Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:27:32
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương La vân vê tay áo, nhẹ nhàng lau mồ hôi thái dương Tô Lưu Phong.

Tô Lưu Phong dáng cao lớn, cao hơn Khương La tận hai cái đầu. Để thê t.ử thể chạm tới , đặc biệt khom cúi đầu, ngoan ngoãn cúi xuống.

Sát khí lạnh lẽo quanh thần quan cũng vì sự gần của nàng mà tan biến còn một mống.

Các thần t.ử xem lúc mới hồn, đúng chứ, đây mới giống vị Phật t.ử ôn hòa dễ gần trong ấn tượng của họ, hung thần Tu La chắc chắn là Phụng ác quỷ nhập !

Tuy nhiên, lời đồn "Phật t.ử sợ thê tử" xem thật, từng thấy vị thần quan cao quý nào hạ lời thê t.ử như thế .

Khương La kiên nhẫn lau mồ hôi, nắn nắn cánh tay Tô Lưu Phong, xác nhận thương, nàng ghét bỏ liếc vệt m.á.u dính tay áo Tô Lưu Phong, chu môi: "Tiên sinh dính m.á.u , bộ áo khác , bẩn ."

"Được." Tô Lưu Phong ngoan ngoãn lời.

Phu quân ngoan ngoãn, Khương La mới vui vẻ rộ lên, đôi mắt hạnh long lanh như nước mùa thu, khiến mà nóng lòng.

Tô Lưu Phong lúc mặc pháp y, thấy máu, Khương Hà cũng tiện thảo luận Phật học với nữa.

Khương La trong một thời điểm vẫn tinh ý, nàng dắt Tô Lưu Phong về lều ngủ, tiện thể chọn cho một bộ áo mới.

Khương La thích quần áo sát của qua tay hầu, đa thời gian, áo lót của nàng và quần áo của Tô Lưu Phong đều do tự nàng sắp xếp.

Lúc Khương La lục lọi tìm quần áo, Tô Lưu Phong nàng bắt bên giường chờ đợi. Sợ Tiên sinh buồn chán, nàng còn bưng cho một tách nóng hổi: "Ngài nghỉ ngơi chút , cả ngày chạy theo Hoàng đế, chẳng nghỉ ngơi chút nào. Cũng chẳng hiểu nổi, mấy sứ thần Hoàng đế tự ứng phó , cứ bắt ngài theo gì? Thế chẳng mệt ngài ?"

Vừa , nàng so sánh một bộ áo màu hoa quế và màu xanh trúc. Tiên sinh mặc màu xanh , nhưng mỏng, bộ khác , kẻo lạnh.

Tô Lưu Phong sự lo lắng trong lời của Khương La, khỏi mím môi : "Lần sứ thần Thiên Trúc và các phiên bang khác, trao đổi kinh sách với Đại Nguyệt. Bệ hạ tiếng ngoại tộc, thể ở bên cạnh giúp phiên dịch."

Tô Lưu Phong lý do, Khương La lườm cho một cái.

Tiểu cô nương bất bình: "Bất kể thế nào, chẳng đều mệt Tiên sinh ? Ngài bao nhiêu bài giảng dạy, còn giúp Bệ hạ tiếp đãi sứ thần, bổng lộc cũng chẳng mấy đồng, công ."

Dáng vẻ nàng đòi công đạo cho thật sống động và tinh nghịch, nụ của Tô Lưu Phong càng sâu hơn.

Hắn bất lực lắc đầu: "Bệ hạ là nhà của A La."

Khương La hiểu .

Hắn vì Khương Hà là vua mà dốc sức hỗ trợ, mà là vì Khương Hà là của Khương La, yêu ai yêu cả đường lối về, quan tâm vài phần.

Hôm nay, Khương La càng hiểu rõ Tô Lưu Phong hơn.

Tiên sinh chính là như , việc thiện bao giờ rêu rao với bên ngoài, nàng từ những chi tiết nhỏ nhặt, từng chút một phát hiện cái của .

Khương La đưa một chiếc áo màu trắng vải cho Tô Lưu Phong: "Ngài cứ âm thầm việc, chẳng cho , chịu thiệt thòi lớn đấy!"

"Chẳng thiệt thòi gì để chịu cả." Tô Lưu Phong lắc đầu.

"Hửm?"

"Cưới công chúa, là phúc phận sâu dày ." Hắn chân thành xong câu , Khương La chẳng nên mắng ngốc, là đau lòng cho nữa.

"Tiên sinh ngốc thật!"

Sự thiên vị và yêu thích của nàng dành cho , chỉ thể thể hiện lúc nàng thắt đai lưng cho Tô Lưu Phong.

Khương La ít khi giúp Tô Lưu Phong đồ, luôn phiền động tay.

Hôm nay Khương La tay , tỉ mỉ thắt đai lưng cho .

Tô Lưu Phong nhận lấy, mu bàn tay đưa Khương La đ.á.n.h rớt.

Nàng trừng một cái, oán trách: "Tiên sinh đừng động đậy, rối !"

