Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 55

Cập nhật lúc: 2026-04-24 14:45:42
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương La đến điện Lan Khê.

Hoàng nữ xuất hiện, tiểu thái giám đang quét dọn liền dừng tay, lén lút dòm ngó. Tiểu hoàng môn vững vàng, ánh mắt liếc ngang liếc dọc, cung nữ Lục Ỷ tát cho một cái đau điếng đầu: "Thu cặp mắt của ngươi ngay, chuyện gì nên quản, chuyện gì nên quản, phân biệt ? Còn ngó như thế thì đừng ngoài vỗ n.g.ự.c xưng là nô tài điện Lan Khê chúng nữa!"

Lời nặng nề, ý đuổi tiểu thái giám . Tiểu hoàng môn lập tức quỳ xuống: "Tỉ tỉ, đều là hiểu chuyện, dám mất mặt Quý phi nương nương nữa."

"Hừ, tránh ." Lục Ỷ đá tiểu thái giám một cái, mặc kệ lăn lộn trong đống tuyết, trông thật nực . Nhìn thì vẻ tàn nhẫn, nhưng Khương La hiểu, cô đang bảo vệ .

Nếu Khương La là kẻ hẹp hòi, tiểu thái giám liếc mắt lung tung, khó bảo chọc giận nàng, sai móc đôi mắt đó .

Lục Ỷ niềm nở đón Khương La điện, : "Điện hạ, Quý phi nương nương tin đến từ sớm, sai nô tì xuống Ngự thiện phòng nấu canh cá tươi sò điệp sữa, đợi uống một bát cho ấm ."

Khương La mỉm : "Đa tạ Nhu Quý phi nhớ đến, trong lòng ấm áp vô cùng."

Nàng đối đãi với trong cung hòa nhã, đưa bàn tay trắng nõn như ngọc giấu trong ống tay áo lông cáo cho Lục Ỷ dìu phòng. Chưa hai bước, Khương La thấy bậc thềm đá phủ đầy tuyết một bóng lẻ loi đang quỳ.

Những bông tuyết rơi từng chùm, bám vai cô gái gầy gò khẳng khiu, tựa như lớp đường bột rắc lả tả bánh ngọt.

Khương La bước tới phủi giúp cô bé.

Có lẽ cảm nhận ấm cánh tay, cô bé đang lạnh cóng ngơ ngác ngẩng đầu lên, vui mừng reo lên: "Tam hoàng tỉ!"

Khương La tiếng gọi cho sững sờ, khoảnh khắc tiếp theo thấy cô bé toét miệng rạng rỡ. Khuôn mặt hồng hào còn nét trẻ con, đôi má phúng phính cùng đôi mắt cong cong, tướng mạo dễ mến, chẳng chút tâm cơ nào.

Khương La ngẫm nghĩ kỹ, trong cung còn vị Hoàng nữ nào thất sủng nữa, suy tính hồi lâu mới nhớ một . Nàng ngập ngừng hỏi: "Muội là... Tứ ?"

Trong cung, thứ tự của Hoàng nữ và Hoàng t.ử đều tính riêng. Giữa Đại hoàng t.ử Khương Đào và Tứ hoàng Khương Hà vốn còn hai hoàng t.ử c.h.ế.t yểu.

con cái Hoàng đế ít ỏi, nuôi nấng mãi mới lớn, tên họ biến mất ngọc điệp, nên đổi chế độ, tính cả những đứa trẻ c.h.ế.t yểu , sắp xếp theo thứ tự. Tức là, Nhị công chúa Khương Mẫn cũng một Đại hoàng nữ, Hoàng đế nhớ thương Đại công chúa nên giữ tên nàng mãi. Cũng coi như trọn vẹn tình sâu nặng của bậc đế vương bạc bẽo.

Thế nhưng, từ khi Nhu Quý phi sinh hạ Tứ hoàng t.ử Khương Hà, những đứa trẻ trong cung khó nuôi lớn, đứa c.h.ế.t yểu ngay khi sinh, đứa ba năm tuổi gặp chuyện, vị Tứ hoàng mạng lớn, dù mẫu phi che chở cũng may mắn sống sót, còn lớn đến mười một tuổi như bây giờ.

Khương La kiếp ít gặp Tứ Khương Phúc, chỉ Triệu ma ma kể loáng thoáng. Trong cung còn một vị Hoàng nữ yêu thương, tuổi còn nhỏ thể xuất giá mở phủ, vẫn luôn sống ở Thu Hương viện cạnh lãnh cung, quanh năm suốt tháng ít qua với trong cung.

Hôm nay thật trùng hợp, đến điện Lan Khê.

