Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 88

Cập nhật lúc: 2026-04-30 14:27:31
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong màn trướng gấm, một tia nắng vàng rực rỡ đau mí mắt mỏng manh của thiếu nữ.

Hàng mi dài khẽ run, Khương La chậm rãi mở mắt.

Nàng cử động, nhưng cảm thấy khó chịu .

Đêm qua, Tô Lưu Phong to gan lớn mật, phạm thượng.

Suốt cả một đêm.

Eo Khương La tê mỏi. Cử động thêm chút nữa, đầu gối cũng đau.

Trong phòng bừa bộn, nàng gọi thị nữ dọn dẹp.

Khương La đau đầu chống trán, sang bên cạnh, Tô Lưu Phong vẫn đang ngủ say.

Tiên sinh hiếm khi ngủ ngon như , sườn mặt tuấn tú ánh nắng mạ lên một lớp vàng kim, hàng mi tuyết dày rậm, đôi môi mỏng.

Trông dễ hôn.

Khương La nghĩ đến việc Tô Lưu Phong trông thì vẻ nhu mì yếu đuối dễ bắt nạt, nhưng thực chất một khi lang quân thực sự động tâm niệm, nàng cũng thật sự chịu nổi sức bền trời ban đó của .

Sự ôn tồn của Tô Lưu Phong cũng đáng sợ.

Không kiểu mưa to gió lớn ập đến, mà là d.a.o cùn cứa thịt, nước ấm nấu ếch, chậm rãi ung dung từng chút một tan chảy nàng.

Ăn thì cũng là ăn, chỉ là tâm cơ sâu hơn một chút, thủ pháp lão luyện hơn một chút, nàng dễ lừa hơn một chút mà thôi.

Cơ thể cô nương khẽ động, bụng khó chịu.

Cũng chính lúc , dòng trắng trào .

Chăn đệm ướt đẫm.

Khương La cứng đờ dám động đậy...

Nàng bỗng nhận đó là cái gì, nhất thời mặt đỏ bừng!

Hôm qua nàng ngủ quên sớm thế ? Thế mà ...

Tô Lưu Phong dường như gió kinh động, cũng từ từ tỉnh dậy.

“A La?”

Hắn chớp mắt, giọng ngái ngủ một đêm chút mềm, chút khàn, nhưng vẫn quyến rũ.

Tô Lưu Phong định nắm tay Khương La, đầu gối mơ hồ chạm một mảng ướt át.

Hắn hiểu .

Nghĩ đến đêm qua, Tô Lưu Phong vốn định giúp Giang La tẩy rửa, nhưng nàng cứ kêu buồn ngủ mãi.

Lại còn cho phu quân rút .

Tô Lưu Phong tự quá đà, chỉ đành kìm nén trái tim đang rối loạn, coi như đây là một cuộc tu hành.

Hóa tình kiếp khó chịu đựng đến , là do kiến thức nông cạn.

Tô Lưu Phong cân nhắc câu từ vài bận, với Khương La: “Xin , đêm qua A La cho rời , cho nên...” Ta mới lỗ mãng.

“Tiên sinh!” Khương La nghiến răng nghiến lợi: “Trước lắm lời như chứ!”

Cô nương c.ắ.n môi đào đỏ mọng, má đỏ như sắp nhỏ máu.

Tô Lưu Phong một cái, nén nụ bên khóe miệng, dám thêm nữa. Hắn thành thật thu liễm giọng , một lời phát.

Hai bên giằng co hồi lâu, Khương La đầy mồ hôi, khó chịu , Tô Lưu Phong nàng sắp nổi giận, chỉ đành kiên nhẫn dỗ dành, lấy khăn thấm nước nóng, từng chút một giúp Khương La lau .

May mà hôm nay Huyền Minh Thần Cung buổi giảng, nếu Tô Lưu Phong vì việc nhà mà đến muộn, cũng đủ để các tín đồ đàm tiếu .

