bà dát đầy trang sức bỗng nhiên ầm lên. Mẹ của cô bé Alisa nhướng đuôi mắt : "Tuần con bé khăng khăng quả địa cầu Hermes của là trứng khủng long, lấy búa đập cả nửa ngày trời." Bà Trình mặc chiếc váy tweed Chanel bỗng móc chiếc ốp lưng điện thoại đính kim cương vỡ một mảng: "Tuần em sinh đôi nhà gặm đấy, bảo là xem kim cương cứng răng của nó cứng." Thẩm Vu các bà đang ồn ào trong phòng họp, siết chặt tờ kế hoạch chỉnh sửa nhăn nhúm trong tay cứng đờ tại chỗ, nhất thời tiếp thế nào. Bà Lý chợt ho một tiếng, phòng họp lập tức im phăng phắc.
Bà Lý là hội trưởng ủy ban phụ , tiềm lực tài chính của gia tộc còn cao hơn cả nhà họ Phó. Thẩm Vu chợt nhớ trong truyện nhân vật phụ . Tuy miêu tả nhiều, nhưng cô nhớ đại khái bà Lý là một nữ tổng tài quyết đoán, việc đấy. Bà mới thực sự là trụ cột của bộ tập đoàn họ Lý. Ở Tây Nhã, tiếng của bà Lý trọng lượng. "Bà Phó, đầu gặp mặt, mời ." Thẩm Vu vốn là hướng nội. Từ khi truyền thông tự do, các mối quan hệ xã hội của cô ngày càng ít . Đối mặt với tình huống ngày hôm nay, cô tỏ khá bối rối. "Việc bọn trẻ chịu ăn uống đàng hoàng chúng sớm quen , nhà cung cấp suất ăn của căn tin đổi hết đến khác. Nhà cung cấp Đức Cát đó rời từ lâu , cảm ơn cô vì tiếp quản." Bà Lâm lên tiếng . "Trách hôm nay chuẩn quá vội vàng. Cứ tưởng các món ăn mới của sẽ mang cảm giác mới mẻ cho bọn trẻ, ngờ... xin nhận sự phê bình của ủy ban phụ ." "Hôm nay ăn cùng bọn trẻ. Nếu chấm điểm cho bữa ăn hôm nay, chắc 7 điểm. Ngon hơn nhiều so với thời Đông Phương và Thuận Hưng nhận thầu." Bà Vương vỗ vỗ tay Thẩm Vu gầm bàn, liếc hội trưởng - bà Lý. "Bà Phó, hôm nay gọi cô đến đây là cùng bàn bạc, giải quyết vấn đề." Mặc dù bà Lý mặt biểu cảm, nhưng giọng điệu vô cùng ôn hòa. Những tình tiết m.á.u ch.ó của các bà trong ủy ban phụ phim truyền hình xảy . Trong cuốn sách vẫn bình thường. Thẩm Vu thở phào nhẹ nhõm. Hai tiếng đồng hồ tiếp theo đó, các bà trong ủy ban phụ đều bày tỏ suy nghĩ và ý kiến của . Thẩm Vu cho rằng những đứa trẻ sống trong điều kiện sung túc, nên trân trọng thức ăn. Có thể tổ chức một hoạt động ngoài trời như trồng trọt, chăn nuôi khu vực đồi phía trường. Mỗi tuần lồng ghép thêm lớp học nấu ăn, để bọn trẻ gần gũi với thiên nhiên trải nghiệm lao động, qua đó sẽ thêm trân trọng thành quả lao động của .
"Tuy bây giờ gia đình điều kiện khá giả, nhưng hồi nhỏ cũng lớn lên ở nông thôn cùng ông bà nội. thấy phương án khả thi." Bà Chung nãy giờ vẫn im lặng nay lên tiếng bày tỏ quan điểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/me-ke-hao-mon-noi-tieng-gioi-thuong-truong/chuong-4.html.]
" cũng thấy thể thử xem." "Bé Tiểu Bảo nhà thích nhất là gần gũi với động vật nhỏ!"
"Được, chúng sẽ thử theo phương án ." Cuối cùng, sự quyết định của bà Lý, phương án nhanh chóng thực hiện. Hiệu trưởng sắp xếp ngay các tiết học khoa học tự nhiên và giáo d.ụ.c thực phẩm mới ngày hôm . Công nhân nhân dịp cuối tuần nhanh chóng dựng xong cơ sở vật chất. Sau khi Thẩm Vu bàn bạc với Phó Nhượng Triều qua điện thoại, trang trại chăn nuôi và vườn rau của nhà họ Phó nhanh chóng chuyển đến khu căn cứ đồi phía trường Tây Nhã.
Vào tiết khoa học thứ Hai, cô giáo giảng cho bọn trẻ về quá trình hình thành và ấp nở của những chú gà con. Đến phần quan sát, hơn chục đứa trẻ chen chúc đưa đầu cạnh lồng ấp. Mặc dù mắc chứng tự kỷ, nhưng đứa trẻ hơn ba tuổi như Phó Dung cũng đang trong giai đoạn tràn đầy tò mò khám phá thế giới bên ngoài. Cậu nhóc các bạn phía đẩy lên cùng, mũi áp sát lớp kính của lồng ấp, thở phả tạo thành một bông hoa nhỏ màu sương trắng.
"Nứt !" Đóa Đóa đột nhiên nắm lấy cánh tay Phó Dung: "Cậu xem, cái đầu nhỏ xíu của nó chui kìa!"