Khương La thắc mắc hỏi: "Sao quỳ ở đây? Bị Nhu Quý phi phạt ?"

Theo nàng , Nhu Quý phi kiểu chủ t.ử thích trách phạt bên cạnh. Tứ hoàng ngoan ngoãn chắc chọc giận bà nhỉ.

Khương La định đỡ Khương Phúc dậy, nhưng cô bé lắc đầu từ chối: "Nhu Quý phi phạt , là việc cầu xin nương nương."

Nói xong, cô bé nảy sinh một tia hy vọng: "Tam hoàng tỉ, tỉ đỡ giúp ? Mẫu bệnh nặng, cần mời ngự y của Ngự d.ư.ợ.c phòng đến chữa trị, nhờ Nhu Quý phi giúp đỡ."

"Muội thể tự mời ?"

Khương Phúc ngượng ngùng: "Muội cầu xin Phụ hoàng , quản chuyện sống c.h.ế.t của mẫu , còn lệnh cấm đến thăm các tần phi trong lãnh cung nữa, nhưng bà là mẫu của mà..."

"Tứ , cẩn thận lời . Trong cung thể mẫu chỉ Hoàng hậu thôi."

"Muội ." Khương Phúc thở dài: “Tam hoàng tỉ, tỉ thiết với Nhu Quý phi, giúp một , ?"

Khương La hiểu đầu đuôi câu chuyện, sẽ ngốc nghếch tay giúp đỡ bừa bãi. Lục Ỷ thấy Tứ công chúa giữ chặt Khương La buông, cũng cứng rắn gỡ tay Khương Phúc , lạnh lùng : "Tứ Điện hạ, đến cầu xin Quý phi nương nương nhà nô tì, chi bằng cầu Hoàng hậu nắm giữ phượng ấn. Đó mới là đầu hậu cung, ai cũng lệnh phượng mạch, hà cớ gì cứ bám riết lấy chủ t.ử nhà nô tì."

Khương Phúc ủ rũ cụp mắt: "Sẽ chẳng ai giúp bà ..."

"Đó là mệnh của các tiểu chủ, nô tì một câu to gan, sống trong cung ai mà nhận mệnh chứ?" Lục Ỷ lấy chắn Khương Phúc, động tác mời Khương La: “Tam Điện hạ, mời theo nô tì, nương nương đợi ở tẩm điện lâu ."

Khương La gật đầu, dẫn Triệu ma ma cùng điện.

Gió tuyết ngày càng lớn, Khương La đầu cô bé đang vùi trong tuyết.

Muội gầy gò, tươi sáng như , vài phần giống Khương La ngày .

Lục Ỷ rõ ràng đầu , nhưng lưng như mắt. Cô xách đèn lồng da dê soi đường, khẽ : "Tam Điện hạ, chuyện xin đừng cố tình nhắc với Quý phi. Nô tì hầu hạ nương nương trong cung gần hai mươi năm ... Nô tì rõ, Quý phi với bất kỳ ai."

Lục Ỷ tuy quá rõ ràng, nhưng Khương La cũng hiểu mấu chốt. Ý ngoài lời của cô rõ ràng, hai mươi năm đủ để thấu sự thịnh suy của hậu cung, cũng hiểu rõ ngọn ngành chuyện cũ. Nhu Quý phi lạnh nhạt với Tứ hoàng nữ là nguyên do, Lục Ỷ nhắc nhở Khương La đừng vạch áo cho xem lưng.

Chắc là chuyện nghiêm trọng lắm mới khiến Lục Ỷ bảo vệ chủ nhân đến mức , tiếc đắc tội Hoàng nữ.

Khương La hiểu ý, nhận lời. Nàng theo cung nữ bước căn phòng ấm áp như mùa xuân, cho đến lúc dùng bữa tuyệt nhiên nhắc đến chuyện của Khương Phúc.

Khương La cắm cúi uống bát canh cá tươi Nhu Quý phi bưng lên, tâm trạng . Nước canh sền sệt, thịt cá cũng ninh nhừ, vị tươi ngọt đậm đà, Nhu Quý phi món canh cũng cầu kỳ, đuôi cá buộc bằng sợi chỉ treo đồng tiền, thả ngoài hũ đất, thịt cá ninh tan , hòa nước canh, nhấc đuôi cá lên, giũ một cái, xương cá trơn tuột cứ thế nhấc khỏi hũ đất, trong canh cá còn chút xương dăm nào.

Khương La uống mà cả khoan khoái, mồ hôi túa lấm tấm trán.