Mỗi cùng Tô Lưu Phong càn xong, Khương La cảm thấy hổ.

Sợ manh mối, y phục trang sức mặc hôm đó cũng đủ đoan trang, thể hiện uy nghiêm của Công chúa, để chặn miệng ngoài.

Kẻ nào dám khua môi múa mép nàng, g.i.ế.c tha!

Kiếp , Khương La dốc sức đổi vận mệnh của Khương Phúc, nhưng cô vẫn bước lên con đường hòa . Nghĩ đến cuối cùng cô và Hoàng t.ử Hốt Liệt cầm sắt hòa minh, Khương La cũng ngăn cản cuộc hôn nhân tiếp diễn. Có đôi khi nàng nghĩ, lẽ nhiều chuyện đều là do mệnh định.

Mùa đông săn b.ắ.n năm nay, Hốt Liệt một nữa đưa Khương Phúc về thăm kinh thành.

Sau khi phụ của Hốt Liệt qua đời, liền trở thành Khả Hãn đời mới.

Khương Phúc sinh hạ một tiểu vương t.ử một năm , Hốt Liệt trực tiếp sắc phong đứa bé thừa kế ngai vàng tiếp theo.

Lần , đều Hốt Liệt thật lòng yêu thương vị Vương hậu đến từ Trung Nguyên , còn ai dám bất kính với Khương Phúc nữa.

Giao hảo với bộ lạc Thát Ngõa nhiều cái lợi, nhiều bộ lạc nhỏ ở biên giới nể mặt bá chủ thảo nguyên Hốt Liệt, cũng sẽ nảy sinh dã tâm xâm phạm Đại Nguyệt quốc.

Để sự qua hữu hảo sâu sắc hơn với Hốt Liệt, Khương Hà tổ chức một buổi yến tiệc săn mùa đông vô cùng đặc sắc.

Cậu mời các dũng sĩ của bộ lạc Thát Ngõa và con em thế gia giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung ở kinh thành đến dự tiệc, thậm chí ngầm cho phép Trung Nguyên và ngoại tộc thông hôn, để xóa bỏ rào cản giữa hai nước.

Lần , theo Hốt Liệt còn em trai cùng cha khác của là Thương Vân.

Thương Vân khí chất sắc bén như chim ưng giống Hốt Liệt, ngược giống như con tuấn mã tự do phóng khoáng thảo nguyên: nhiệt tình, tự tin, tùy tâm sở dục.

Cậu kính trọng trưởng và tẩu tử, vì từ nhỏ , nên đối với trưởng tẩu mang một tình cảm ngưỡng mộ sâu sắc.

Thỉnh thoảng đùa rằng, cũng cưới một cô gái Trung Nguyên dịu dàng.

Lời Hốt Liệt thấy, túm cổ lôi ngoài lều, ăn cho mấy trận đòn.

Đánh xong còn phủi tay dứt khoát, với Khương Phúc: “Nếu mệnh hệ gì, thằng nhóc c.h.ế.t .”

Nếu theo quy tắc của bộ lạc, thừa kế tài sản của ca ca, chẳng Khương Phúc cũng thành của ?

Khương Phúc mím môi , cảm thấy Hốt Liệt lo xa quá , Thương Vân rõ ràng tâm tư đó.

Thương Vân quả thực , lúc , bộ tâm trí đều thu hút bởi Khương La đang uống rượu sữa ngựa bên đống lửa đằng xa.

Cậu cứ tưởng nữ t.ử Trung Nguyên đều tính tình mềm mại như nước, đầu tiên thấy một nữ t.ử rực rỡ sống động tựa như đóa mẫu đơn phú quý. Nàng khác hẳn với những tiểu thư khuê các khuôn phép cứng nhắc, nàng giống như một con chim ưng tự do chao liượn bầu trời, kiêu hãnh và xinh .

Thương Vân Khương La chớp mắt.

