MẸ KẾ HÀO MÔN NỔI TIẾNG GIỚI THƯƠNG TRƯỜNG - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-09-16 14:08:54
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên chiếc bàn dài trải khăn trải bàn tuyệt , một bàn đầy ắp những món ngon vật lạ nhưng chỉ Thẩm Vu thưởng thức. Đủ loại nguyên liệu đều trông vô cùng quý hiếm. Thẩm Vu chỉ cần nếm một miếng là lập tức nhận đây là những nguyên liệu tươi ngon nhất, chắc chắn là vận chuyển bằng đường hàng . là hưởng thụ thật. Thẩm Vu nhớ hồi cô blogger ẩm thực, nếu một nguyên liệu giới hạn bởi vùng miền, cô sẽ lái xe hàng ngàn km đến tận nơi để phim ghi hình. Ví dụ như một loại nấm cực kỳ quý hiếm, chỉ khi mua ngay lúc đó mới giữ độ tươi ngon nhất. Hay như hải sản, cô cũng thức dậy từ sáng sớm để chờ thuyền của ngư dân đ.á.n.h bắt về. Nói chung là vô cùng bận rộn. Hiện tại cô cảnh bữa sáng đang ăn để đăng lên mạng. Một tư liệu video tuyệt vời bao. Tiêu đề sẽ là [Vlog Hào môn nghìn tỷ: Bữa sáng của giàu ăn món ]. Những món ăn phong phú đủ để đ.á.n.h giá bằng hai chữ "tươi ngon", nhưng xét về mức độ ngon miệng... thì vẻ vẫn bằng tay nghề của chính Thẩm Vu. Cô dường như hiểu đôi chút lý do tại Phó Dung mắc chứng chán ăn. Thức ăn ở đây thực sự tính là quá ngon. Cả bàn là nguyên liệu tươi ngon, Thẩm Vu lãng phí nên ăn nhiều hơn một chút. Không gì bất ngờ, Phó Nhượng Triều - tên cuồng công việc - tối nay lẽ sẽ về. Thẩm Vu ngắm màn đêm, trở về phòng đóng cửa ngâm trong bồn tắm sủi bọt vô cùng thoải mái. Cô vốn là một cú đêm. Dù xuyên sách, các chức năng cơ thể vẫn y như cũ. Đến hơn mười giờ đêm cô vẫn hề chút buồn ngủ nào, cứ dài giường bấm điện thoại một lúc. Nền tảng video ngắn ở thế giới vẫn đang trong giai đoạn phôi thai, video cứ lướt một lúc là hết. Điều đồng nghĩa với việc, nếu bây giờ cô tham gia thì thể chia một phần lợi ích. Hơn nữa, xem mấy video , nhiều cái chỉ cần trực tiếp đơn giản là nhận vô lượt thích. Nó phát triển đến giai đoạn , khi mà các blogger vắt óc cạnh tranh về nội dung, về hậu kỳ. Thẩm Vu linh cảm, với kỹ thuật của , cô chắc chắn sẽ một chỗ vững chắc. Huống hồ... lỡ như việc nhà họ Phó phá sản là một kết cục chắc chắn xảy , thì cô chẳng gì cũng vô ích ? Nghĩ đến đây, Thẩm Vu còn quá nhiều đắn đo nữa. Dựa bằng tự dựa , thêm nhiều con đường thì càng dễ . Tuy cuộc sống của phu nhân hào môn tuyệt, nhưng cô hề trở thành một cây tầm gửi mất khả năng sinh tồn. Đăng ký một tài khoản, Thẩm Vu chọc chọc khóe môi, suy nghĩ xem nên đặt tên gì cho bắt tai, hợp thị hiếu thẩm mỹ. Nghĩ tới nghĩ lui, cô quyết định tiên nên cân nhắc xem nên theo hướng nào thì hơn.