Tuyết bên ngoài rơi ngày càng dày, rơi xuống lan can gỗ mun tạo tiếng lạo xạo. Trời lạnh , Khương La nhớ đến Khương Phúc tươi như hoa, khỏi lo lắng cho đầu gối cô bé lạnh.

Khương La thất thần, khiến Nhu Quý phi nhướng cao đôi mày lá liễu: "Con xương cá hóc họng thế? Đến chỗ mà giả câm giả điếc."

Nhu Quý phi hôm nay như ăn t.h.u.ố.c súng, khí thế bức , lời độc cay.

Khương La hiểu tính bà, tâm địa nhưng miệng lưỡi tha . Nhất thời nàng dở dở , thành thật trả lời: "Con đang lo cho Tứ ."

Vừa câu , Nhu Quý phi lập tức im bặt.

Im lặng hồi lâu, bà hừ lạnh một tiếng: "Lần nào cũng đến điện Lan Khê ăn vạ, ai nợ nần gì nó chắc?"

Rèm lụa hồ gấm hoa quế vén lên, hạt tuyết cuộn , gặp gió ấm tan ngay, hóa là Lục Ỷ bưng bánh táo tàu nhân hạt óc ch.ó đến.

Cô đặt đĩa sứ xuống, đồng tình hùa theo Nhu Quý phi: " thế! Nếu mẫu phi nó âm hiểm, nương nương đến nỗi hao tổn sức khỏe..."

"Lục Ỷ, cẩn thận lời ."

"Quý phi nương nương..." Lục Ỷ cam lòng gọi một tiếng, nhưng thấy vẻ nghiêm nghị trong đôi mắt của Nhu Quý phi, cô miễn cưỡng hạ giọng: “Vâng, nô tì nhiều lời ."

"Lui xuống ."

Họ tranh cãi thì thôi, đấu khẩu thực sự khơi dậy trí tò mò của Khương La.

Nhu Quý phi nàng đang nghĩ gì.

Người phụ nữ bẻ một miếng bánh, nheo mắt c.ắ.n một miếng: "Con thấy tàn nhẫn ? Thấy c.h.ế.t cứu?"

Khương La lắc đầu: "Nương nương tâm địa ."

"Ồ?" Nhu Quý phi chẳng tin chút nào.

"Nếu thực sự tàn nhẫn, để Tứ quỳ ngoài điện chứ trong điện . Người rõ ràng là giữ thể diện cho , cũng sợ xảy chuyện may, nô bộc cứu chữa kịp thời. Hơn nữa... Tứ ngốc, nếu cầu xin vô ích, từ lâu , cứ quỳ mãi thế."

Chỉ thiếu nước khen Nhu Quý phi từ bi hỉ xả, tâm địa Bồ Tát thôi.

Nhu Quý phi nhếch môi, bà khen Khương La thông minh, thấy sự thông minh quá tổn thương khác, bà thà Khương La ngốc nghếch một chút còn hơn.

Nhu Quý phi giơ tay, dịu dàng vuốt tóc mái xòa xuống của Khương La: “Ta giữ mạng cho mẫu phi nó, coi như trọn vẹn tình chủ tớ , nó còn gì nữa?"

Nói xong, chính Nhu Quý phi cũng hoang mang: "Ta cũng chẳng bảo vệ nó bao lâu nữa, nó cũng nên điều, đừng đến phiền nữa."

Khương La khẽ hỏi: "Rốt cuộc là... chuyện gì ạ?"

"Cũng chỉ là mấy chuyện dơ bẩn trong cung thôi." Nhu Quý phi nheo mắt, nhớ thấy buồn : “Mẫu phi của Tứ công chúa từng là cung nữ trong điện của , cũng là tỉ của Lục Ỷ. Có một ngày, Hoàng đế say rượu trong điện , sủng hạnh cô , phong Thục tài nhân. Lúc đó nghĩ, dù cũng là từ cung , nguyện cho cô thêm chút lợi lộc, chống lưng cho một , coi như trọn vẹn duyên phận đây."

"Nào ngờ Thục tài nhân đầu óc bã đậu, lời Lý Hoàng hậu xúi giục, tưởng lòng bao dung, thấy chủ tớ ngang hàng. Lại còn... sẽ gây bất lợi cho Tứ hoàng nữ do cô sinh ."

Khương La kinh hãi: "Chẳng lẽ bà ..."

Nhu Quý phi khẩy: " , cô ngu xuẩn đến mức nảy sinh dã tâm hại , còn bưng cho bát canh t.h.u.ố.c khiến phụ nữ vô sinh. Ta nghi ngờ gì, uống một ngụm nhỏ..."