Có lẽ ánh quá mãnh liệt khiến cô nương vui.

Nàng đặt chén rượu xuống, nhướng mày thật cao, đón lấy ánh mắt của Thương Vân.

Đó là một thiếu niên vạm vỡ khoác áo da thú, gương mặt thanh tú. Cậu học kiểu buộc tóc của Đại Nguyệt quốc, đuôi tóc tết hai b.í.m dây đỏ, còn treo vài món trang sức bạc nhỏ.

Người là ai?

Nhìn sang Hốt Liệt bên cạnh , Khương La hiểu , chắc là nhà của vị phu .

Nàng khỏi thêm vài món trang sức bạc nhỏ đuôi tóc Thương Vân, đầu óc lơ đãng, bỗng chốc nhớ đến cuộc gặp gỡ giữa nàng và Tô Lưu Phong ở Trích Tinh Các.

Hôm đó, Tiên sinh cũng khoác một chiếc áo choàng lông cáo trắng, lông cáo mềm mại bao lấy đường viền hàm sắc sảo của , mái tóc đen dài rủ xuống bên vai, cũng dùng dây đỏ chuông bạc buộc .

Tô Lưu Phong khác với thiếu niên ngoại tộc mắt, mang vẻ nhu hòa, hề chói mắt.

Khương La mỉm .

Nụ như hoa của nàng lập tức khiến Thương Vân ngẩn ngơ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-88.html.]

Cậu kích động hỏi tẩu tẩu: “Cô nương xinh là ai ?”

Khương Phúc đang định với phu quân về cách ăn thịt cừu ban đêm, đầu Thương Vân hỏi , bất lực theo ánh mắt , ngây như phỗng: “A, đó là tam tỷ của .”

“Là vị Bảo Châu Công chúa đó ? Hèn chi.” Thương Vân ngưỡng mộ đại danh Khương La lâu: “Nàng như mặt trời .”

Khương Phúc lời như đống lửa.

Cô khuyên Thương Vân đừng đ.á.n.h chủ ý lên Khương La: “Tam tỷ của đại diện cho Đại Nguyệt quốc liên hôn với Huyền Minh Thần Quan, việc quan hệ đến quốc mạch quốc vận, đừng phạm ngốc, xông lên chuốc họa !”

Thương Vân lời , liền tưởng tượng Khương La là một nàng công chúa đáng thương phận trói buộc, bất do kỷ.

Cậu cứu nàng khỏi dầu sôi lửa bỏng.

Thế là, Thương Vân chuyện với Khương Phúc nữa, mà thẳng lưng, thẳng về phía Khương La.

Thương Vân hành lễ diện kiến quân chủ với Khương La, dùng tiếng Đại Nguyệt bập bẹ, chân thành : “Điện hạ an hảo, thần là Hoàng t.ử Thương Vân của bộ lạc Thát Ngõa. Hôm nay gặp xiêu lòng Điện hạ, ý kết với Đại Nguyệt quốc, mong Điện hạ chấp thuận.”

Khương La thiếu niên trạc tuổi nhà mặt, : “Hoàng t.ử Thương Vân e là , bản công chúa kết hôn ?”

“Đó là liên hôn trong nước, là sự lựa chọn bất đắc dĩ của Điện hạ. Còn thần thật lòng ngưỡng mộ Điện hạ, giữa và nàng là kết duyên vì tình, về bản chất là khác . Cho dù thể thành với Điện hạ, thần cũng thể ở kinh thành bầu bạn với Điện hạ.”

Trong mắt Thương Vân sự ái mộ khó thể bỏ qua, dù cũng ý định tranh giành hoàng quyền bộ lạc, chi bằng theo tiếng gọi con tim, ở bên cạnh nữ t.ử yêu.

Khương La thực sự dội gáo nước lạnh , dù màn tỏ tình moi gan móc ruột của thu hút ít con em thế gia và hoàng quốc thích xem náo nhiệt.