Khương La tức giận, đôi mày thanh tú cau , đôi môi đào khẽ mím. Dưới ánh nến, cây trâm cài tóc khẽ đung đưa.

"Ừm." Tô Lưu Phong lời, dám giúp nàng nữa.

Khương La dang rộng cánh tay, cánh tay mảnh khảnh vòng qua eo Tô Lưu Phong, nàng dán sát , mặt tựa lồng n.g.ự.c ấm áp của Tô Lưu Phong, do mở đai áo , má còn cọ cọ vài cái, khiến sống lưng Tô Lưu Phong cứng đờ, cơ lưng căng chặt.

Tô Lưu Phong nín thở, tập trung tinh thần, để Khương La phát hiện manh mối.

May mà Khương La một lòng giúp Tô Lưu Phong chỉnh đốn y phục, cũng cảm thấy . Nàng thắt xong đai lưng cho Tô Lưu Phong, Tiên sinh còn vấy bẩn mùi m.á.u tanh, trở thành lang quân ôn thuận .

Gió thổi lều, ánh nến đài đồng tước khẽ lay động.

Khương La nhớ trong những ngày nàng qua đời, Tiên sinh luôn vương mùi m.á.u tanh.

ở nơi nàng thấy, cũng từng nhiều khoảnh khắc c.h.é.m g.i.ế.c như ngày hôm nay?

Trong mày mắt là băng tuyết sương hàn, một tia nhu tình.

Chỉ nàng, mới thể mềm trái tim .

Khương La kìm vươn tay, đầu ngón tay mềm mại vuốt ve khuôn mặt Tô Lưu Phong, nàng khẽ cau mày, là đang hỏi Tô Lưu Phong của kiếp nào: "Tiên sinh thấy cô đơn ?"

"Hửm?"

Nàng giải thoát: "Không , Tiên sinh bây giờ như ."

Khương La kiễng chân, nâng mặt , cẩn thận đặt một nụ hôn lên khóe môi mát lạnh của phu quân.

Vô cớ thưởng, khóe miệng Tô Lưu Phong khẽ nhếch lên.

Đôi vợ chồng trẻ kịp âu yếm bao lâu, Phúc Thọ liền ho nhẹ hai tiếng bên ngoài, nhắc nhở: "Thần quan, Điện hạ! Tiệc quan bắt đầu , Bệ hạ giục nô tài đến bẩm báo một tiếng."

Hai vị trong lều đều là trọng thần tôn quý nhất ngoài mặt của nước Đại Nguyệt, ông nào dám đắc tội.

Tổng cộng chỉ còn đại giám hai năm nữa thôi, đừng để đến già còn mất tiết tháo.

Khương La , lúc đang ở bên ngoài, dù nàng ý động lòng, cũng giữ thể diện cho Tô Lưu Phong.

Tiểu cô nương kiều diễm, cố ý trêu chọc Tô Lưu Phong: "Phần thưởng để dành về phủ nhé."

Không đợi Tô Lưu Phong trả lời, nàng liền nắm tay lang quân, thẳng khỏi lều.

Màn đêm buông xuống, trời thấp thoáng.

Xa xa, lửa trại bập bùng, trong ngoài vây mấy vòng .

Tiệc quan do vị vua trẻ thiết đãi, thực nhiều quy tắc như lão Hoàng đế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-89.html.]

Thiếu niên thiếu nữ ca múa tưng bừng, trò chuyện mật, là chuyện thường thấy.

Các triều thần thấy Trưởng công chúa Khương La cùng Huyền Minh thần quan Phụng sánh vai tới, nhao nhao nhường đường cho họ qua.

Các quan viên hiếm khi cơ hội thấy dung mạo thật của Phật tử, họ cũng nhân cơ hội kết giao quen, nhưng họ thói quen của Phật tử, nếu giống như tăng nhân bình thường uống rượu ăn thịt, họ lên mời ăn, chẳng là xui xẻo ?

Cho đến khi... họ thấy Khương La mời rượu Tô Lưu Phong, uống; gắp thịt cho , ăn.

Mọi trong chốc lát im bặt.

Được , Phật t.ử bách vô cấm kỵ, chỉ Trưởng công chúa Điện hạ mới thể sai khiến.

Thương Vân ở góc khuất của đám đông, cảnh tượng mắt thấy chướng mắt.

Hai cổ tay thương của băng bó kỹ càng. Ngón tay đầy vết chai sần siết chặt chén rượu, vết thương rỉ m.á.u đỏ tươi.

Thương Vân khó chịu, thấy bên cạnh cũng một quan văn cắm cúi uống rượu, nhịn kéo cùng chung mối thù: "Ngươi thấy Phật t.ử nước các ngươi cũng quá tùy tiện ?! Còn thể uống rượu ăn thịt, còn là Điện hạ đút cho! Dựa cái gì..."

Khéo , kéo , chính là Lục Quan Triều.

Cả nhà già trẻ lớn bé nhà đều chịu ơn Khương La, ngày nàng hiến kế cứu , Lục Quan Triều âm thầm nảy sinh tình cảm ái mộ với vị Hoàng nữ nghĩa hiệp .