Ở thế giới của cô, blogger ẩm thực cũng đa dạng. Ví dụ như ẩm thực một , blogger review quán xá, mukbang... mukbang ASMR, thì các blogger ẩm thực "cuốn" đến mức luôn cả di sản văn hóa phi vật thể. Chỉ riêng mảng ẩm thực thôi cũng chật chội lắm . Nghĩ đến những lĩnh vực hiện tại vẫn đang chờ khai phá, Thẩm Vu chợt thấy vô cùng phấn khích. Cô rón rén bước xuống giường, định xem Phó Dung ngủ . Phòng của Phó Dung ở ngay đối diện phòng cô, còn phòng của Phó Nhượng Triều thì ở tầng ba. Có thể thấy rõ ràng là ai phiền. Thẩm Vu đẩy cửa . Trong phòng chỉ hai ngọn đèn ngủ nhỏ xíu ở đầu giường tỏa ánh sáng màu be dịu nhẹ. Cô sợ Phó Dung thức giấc nên cố gắng bước thật nhẹ nhàng phát chút tiếng động nào, rón rén tiến gần. Vừa rũ mắt xuống bắt gặp một đôi mắt ươn ướt. Thẩm Vu bối rối: "Cháu ngủ ..." nhanh cô phát hiện tình hình vẻ , thậm chí còn tệ hơn cả mức cô tưởng tượng. Cục bột nhỏ ba tuổi sắc mặt nhợt nhạt, trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, sắc môi trắng bệch, cả trông vô cùng kiệt sức. Mặc dù vẫn mở mắt nhưng bé dường như còn chút sức lực nào để lên tiếng. "Đau dày hả?" Thẩm Vu lập tức phán đoán vấn đề. Phó Dung cực kỳ bất mãn với sự xâm nhập của kẻ ngoại lai, càng ấn tượng gì với Thẩm Vu. Ác ý trắng trợn của một đứa trẻ đối với một trưởng thành mà vẫn phần ấu trĩ. Thẩm Vu khẽ hai tiếng, trong ánh mắt ngập tràn sự lo lắng. Nói thật thì, đây là một đứa trẻ khiến xót xa. Bản cô vốn dĩ kiên nhẫn hơn với những đứa trẻ xinh xắn, ngoan ngoãn, kể ngũ quan của Phó Dung tinh xảo. Nếu ai đó đăng ảnh Phó Dung lên Tiểu Hồng Thư hỏi một câu: "Bé nhà mẫu nhí ?" Thẩm Vu chắc chắn sẽ cần suy nghĩ mà trả lời ngay: "Tất nhiên là , lúc nhỏ mẫu nhí, lớn lên mẫu nam." Còn một Phó Dung nhỏ bé như , từ nhỏ mất cả cha lẫn , giống hệt như một chú mèo hoang, tâm lý nhạy cảm đa nghi. Thẩm Vu cũng khỏi nảy sinh chút lòng thương xót.
" tự uống thuốc, bà ngoài ." Phó Dung khó khăn thốt một câu, yếu ớt rúc trong chăn. Thẩm Vu rót cho bé một cốc nước: "Dù uống t.h.u.ố.c thì cũng đợi bữa ăn mới uống, nếu sẽ cho sức khỏe của cháu ." Uống t.h.u.ố.c lúc bụng đói sẽ kích thích dày, cô tuyệt đối sẽ bỏ mặc để Phó Dung uống t.h.u.ố.c dày trực tiếp như . Cô ém góc chăn cho Phó Dung xuống phòng bếp lầu. Trẻ con ba tuổi thể ăn gì, nên ăn gì, trong lòng cô hiểu rõ. Hơn nữa, cô cũng nắm bắt sơ qua về trình độ nấu nướng của thế giới , vì cô càng tự tin bản . Trong bếp đủ loại thức ăn. cô cần nấu vài món mà trẻ con thích, tay chân nhanh nhẹn nấu cơm . Thẩm Vu bận rộn ngừng, cô rửa mấy quả cà chua bi, thái một ít thịt bò, cắt thành từng miếng nhỏ. Cân nhắc đến việc ăn là một đứa trẻ mắc chứng chán ăn, cô cố ý thái cà chua và thịt bò thật vụn, phù hợp với thực quản nhỏ xíu của đứa trẻ ba tuổi. Mở tủ bát , vô các loại dụng cụ nhà bếp phong phú quả thực đ.á.n.h thức ký ức của một blogger ẩm thực trong Thẩm Vu. Bây giờ cô một video ngắn, nhưng nụ gượng gạo cắt ngang dòng suy nghĩ. Kiếp nhiều như thế, kết quả xui xẻo đột tử. Kiếp mặc kệ , trời đất bao la, sức khỏe là nhất. Tuyệt đối thể để cơ thể suy nhược khi còn kịp hưởng thụ những ngày tháng hào môn bao lâu.
