Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 68
Cập nhật lúc: 2026-04-27 14:48:34
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nửa tháng , Hoàng đế hạ chiếu: La Điền tham tang uổng pháp, tàn hại bách tính địa phương, niệm tình khi c.h.ế.t hối cải, đem bộ bạc cứu trợ tham ô trả, nên chỉ tịch biên gia sản sung công, họa lây tới tộc nhân. Còn Tô Lưu Phong phá án công, thăng Đại Lý Tự Thiếu khanh, quan chức chính tứ phẩm, quả thật là một bước lên mây.
Các quan trong nha môn đều , đợi ngày nào đó Bạch Đại khanh về hưu, vị trí Đại Lý Tự khanh chắc chắn sẽ do Tô Lưu Phong đảm nhiệm. Tên tiểu t.ử tuổi còn trẻ mà thăng quan nhanh như , ngày nội các bái tướng cũng chừng.
Làm phò mã thiên gia, quả là đúng nước cờ.
Mấy lão thần am hiểu thế sự chỉ điểm cho cấp : Tô Lưu Phong thể bước bước lên cao, chẳng qua là vì xuất hàn môn, cha đều mất. Những như chỉ thể bám thiên gia mà sống, sẽ phản bội Hoàng đế, dùng đương nhiên là thuận tay.
Những lời bàn tán lưng của các quan , Tô Lưu Phong đều rõ.
để tâm.
Hắn dường như một sức chịu đựng trời ban, đối nhân xử thế vô cùng trầm .
Tô Lưu Phong tự , thể kết duyên cùng Khương La, vốn dĩ là chiếm món hời lớn.
Qua tháng Tám, trời sắp thu.
Đường Lâm Khương La đưa về phủ công chúa. Chuyện ở ngoại viện, Triệu ma ma giao quyền cho Đường Lâm phụ trách, cũng coi như mưu cầu cho một công việc định.
Đường Lâm một bước lên quản sự trong phủ công chúa, đắc ý thôi. Hắn tài ăn , chẳng mấy chốc thiết với trong phủ như một nhà.
Mấy ngày nay trời mưa mấy trận, mặt đất ướt nhẹp, là nước. Không khí ẩm ướt khiến lũ quạ dám bay lượn lung tung, sợ ướt lông, nên buổi chiều tà hiếm khi yên tĩnh một lúc.
Đêm đến, Khương La chê trời lạnh, sớm gọi Tô Lưu Phong về phòng ăn lẩu. Nàng dùng đũa chung gắp những lát thịt mỏng nhúng nồi nước dùng cay nồng, Tô Lưu Phong ăn cay, mùi hồ tiêu sặc đến ho sù sụ.
Khương La thấy khóe mắt Tô Lưu Phong đỏ lên, lúc mới kiềm chế, vội bảo Triệu ma ma mở cửa sổ .
Hơi nóng tản ít, Khương La gắp cho Tô Lưu Phong mấy lát cá trắng ngần nhúng chín và mấy cái há cảo vỏ bột đậu xanh, tạ : “Ta quên mất phu quân ăn cay, nếm thử cái .”
Tô Lưu Phong ý trách cứ, mỉm : “Nếu vì mà đổi khẩu vị nàng quen ăn, chẳng chịu thiệt thòi ? Ta nỡ để A La chịu thiệt, đành để chiều theo nàng .”
Lời mà lòng ấm áp, tai nóng bừng.
Khương La dám so đo tính toán kỹ, nàng trong lời của Tô Lưu Phong chỉ tình , nàng mà nghĩ nhiều thì thương chính là .
Vì , nàng cong đôi mày liễu với : “Phu quân đối với thật .”
Tô Lưu Phong mà . Chỉ tư tâm của là gì.
Buổi tối, Triệu ma ma ngắt mấy cành hoa mỹ nhân cắm bình gốm Quan Âm cổ cao để Khương La ngắm, bàn còn bày một đĩa đào bỏ hạt. Vì Khương La đến kỳ kinh nguyệt, bụng đau, Triệu ma ma cho đá đào mà nấu cho nàng một ấm nước gừng đường đỏ.
Tô Lưu Phong mấy đề nghị chia phòng ngủ đều Khương La dùng đủ loại lý do từ chối. Chính nàng cũng rõ nguyên do, rõ ràng nam nữ đồng sàng là chuyện cực kỳ hoang đường, đặc biệt họ còn là vợ chồng giả. Khương La cứ quyến luyến Tô Lưu Phong, nàng thích giữ chặt trong lòng bàn tay, đặt ở nơi mắt thể thấy.
