Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 72
Cập nhật lúc: 2026-04-28 14:50:19
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phủ công chúa, Khương La tổ chức một bữa tiệc ăn mừng.
Chuyện Lý Tông Hiển vướng vòng lao lý, Khương La góp công lớn. Không mưu kế gì cao siêu, nàng chẳng qua là giả truyền thánh chỉ Thiên tử, đồng thời liên lạc với Khương Phúc, nhờ cô thuyết phục Hốt Liệt vương tử, mượn những man di diễn một vở kịch.
Không còn cách nào khác, bởi vì Lục Quan Triều truyền tin đến, Đại hoàng t.ử ý lôi kéo Lý Tông Hiển.
Lão tướng dũng mãnh thiện chiến nếu cấu kết với Khương Đào, trận thế mà hai cháu thể gây quá lớn, nàng dám đ.á.n.h cược.
Muốn sống sót, thể tránh khỏi đôi tay dính máu.
Trong lúc nâng chén cạn ly, Khương La vầng trăng thanh lạnh, hỏi Tô Lưu Phong: "Ta tội nghiệt sâu nặng, còn hại , Tiên sinh thấy bẩn thỉu ?"
Khương La gọi Tô Lưu Phong là "phu quân", nàng từng câu từng chữ đều hỏi thầy mặt .
Ánh mắt Khương La dịu dàng bi thương, dường như đang xuyên qua mắt, hỏi Tô Lưu Phong của kiếp .
Tô Lưu Phong hiểu lo lắng và bàng hoàng của nàng, đưa tay, nhẹ nhàng xoa mái tóc đen nhánh của tiểu cô nương, nhuộm hết lớp sương lạnh . Hắn trịnh trọng trả lời: "Học trò nếu , tội nặng hơn, là thầy. Ta lẽ nên dạy A La nhiều cách giữ hơn, chứ để một tự trách và áy náy. A La, đều ở ."
Lỗi đều ở .
Khương La sững sờ, ngay đó một tiếng: "Tiên sinh quả thực dễ bắt nạt a."
"Hửm? Sao cảm thán ?"
Nàng tránh ánh mắt, nhấp rượu: " Tiên sinh là, học trò của học hư . Nàng chỉ lộng quyền, còn tư tình thể với trưởng bối."
Tô Lưu Phong lờ mờ hiểu, hỏi nữa.
Hắn bồi Khương La uống hết chén đến chén khác, Tô Lưu Phong luôn thấu tình đạt lý như .
Khương La uống say bí tỉ, nàng bò bàn, lúc thì gọi "ma ma", lúc thì gọi "Tiên sinh".
Tô Lưu Phong bó tay với nàng, chỉ đành cúi , định bế tiểu cô nương về phòng.
Đợi đến gần, ngửi thấy mùi hoa nhài, là loại xà phòng hương hoa mới mà Khương La khoe với mấy hôm , nàng thấy mùi trang nhã, thơm lắm.
Nghĩ đến Khương La tinh quái hiến bảo mặt , Tô Lưu Phong khỏi nhếch môi, tâm trạng .
Hắn từ trong tay áo lụa xanh biếc đưa ngón tay trắng nõn, đang định vén lọn tóc của Khương La đang trôi nổi trong nước rượu, thấy nàng đột nhiên mở mắt, ở cách gần.
Khương La dáng vẻ say rượu, đôi mắt hạnh như gột rửa qua nước, phản chiếu sắc tuyết, sáng.
Nàng ngẩn ngơ Tô Lưu Phong, đang nghĩ gì.
Hồi lâu, Khương La má đỏ hây hây rạng rỡ, ngọt ngào gọi một tiếng: "Phu quân."
Tô Lưu Phong sững , thở cũng trở nên chậm chạp.
Không "Tiên sinh", mà cứ gọi là "phu quân" ?
Tô Lưu Phong thậm chí tưởng rằng, Khương La nhận nhầm thành hai . Hắn của kiếp là thầy nàng kính trọng, của kiếp là đầu ấp tay gối thiết của nàng.
Vì sự suy diễn , trái tim Tô Lưu Phong khỏi trở nên mềm mại, hóa thành vũng nước xuân tan chảy.
Hắn đỡ nàng dậy, Khương La mềm nhũn dựa . Một cánh tay ngó sen trắng nõn từ trong tay áo trượt , một đoàn trắng nõn nà, đặt lên cổ . Tiểu cô nương kiễng chân, cố gắng vươn a vươn, ý đồ vòng qua cổ Tô Lưu Phong.
Hắn bó tay với nàng, chỉ đành thuận theo cúi đầu, bề váy nàng, mặc Khương La gì thì .
Khương La cuối cùng cũng ôm Tô Lưu Phong, nàng phát tiếng thở dài thỏa mãn, tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ , lọt tai Tô Lưu Phong, khiến sống lưng cứng đờ.