Còn chuyện video thì cũng vội lúc , việc quan trọng nhất bây giờ là lấp đầy chiếc bụng đói của Phó Dung . Hạ đường huyết trong thời gian dài khiến Phó Dung tuy tuổi còn nhỏ mà mang dáng vẻ chán chường, bảo cần nữ chính cứu rỗi cơ chứ. Bây giờ e rằng nữ chính cũng chỉ là một bé gái, chiều cao còn với tới mặt bếp. Nữ chính cứu rỗi thì cũng là cứu rỗi, cô tay cũng thế thôi, còn thể tiến hành sớm hơn hai chục năm. Cô đặt nạm bò hầm cà chua nồi nhỏ ninh , đó pha nước xốt mè trộn rau chân vịt. Đều là những món cơm nhà giản dị, nhưng Thẩm Vu nấu nướng luôn căn chỉnh lửa thật vặn, cho dù là cơm nhà cũng thể hương vị sánh ngang với những món ăn của các nhà hàng tư nhân hàng đầu. Phó Nhượng Triều đang giày, chợt ngửi thấy một mùi hương đậm đà xộc tới. Vừa về, cân nhắc đến hôm nay là ngày đầu tiên tân hôn, dù cũng về xem thử. Mùi hương ngào ngạt khiến khỏi nhíu mày. Thói quen ăn uống của lành mạnh, sáu giờ tối sẽ ăn thêm gì nữa. Đột nhiên ngửi thấy thứ mùi hương mãnh liệt , những con sâu thèm ăn trong dày cũng đồng thời đ.á.n.h thức. Là đầu bếp ? Anh rõ tay nghề của đầu bếp nhà . Trong những đầu bếp khác, tuyệt đối xếp hàng xuất sắc, nhưng chắc chắn thể nào giống như bây giờ, tỏa thứ mùi hương khiến vương vấn. Phó Nhượng Triều thu hút, đôi chân bất giác bước bếp. Ánh đèn trắng lạnh lẽo trong phòng bếp hắt lên góc nghiêng của Thẩm Vu, nổi bật làn da mịn màng trắng như tuyết. Ngay đó, ánh mắt Phó Nhượng Triều chuyển sang đôi tay đang bận rộn của cô. Cô nấu ăn trình tự, từng đường d.a.o liền mạch như mây trôi nước chảy. Khiến nhịn mà chìm đắm trong đó. Trong khoai tây nghiền súp lơ xanh cho thêm lượng sữa tươi đủ. Thẩm Vu nghiền khoai tây mịn, những thức ăn tính là dầu mỡ, dù ăn đêm muộn cũng gây gánh nặng cho dày. Lúc , Thẩm Vu thực sự nhập tâm. Ngoài việc nấu ăn, trong đầu cô còn phác thảo xem nên gia nhập thị trường ẩm thực bằng cách nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/me-ke-hao-mon-noi-tieng-gioi-thuong-truong/chuong-2.html.]