Đôi khi, Khương La nghĩ sâu xa hơn, cũng cảm thấy sự chiếm hữu của đối với Tô Lưu Phong chút đáng sợ. Có lẽ “tình ” chỉ là lớp vỏ ngụy trang giả dối, bên trong ẩn chứa những tư tâm thể .
nàng vốn tính và ích kỷ, khi Tô Lưu Phong thoát khỏi cái lồng , nàng giam lỏng bên cạnh thì ?
Có lẽ đợi đến ngày Hoàng đế băng hà, Khương La mới thể lương tâm trỗi dậy, trả tự do cho phò mã gia.
Ưm, nàng đê tiện nhỉ? nàng nhịn , huống hồ Tô Lưu Phong bao giờ từ chối.
Đều là của Tiên sinh cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-68.html.]
Tháng Tám đốt địa long tường lửa, khi ngủ, Tô Lưu Phong sợ Khương La lạnh nên lấy chăn mỏng đắp cho nàng.
Khương La ngủ thói quen tất, mặc một bộ đồ ngủ trắng tuyết, xếp bằng bên mép giường ăn đào.
Nước quả đỏ tươi chảy dọc theo kẽ ngón tay nàng, ngay khoảnh khắc suýt nhỏ xuống chăn nệm, Tô Lưu Phong chặn .
Lang quân nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô nương, lấy khăn tay cẩn thận lau cho nàng.
Tô Lưu Phong bất lực: “Suýt nữa thì bẩn áo .”
Khương La hì hì hai tiếng: “Chẳng còn phu quân trông chừng ? Không lo.”
Đôi mắt hạnh của tiểu cô nương liếc lên, thấy áo ngoài của Tô Lưu Phong. Hắn ở một với nàng vẫn quá câu nệ, rõ ràng chỉ cần mặc một bộ áo lót ngủ là , thế mà còn khoác thêm một lớp áo rộng màu trắng trăng để che chắn.
Có điều Tô Lưu Phong dung mạo tuấn tú, dù quấn bao nhiêu lớp áo cũng che lấp vẻ như hoa mai nở trong tuyết của .
Khương La chớp mắt: “Phu quân, giờ mới chớm thu, quấn kỹ thế là đang đề phòng ?”
Tô Lưu Phong thì lúng túng, đầu ngón tay run lên, cố gắng kìm nén sự hổ, giọng bình thản : “Không .”
“Vậy thì đằng nào cũng cởi, tại mỗi nội thất, đều bao bọc tầng tầng lớp lớp thế? Ta đến mức sắc lệnh trí hôn mà tay với trưởng chứ?”
Tô Lưu Phong mím môi: “Ta lo A La bậy.”
Khương La đầy ẩn ý: “Ồ, hiểu , phu quân là lo cho chính .”
Nàng nổi hứng trêu đùa, đặt quả đào lên cái bàn nhỏ bên cạnh, lau sạch nước quả ngón tay khăn, lăn giữa giường.
Khương La hai tay chống cằm như đóa hoa, chớp chớp mắt: “Là do quá , phu quân sợ kìm lòng ?”
Nàng chỉ là cố tình trêu chọc Tô Lưu Phong, chọc .
Nào ngờ phản ứng của Tô Lưu Phong lạ, như thẹn quá hóa giận, giọng lạnh một chút: “A La, đừng đùa giỡn với vi .”
Hắn nhấn mạnh từng chữ, hiếm khi tỏ thái độ với nàng. Lại còn đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “ trưởng”, dường như đang cảnh cáo Khương La.
Khương La ngượng ngùng thu tay về, lầm bầm: “Biết mà.”
Thấy tiểu cô nương ủ rũ, Tô Lưu Phong áy náy: “Xin , cố ý hung dữ với . Ta chỉ là...”
“Ta hiểu.” Khương La rộng lượng xua tay: “Phu quân khắc kỷ phục lễ, coi trọng quy tắc, dung thứ cho học trò thiếu nghiêm túc như tùy ý mạo phạm.”
“...” Là , mà cũng .
Tô Lưu Phong biện bạch thế nào nữa, đành im lặng.
Thực , giữ bản tâm, là .
Bởi vì , Khương La trêu đùa, mày mắt xinh tắm ánh nến, đến mức gì sánh .
Suýt chút nữa, loạn tâm trí , ép vượt quá giới hạn.