Chuyện đó cần Nhu Quý phi kể chi tiết, Khương La cũng hiểu. Bà trúng kế, tổn hại thể, may mà Nhu Quý phi mất khả năng sinh nở, dưỡng bệnh khỏi, và giữ chuyện con bài tẩy giấu kín suốt.

Có lẽ tiếng tuyết rơi đêm nay lớn quá, hoặc thể Nhu Quý phi hiếm cơ hội mở lòng chuyện cũ. Bà im lặng hồi lâu, tiếc nuối thở dài: "Điều cô là, lúc đó, trong bụng đang mang đứa con thứ hai, trai gái..."

Vì một bát t.h.u.ố.c uống , tất cả đều mất hết.

Khương La sững sờ như phỗng. Cánh cửa đóng chặt, tuyết lọt , nàng lạnh toát sống lưng.

Điều Nhu Quý phi là, bà rõ Thục tài nhân Hoàng hậu lừa gạt, dùng một bát t.h.u.ố.c hại c.h.ế.t cốt nhục trong bụng bà, nhưng bà gì với bên ngoài cả.

Nếu , với trọng tội Thục tài nhân mưu hại dòng dõi hoàng tộc, còn sống nổi, còn lãnh cung sống lay lắt qua ngày? Cô giữ Khương Phúc? Chỉ dựa cái gọi là lòng từ mẫu nực đó ?

Nhu Quý phi vĩnh viễn quên ngày hôm đó.

Bà lạnh lòng vô cùng, móng tay cắt tỉa tròn trịa găm sâu mặt bàn gỗ. Miệng bà đắng ngắt, cổ họng nóng rát, bụng đau quặn thắt, váy m.á.u vẫn đang chảy ồ ạt, thấm đẫm tấm t.h.ả.m dày.

Thục tài nhân rưng rưng nước mắt, trong canh độc, chuyện ác độc đều do cung nữ bên cạnh giở trò.

diễn kịch cũng khá lắm. Từng chữ như máu, từng câu đều dối trá.

Nhu Quý phi ngốc, bà rõ mười mươi.

Chỉ Thục tài nhân mà bà tin tưởng đút cho ăn, bà mới thể chút phòng uống ngụm nước canh mang từ bên ngoài .

Thử đổi là khác xem? E là còn chẳng đến gần bà.

Hoàng hậu rõ Nhu Quý phi cảnh giác, mới mua chuộc Thục tài nhân hại bà. Bà giả bộ nhân từ, hứa hẹn với Thục tài nhân - bà là mẫu nghi thiên hạ, sẽ bảo vệ Tứ công chúa, Khương Phúc cũng giống như Khương Mẫn, đều là con gái yêu quý của bà , bà sẽ coi Tứ hoàng nữ như con đẻ...

Thục tài nhân hiểu quy tắc sinh tồn trong cung.

sợ thấp cổ bé họng, một ngày nào đó sẽ bảo vệ con.

Thục tài nhân tật giật , lời gièm pha của Hoàng hậu, lầm tưởng Nhu Quý phi lòng hẹp hòi, dung thứ cho cung nữ từng hầu hạ bước lên cao, bà hiện giờ trăm phương ngàn kế lấy lòng cũng chỉ là đang tê liệt Thục tài nhân. Sớm muộn gì Nhu Quý phi cũng sẽ rửa hận, lấy mạng Thục tài nhân, cùng mưu hại đứa con gái dơ bẩn của cô .

Thục tài nhân tin, cũng sợ .

khẩn cầu sự che chở của Hoàng hậu.

sống nổi cũng , nhưng cô quá Khương Phúc sống. Đây là cốt nhục của Thục tài nhân, là niềm hy vọng duy nhất trong hoàng cung lạnh lẽo .

Vì thế, Thục tài nhân theo.

Khi Hoàng đế chạy đến điện Lan Khê, Thục tài nhân vẫn tưởng lời khai của thể giúp bản thoát nạn.

Nào ngờ Hoàng hậu lâm trận phản kèo, đổ hết tội lên đầu Thục tài nhân. Người ung dung quyền quý quát lớn: "Thục tài nhân, ngươi bưng canh t.h.u.ố.c mưu hại Nhu Quý phi, rốt cuộc là dã tâm gì, mau!"

Thục tài nhân thất kinh, quên cả : "Hoàng hậu, ... là cung nữ bên cạnh ."

"Nói hươu vượn! Cung nhân nào chịu sự sai phái của Nội vụ phủ, dám phạm trọng tội, rõ ràng là ngươi nảy sinh ác ý với Nhu Quý phi, hại tính mạng cô !"

Thục tài nhân hiểu , Hoàng hậu sợ gì "cá c.h.ế.t lưới rách", hậu cung do bà chủ, bà vĩnh viễn thể sống sót.