Trước khi xuyên sách, thời đại học, Thẩm Vu nổi tiếng nhờ một video hướng dẫn cách mười món tráng miệng trong ký túc xá mà cần bật bếp. Hầu hết các trường đại học cơ bản đều cho phép sử dụng các thiết điện trái quy định. Video đó vô tình đáp ứng hảo nhu cầu của phần lớn sinh viên, chỉ trong vòng một tuần lượng hâm mộ tăng vọt qua ngưỡng một triệu. Hồi đó, đúng là cô chỉ bừa. Bạn cùng phòng cô nuôi béo lên vài cân, đó chân thành khuyên Thẩm Vu nên chuyển sang truyền thông tự do. Lời vô tình Thẩm Vu - một năng lực hành động tối đa - áp dụng thực tế. hiện tại tình huống khác, Thẩm Vu còn mang thêm một phận là phu nhân hào môn. Cô điều gì đó khác biệt. Ví dụ như... trở thành tiên phong trong lĩnh vực ẩm thực, mở chuỗi nhà hàng mang thương hiệu riêng, và cả nhà máy chế biến thực phẩm của chính . Nếu vì đột t.ử do việc quá sức, cô vốn những phác thảo ban đầu, chỉ còn chờ thực hiện nữa mà thôi. Dùng đũa chọc nhẹ miếng thịt bò. Thịt bò mềm nhừ, dù là trẻ con ăn cũng áp lực gì. Mở tủ , bát đĩa thì thật nhưng chẳng chút gì mộng mơ của trẻ con. Thẩm Vu chút mong nhỏ, cô thấy một em bé thực sự dùng bát dành cho em bé, chắc chắn sẽ đáng yêu lắm. Cơm chín. Cô trộn thêm vụn rong biển và ruốc thịt. Đậu Hà Lan và cà rốt vốn hấp chung với gạo lứt, giờ cô nắm thành vài viên cơm nắm nhỏ xinh. Thẩm Vu bày mấy món ăn đĩa. Cân nhắc đến việc Phó Dung mới ba tuổi, ăn nhiều, nên cô chỉ cho một lượng nhỏ xíu mỗi món. "Cái là... cho Phó Dung ?" Giọng trầm ấm của đàn ông bất ngờ vang lên từ phía khiến cổ tay Thẩm Vu run lên.
"Cẩn thận." Phó Nhượng Triều kịp thời đỡ lấy khay thức ăn đang lảo đảo. Sau khi giữ chặt, mới sang Thẩm Vu, thấp hơn quá nửa cái đầu. Người chồng cuồng công việc đột nhiên xuất hiện lưng, đúng là dọa c.h.ế.t . Thẩm Vu vốn nhát gan. Cô , gật đầu: "Vâng, thằng bé vẻ hạ đường huyết, trong khá khó chịu. Chiều nay nó ăn gì cả." Cô vốn luôn tẩy não bản rằng "Chồng tiền về nhà" là chuyện , nhưng khi thực sự đối mặt với một đàn ông cao gần một mét chín, cô vẫn chút luống cuống. Không gì để , thực sự gì cả. "Chuyện đó... Tình trạng của thằng bé kéo dài bao lâu ? Ý là chuyện thích ăn cơm , do thức ăn trong nhà hợp khẩu vị ? Hay là thế nào..." Thẩm Vu đành lái chủ đề sang Phó Dung. Phó Dung con ruột của Phó Nhượng Triều mà là con của trai . vụ t.a.i n.ạ.n máy bay, Phó Nhượng Triều nhận nuôi đứa trẻ mới vài tháng tuổi, xem như con ruột mà nuôi dưỡng. Ánh mắt Phó Nhượng Triều tối sầm :
"Bẩm sinh , bác sĩ gia đình và chuyên gia dinh dưỡng mời đến cũng đều xem qua, nhưng tác dụng gì." Vậy thì lẽ là do thiết lập nhân vật . Dù thì tổng tài bá đạo mà bệnh dày thì còn là tổng tài bá đạo nữa. Cũng chính nhờ chứng chán ăn mà nữ chính mới thể chữa lành cho Phó Dung chứ. Thẩm Vu gật đầu tỏ ý hiểu, cô đưa hai tay : "Đưa cho , lên xem thằng bé ăn . À đúng , vẫn còn dư một ít đấy, nếu ở công ty ăn cơm thì tự ăn nhé."
"Không cần, ăn ở công ty ." Ánh mắt Phó Nhượng Triều lướt qua dái tai ửng đỏ của Thẩm Vu. Hơi nóng từ đáy khay thức ăn truyền đến, bỏng, thu hồi ánh mắt, "Đi thôi, cùng lên xem Phó Dung thế nào."