Cách đó xa, thậm chí còn Hoàng đế Khương Hà và Huyền Minh Thần Quan Tô Lưu Phong đang cùng thảo luận Phật lý.

Khương La nhất thời im lặng...

Chuyện vẻ lớn đây.

Thương Vân theo tầm mắt nàng, nhếch môi đầy ác ý: “Vị chính là phu quân của Điện hạ ?”

Trông bệnh tật ốm yếu, mong manh vô cùng.

Trên còn mùi hương đàn trầm buồn tẻ, là cao tăng đắc đạo , là dáng vẻ mà Thương Vân ghét nhất.

Ở bên cạnh một như , Công chúa thực sự sẽ hạnh phúc ?

Thương Vân cố ý khiêu khích Tô Lưu Phong: “Điện hạ, ở thảo nguyên chúng , nữ t.ử nhất xứng đôi với dũng sĩ lợi hại nhất. Cuộc thi đấu của bộ lạc , đàn ông cường tráng nhất trường săn.”

Ý là, lợi hại hơn Tô Lưu Phong nhiều, chiếm ưu thế bẩm sinh, Tô Lưu Phong nên ngăn cản sự kết hợp giữa và Khương La.

Thằng nhóc gây rối thế nhỉ?

Khương La chọc cho phiền phức, lườm Thương Vân một cái.

“Tiên sinh...” Nàng đang định vài câu giải thích tình hình mắt.

Lại thấy Tô Lưu Phong vẫn giữ vẻ dịu dàng phong lưu nhã nhặn, hề tức giận, còn cung kính với Khương Hà: “Bệ hạ, xin cho phép Phụng vô lễ, mặt bá quan văn võ và sứ thần, tạm trút bỏ bộ pháp y .”

Khương Hà hiểu ý trong lời của Tô Lưu Phong, nhưng dám ngăn cản hành động của Phật tử? Vội vàng “Được”.

Tô Lưu Phong đón lấy ánh mắt lo lắng của Khương La, xoa đầu thê tử, khẽ : “Đừng lo.”

Ngay đó, Tô Lưu Phong chậm rãi trở về lều, khi trở , bộ lễ phục ngàn Phật quý giá Phật t.ử cởi bỏ, đó là chiếc áo dài xanh thêu vân trúc thường mặc ở nhà.

Mái tóc dài vốn xõa bên vai cũng mũ hoa sen buộc gọn đỉnh đầu, đuôi tóc dài bay bay trong gió, toát một loại sát khí sắc bén khác hẳn với thần phật.

Hoàng đế hiểu , chẳng lẽ Phật t.ử định tỷ thí với Thương Vân?!

Không ! Nhỡ tên man tộc tay nặng nhẹ, Tô Lưu Phong thương, thì khí vận Đại Nguyệt quốc của họ ?

Khương Hà bất lực Khương La một cái, nghiến răng: “A tỷ đúng là hồng nhan họa thủy! Còn mau khuyên Thần quan .”

Khương La lâu thấy dáng vẻ cầm kiếm của Tô Lưu Phong, suýt thì quên mất, Tiên sinh vốn dĩ võ nghệ cao cường.

Nàng bày vẻ mặt chờ xem kịch vui, cố ý bước tới chỉnh cổ áo cho Tô Lưu Phong.

Tiên sinh bao giờ phô bày tư tâm bên ngoài, hôm nay thế mà cũng khác thường, con mắt của bao , vạch rõ nàng là vật sở hữu của .

Không hổ danh là “học trò ngoan” do một tay nàng dạy dỗ, Tiên sinh tiến bộ thần tốc thật.

Khương La cố ý kiễng chân, ghé sát tai Tô Lưu Phong, thẹn thùng thì thầm: “Ta cho Tiên sinh chút tiền thưởng nhé? Nếu Tiên sinh thắng, ba đó cho phép , đêm nay sẽ chiều tất.”