Phó Dung cau mày, theo bản năng rụt cánh tay , vuốt phẳng nếp nhăn tay áo kéo. Đi học mấy ngày nay, Phó Dung vẫn chuyện với các bạn trong lớp. so với việc ở nhà, ngày nào cũng đối mặt với mấy gương mặt quen thuộc đó, vẫn thấy học thú vị hơn. Chú gà con giống Lư Hoa trong lồng ấp đang nhấp nhô mổ vỡ vỏ trứng, Bánh Trôi bỗng dí chiếc kính lúp mắt Phó Dung: "Lông tơ của nó đang phát sáng kìa!" "Có nên cho nó ăn vụn bánh quy của tớ nhỉ?" "Gà con ăn đồ ăn vặt !" "Phải tìm giun đất cơ, tớ từng thấy gà mổ giun đất ăn trong trang trại !" "Đừng ồn ào nữa!" Tiểu Nhạc móc trong túi một viên kẹo socola nhân trái cây nhập khẩu: "Nó chắc chắn là thích ăn đồ ngọt!" Khi những tiếng kêu "chiếp chiếp" non nớt vang lên, tất cả bọn trẻ bỗng im bặt. Phó Dung bỗng cảm thấy một cục ấm áp áp lòng bàn tay. Cúi đầu , Đóa Đóa đang đặt chiếc chăn nhỏ tay nhóc: "Lòng bàn tay ấm nhất, của gà Lư Hoa ."
"Tớ... tớ ." Lần đầu tiên Phó Dung chịu chuyện với bạn cùng lớp! "Dễ lắm! Nếu nó sợ thì hát cho nó , giống như ru em bé ." Khi Phó Dung nhập học ở Tây Nhã, Phó Nhượng Triều dặn dò nhà trường, "chăm sóc đặc biệt" đứa trẻ mắc chứng tự kỷ . Đương nhiên, các giáo viên mầm non của Tây Nhã cũng đào tạo tư vấn tâm lý, sớm thảo luận phương án trị liệu sơ bộ cho trường hợp của Phó Dung. Bài học hôm nay vốn kế hoạch là cho mỗi em mang một quả trứng về để ấp. Không ngờ một quả nở sớm ngay trong lớp học, càng trùng hợp hơn là Phó Dung trở thành "gà " đầu tiên. Cô giáo Cici thấy Phó Dung chút ngần ngại, bèn lấy một chiếc huy hiệu cài lên áo bé. "Đây là huy hiệu của . Con chăm sóc cho em bé của con nhé." Bàn tay mũm mĩm mềm mại của Phó Dung nắm chặt chiếc chăn nhỏ, khẽ gật đầu.
Thẩm Vu Phó Dung qua màn hình camera giám sát, chút đau lòng cho đứa trẻ . Sinh trong hào môn, nhưng mất cha ruột. Phó Nhượng Triều, cha nuôi là kẻ cuồng công việc, sự đồng hành đúng nghĩa. Thẩm Vu hơn bé ở điểm nào cơ chứ? Năm Thẩm Vu 5 tuổi, cha cô ngã từ công trường xuống qua khỏi. Bác cả và bà nội vì tiền bồi thường mà kiện tụng với cô suốt hai năm trời. Sau khi chia một khoản tiền lớn, họ đuổi hai con cô khỏi căn nhà từ đường. Đến giờ Thẩm Vu vẫn nhớ chiếc tạp dề bạc màu của luôn dính đầy đủ loại vết bẩn, các khớp tay sưng to như chiếc bánh bao, mới hơn ba mươi tuổi mà tóc điểm bạc. phận vẫn buông tha cho hai con cô! Khi cô , gối chỉ để cuốn sổ khám bệnh đến trang cuối cùng và nửa lọ t.h.u.ố.c giảm đau. Thẩm Vu cảm thấy may mắn vì vẫn kiên cường lớn lên trong cảnh như . Mấy cái kiểu tí là tự kỷ, trầm cảm, hắc hóa trong tiểu thuyết thật đúng là màu! Đến buổi trưa, căn tin vốn luôn ồn ào bỗng trở nên im lặng. Hóa cổ mỗi em nhỏ lớp mầm đều treo một chiếc túi nhung, bên trong đựng quả trứng của riêng . Bọn trẻ sợ ồn khiến "gà con" thức giấc nên dám to. Thấy các chị lớp nhỡ, lớp lớn đến, bọn trẻ cũng cho phép họ phát tiếng động. Mọi đều lặng lẽ ăn những ngụm lớn. Bởi vì giáo viên bảo với bọn trẻ rằng ấp gà con yêu cầu về nhiệt độ. Chỉ khi ăn no mới tạo nhiệt lượng. Hai tay Phó Dung cẩn thận ôm ấp chú gà con bọc trong chăn, sợ nó rơi xuống đất. "Cháu ăn thế kiểu gì? Món mì tơ bạc hôm nay ngon lắm đấy."
Từ khi Thẩm Vu đến, Phó Dung thường cảm thấy trong bụng như con sâu thèm ăn đang liên tục ngọ nguậy, cứ kêu ùng ục. Thẩm Vu bảo cô đầu bếp bưng hai bát mì tơ bạc, một bát đẩy đến mặt Phó Dung, một bát kéo về phía . Sợi mì nhỏ như tơ bạc ngập trong bát nước dùng gà màu vàng óng, điểm xuyết thêm màu xanh tươi của hành lá và rau mùi. Hơi nóng xộc thẳng mũi quyện cùng mùi thơm quyến rũ. Thẩm Vu nôn nóng gắp một đũa mì, kịp thổi nguội cho luôn miệng. "Sụp sụp sụp..." Thẩm Vu bưng bát lên húp nước ùng ục. Chỉ vài giây bát mì trôi tuột xuống bụng, Thẩm Vu ợ một tiếng mãn nguyện. Tướng ăn tuy khó coi, nhưng thế giới ai để cô quan tâm, để ý gì cơ chứ?