Lang quân dám động đậy, nơi mắt thấy, là cánh tay của Khương La.
May mà nàng khoác áo choàng, lớp áo dày, sẽ lạnh.
Tô Lưu Phong bỗng nhớ đến lâu , khi còn ở trấn Ngọc Hoa, Khương La chăm sóc thương bên giường.
Rõ ràng buồn ngủ, nàng vẫn cứ ở bên cạnh, ánh nến, tay áo Khương La trượt xuống, lộ cánh tay nhỏ nhắn, trắng muốt một đoạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-72.html.]
Mày mắt Tô Lưu Phong càng thêm dịu dàng, bởi vì phát hiện, Khương La từ đầu đến cuối, một chút cũng đổi.
Tô Lưu Phong thời niên thiếu, thực đối xử với Khương La lạnh lùng. Hắn còn cách xử lý thiện ý, chỉ thể theo bản năng né tránh, bày vẻ mặt nghiêm nghị, từ chối Khương La. Bản năng Khương La khó mà lui, nàng vấy bẩn.
"Phu quân."
Khương La uống say dính , nàng gọi một tiếng. Sau đó, nàng áp khuôn mặt nóng hổi cổ lạnh lẽo của Tô Lưu Phong, cọ cọ triền miên, lưu luyến rời.
Tô Lưu Phong cau mày, như sét đánh, khó chịu. Hắn thể thừa lúc say, chiếm tiện nghi của Khương La, mặc nàng càn, thực là đê tiện.
Ít nhất, Khương La tỉnh táo.
Tô Lưu Phong suy nghĩ cho nghẹn họng, cũng đang nghĩ gì.
Lúc tỉnh táo, Khương La từng bày tỏ .
Nàng hôn , sự thiết giữa thầy trò, nàng đối với tình cảm nam nữ.
"A La..." Giọng Tô Lưu Phong run run, trốn.
nàng dán chặt lấy , chút kỹ xảo khuyên nhủ lang quân: "Phu quân, nóng, cứ dán một chút thôi, ?"
Hắn thể ? Nàng giày vò quá.
"Nàng say ."
"Ừm."
"Chúng về phòng, uống canh giải rượu, ?" Tô Lưu Phong cực kỳ kiên nhẫn dỗ dành cô gái.
Khương La vắt óc suy nghĩ một hồi, cuối cùng khẽ gật đầu: "Được."
Nàng tối nay mười phần trẻ con, cúi đầu giày một cái, đầu ngón chân lạnh buốt, tiểu cô nương bộ mếu máo lóc: "Không nữa, chân lạnh."
Tô Lưu Phong bất lực: "Ta bế Điện hạ, ?"
"Được." Khương La rạng rỡ, coi Tô Lưu Phong như cái cây, tay chân cùng sử dụng, leo lên .
Tô Lưu Phong bất đắc dĩ, chỉ đành dùng cánh tay đỡ m.ô.n.g Khương La, nhẹ nhàng bế nàng lên. Tiểu cô nương co rúm như con tôm, ngoan ngoãn trong lòng Tiên sinh.
Trong sân vẫn còn tuyết đọng dày, Tô Lưu Phong bế Khương La về phía . Hắn giơ tay áo lên, che chắn cho nàng từng mảng gió tuyết lớn, bảo vệ cô bé thật kỹ cánh.
Khương La tay áo ngứa, tức giận nắm lấy tay Tô Lưu Phong.
Nàng mở mắt , như dỗi hờn c.ắ.n mạnh cổ tay Tô Lưu Phong một cái.
Quay đầu , Khương La bắt gặp đôi mắt phượng bất lực của Tô Lưu Phong, cẩn thận l.i.ế.m một cái, ý đồ chữa thương cho Tô Lưu Phong. Chính là một chút đầu lưỡi chuyển động nhẹ nặng , khiến Tô Lưu Phong mất hồn.
Cái lưỡi ấm nóng, trượt da thịt, rõ ràng là an ủi , mạc danh khiến càng thêm khô nóng.
"Không thế." Tô Lưu Phong bất động thanh sắc tránh ánh mắt, dám mắt Khương La.
"Tại ?" Khương La thổi thổi cho Tô Lưu Phong, ngượng ngùng: “ c.ắ.n đau phu quân mà."
"Không đau ."
"Thật ?" Khương La giữ thái độ nghi ngờ.
"Ừ."
Thực nguyên nhân căn bản nhất là, Tô Lưu Phong sợ hãi.
Có khoảnh khắc đó, cảm thấy ... dường như thể thầy học sinh kính trọng nữa.
Hắn d.ụ.c vọng con , suýt chút nữa mất kiểm soát.