Câu khiến tai Tô Lưu Phong đỏ bừng, rũ mắt, đáp lời.

Chỉ là, gân xanh mu bàn tay lang quân khẽ nổi lên, rõ ràng siết chặt thanh kiếm trong tay hơn, kiếm khí hùng hậu dường như tràn từ mũi kiếm, sẵn sàng bùng nổ.

Khương La lười biếng dựa ghế , gật đầu với Thương Vân: “Đã ý với , thì tranh giành với phu quân của một phen . Dù thì, bản công chúa cũng ngưỡng mộ kẻ mạnh.”

Lòng nhiệt huyết của Thương Vân dâng trào, lập tức rút đôi đao cong từ tay thị vệ. Lưỡi kiếm xé gió, truyền đến tiếng rít gào.

Cậu chiến đấu vì tình yêu, coi Tô Lưu Phong là tình địch, tay tàn nhẫn.

Khương Hà chuẩn sẵn sàng, nếu Tô Lưu Phong gặp bất trắc, cấm vệ quân cung đình sẽ lập tức lao lên bảo vệ.

Nào ngờ, ngay khi tưởng rằng một Tô Lưu Phong văn nhã yếu đuối sẽ địch lưỡi đao hung hãn , thì tiếng binh khí va chạm chói tai vang lên, hoa lửa b.ắ.n tứ tung, là Tô Lưu Phong cầm kiếm chặn đòn tấn công.

Thương Vân rốt cuộc vẫn khinh địch, chân loạng choạng, suýt chút nữa Tô Lưu Phong ép lùi.

Cậu cam lòng, định phản công nữa, nhưng trong khoảnh khắc xoay vung đao cong, eo đau nhói.

Trong chớp mắt, m.á.u tươi b.ắ.n , mùi m.á.u tanh nồng nặc lan tỏa.

Hóa Tô Lưu Phong phán đoán chiêu thức của , vung trường kiếm c.h.é.m về phía Thương Vân một bước.

Chiêu kiếm của Tô Lưu Phong dứt khoát, chứa đầy sát ý, hề chút dịu dàng và lòng trắc ẩn của Phật t.ử .

Chỉ trong một thoáng lơ là, cổ tay Thương Vân thương, da tróc thịt bong, đao cong cũng rơi xuống đất.

Và lưỡi kiếm lạnh lẽo , đang kề sát cổ Thương Vân.

Tô Lưu Phong vì hòa khí quốc gia, rạch toạc da thịt thiếu niên.

Thương Vân thua triệt để.

Cậu hoảng hốt bất an, ngẩng đầu lên, bắt gặp một đôi mắt phượng trầm đục.

Gương mặt lang quân lạnh lùng, sự dịu dàng dành cho Khương La còn tồn tại.

Hắn thản nhiên : “Ngươi thua .”

Thương Vân dù cam tâm, nhưng cơn đau dữ dội tay cũng nhắc nhở sự bất lực của , nghiến răng: “Phải, cam bái hạ phong.”

Tô Lưu Phong chậm rãi thu kiếm, trong ánh mắt ngỡ ngàng của , tựa như cái thế hùng, bước về phía Khương La.

Ráng chiều rực rỡ, tà áo xanh của đàn ông phiêu dật, bay phấp phới trong gió.

Đôi môi mỏng vốn lạnh lùng của Tô Lưu Phong, vì nụ của Khương La mà từ từ cong lên.

Hắn đón lấy ánh mắt của Khương La, : “Bây giờ, Điện hạ thuộc về .”

Hóa , hóa Tô Lưu Phong nguyện ý động binh đao với khác, là để tuyên bố quyền sở hữu ?

Trái tim Khương La trong khoảnh khắc bay lên cao vút, pháo hoa nổ tung bốn phía, tim đập như trống dồn.

Nàng rung động, vui sướng, kìm mím môi .

Hóa , Tiên sinh cũng lòng chiếm hữu đối với nàng.

 

Loading...