Không là do che giấu, vì lý do nào khác.

Có một ngày, trong lòng Lục Quan Triều giấu bánh táo tàu hấp xong, vội vã đến phủ công chúa.

Hắn từng thấy Khương La ăn loại bánh , đoán là nàng thích ăn.

Nào ngờ, Khương La thấy bánh táo tàu bọc giấy dầu, bỗng nhiên bật : "Lục Quan Triều, đừng ân cần với ."

Nàng rõ ràng mày mắt đang , lời tổn thương khác.

Mày mắt Lục Quan Triều từng tấc ảm đạm , : "Ta chỉ thấy Điện hạ thích ăn loại bánh táo ."

Khương La bỗng nhiên ngẩn ngơ, nàng kìm vầng trăng phía xa, im lặng .

Hồi lâu , nàng : "Ngươi mua sai ."

"Điện hạ thích nhà nào, đổi..."

Mày mắt Khương La trở nên nghiêm túc, nàng lặp nữa: "Lục Quan Triều, chỉ cần là ngươi mua, thì đều sai."

Chỉ Tô Lưu Phong mới khẩu vị của nàng, Tiên sinh ai cũng thể thế.

Lục Quan Triều hiểu ý của Khương La, lồng n.g.ự.c trống rỗng, trái tim như dùng tay xé toạc, m.á.u chảy đầm đìa.

Hắn đau đến hít khí lạnh, cam lòng hỏi: "Tại Điện hạ... cứ tàn nhẫn với như ?"

Khương La mím môi, kiếp thực nàng và Lục Quan Triều còn ân oán gì nữa.

"Ta đối với ai cũng ." Nàng thở dài, ung dung mở miệng: "Lục Quan Triều, ngươi sai, chỉ là đang đợi ."

"Điện hạ đang đợi ai? Hắn sẽ xuất hiện ?"

"Ta ."

"Vậy ..." Trước khi đến, Lục Quan Triều cầu xin Khương La, để lấp vị trí .

Tuy nhiên, Khương La dứt khoát từ chối: "Chỉ mới . Lục Quan Triều, đừng phí công vô ích nữa, ngươi ."

"Thần hiểu ." Lục Quan Triều ngoan ngoãn quỳ xuống, hành lễ quân thần.

Khương La từ cao xuống, liếc Lục Quan Triều, lạnh nhạt : "Đừng nữa, nếu , sẽ giữ ngươi."

Nàng đối với đủ nhân từ .

"Vâng." Lục Quan Triều dám vượt quá giới hạn nữa, nhất định tuân thủ quy tắc của Khương La, lặng lẽ ở bên cạnh nàng.

Sau đó, đến ngày hôm nay.

Lục Quan Triều tận mắt thấy vầng trăng của , rơi vòng tay của Tô Lưu Phong.

Vốn dĩ, cũng cùng Thương Vân hỏi, dựa cái gì?

nụ xuất phát từ nội tâm của Khương La, đôi mắt rạng rỡ của nàng, cảm thấy... thôi bỏ .

Khương La vui vẻ.

Vầng trăng của viên mãn , cũng .

Lục Quan Triều nâng chén, đôi mắt hoa đào tràn đầy ánh nước long lanh, kính Khương La và Tô Lưu Phong, đó uống cạn ly rượu.

Tô Lưu Phong ngày mai còn bài giảng ở Huyền Minh Thần Cung, giúp Khâm Thiên Giám đo thiên tượng.

Đêm khuya, và Khương La cùng xe ngựa xuống núi, về phủ nghỉ ngơi.

Tô Lưu Phong uống nhiều, chỉ nhấp vài chén nhỏ, ngược Khương La vui vẻ, uống nhiều.

Hai má Khương La ửng hồng, đôi mắt khẽ mở, hai cánh tay mềm mại như xương vòng qua cổ thon dài của Tô Lưu Phong, cứ thế dụi lòng .

Tô Lưu Phong bó tay với sự nũng của tiểu cô nương, khẽ thở dài, ôm eo Khương La, mặc nàng loạn trong lòng .

Cho đến khi, Khương La ngơ ngác Tô Lưu Phong, đầu ngón tay quy củ sờ trong lòng ...

Tô Lưu Phong như chạm chỗ hiểm.

Eo bụng cứng đờ ngay lập tức, cơ bắp cuồn cuộn căng chặt.

Phật t.ử thanh cao tránh ánh mắt .

Thậm chí còn nhẩm niệm kinh tĩnh tâm.

May mà trong xe tối om, ánh trăng, thấy đôi mắt phượng đỏ ửng của .

Tô Lưu Phong dám manh động, nhẫn nhịn sự mạo phạm của Khương La, yết hầu góc cạnh rung động, đôi môi mỏng mím thành một đường trắng bệch.

Cuối cùng, vỡ trận, vẫn bại trận.

Giọng đàn ông khàn khàn, thậm chí là cầu xin, hiếm khi trầm giọng quát mắng tiểu cô nương: "A La... buông tay."

 

Loading...