Kẻ mất mạng chỉ Thục tài nhân và Tứ hoàng nữ.

Thục tài nhân run lẩy bẩy: "Hoàng hậu, rõ ràng là sai khiến mưu hại Nhu Quý phi, rõ ràng là !"

"Láo xược, đúng là năng xằng bậy!" Hoàng hậu gọi Vương cô cô tát mặt Thục tài nhân.

Chát.

Cái tát giữa mùa đông giá rét, giòn vang, đ.á.n.h cho má phụ nữ sưng vù lên.

"Đủ !" Hoàng đế nổi giận, uy nghi quân vương như lưỡi d.a.o khoét tim, đè nặng lên cổ , cung điện bỗng chốc im phăng phắc.

Hoàng đế lạnh giọng hỏi: "Thục tài nhân, t.h.u.ố.c , ngươi tự tay bưng cho A Nhu ?"

Thục tài nhân như rơi hầm băng: "Phải."

"Độc phụ! Người , giải Thục tài nhân ngục Dịch Đình, đ.á.n.h ba mươi trượng, đày lãnh cung!"

Thục tài nhân lạnh run , cuối cùng cô cũng thấu ván cờ trong thâm cung.

Không ai quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của một kẻ vô danh tiểu , Hoàng đế chỉ quan tâm đến quyền lực và thể diện. Quan trọng hơn là, mạng của cô rẻ mạt, đối với Hoàng hậu chẳng đáng nhắc tới.

Hoàng đế sẽ phế Hoàng hậu, dù Lý gia cũng thể đắc tội. Ông cân nhắc thiên hạ miếu đường, chứ dăm ba chuyện lừa lọc giữa mấy phụ nữ.

Thục tài nhân bỗng thấy hổ khi gặp Nhu Quý phi, hôm nay cô mới hiểu, chỉ vị chủ cũ đối với cô còn chút chân tình.

hối hận vô cùng, c.ắ.n c.h.ế.t những hành vi ác độc của Hoàng hậu, chịu đòn roi kêu oan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-55.html.]

chẳng ai tin cô nữa.

Thục tài nhân trở thành kẻ tiểu nhân âm hiểm đầy dối trá.

Bởi vì, đối với Hoàng đế, Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ là một phụ nữ hiền lương thục đức. Bà dịu dàng lương thiện, thể dung chứa cả hậu cung, cũng như tất cả con cái của ông .

Hoàng đế cho phép Hoàng hậu Thục tài nhân vu khống, càng cho phép quan ngự sử múa bút phê phán, chọc nỗi đau của ông .

Thế là, hậu cung còn Thục tài nhân nữa, còn Tứ hoàng nữ cũng trở thành đứa con gái Hoàng đế chán ghét.

Một đứa trẻ hạ đẳng mang dòng m.á.u nô tì, ông tuyệt đối sẽ để nó bước lên đài danh vọng.

Nhu Quý phi lạnh lùng ngoài quan sát màn kịch hạ màn, bà một lời nào.

Đều là Thục tài nhân tự tự chịu, cô sớm nên lường ngày .

Tuy nhiên, Nhu Quý phi nhớ những ngày Thục tài nhân đối xử với Tứ hoàng tử, ngày đêm hầu hạ bà ở cữ, cuối cùng vẫn mềm lòng một .

Ít nhất, mạng của Khương Phúc, Nhu Quý phi giữ .

Sau , Thục tài nhân gì với Khương Phúc, Tứ công chúa thường xuyên lén chạy đến điện Lan Khê, đến chăm chỉ.

bao năm qua, dù cô bé mang đến thứ gì Nhu Quý phi thích như ô mai bánh định thắng, Nhu Quý phi đều lấy một cái, mặc cho Khương Phúc đuổi khéo.

Khương Phúc hề nản lòng, càng thất bại càng hăng hái, cô bé vẫn mặt dày quấy rầy Nhu Quý phi, chia sẻ thứ với chủ cũ của mẫu phi .

Trong mắt ngoài, Nhu Quý phi nhất định hận thấu xương Thục tài nhân.

Khương La hiểu, bà chủ trọng tình nghĩa .

Nếu , Khương Phúc sẽ còn mạng sống đến ngày hôm nay.

Khương Phúc, chắc cũng là một đứa trẻ ơn báo đáp, nếu sẽ chẳng hiểu nỗi khổ tâm của Nhu Quý phi, còn dám ngày ngày đến điện Lan Khê cầu cứu.

Khương La thở dài: "Vậy, định thế nào?"

Nhu Quý phi cau mày: "Hừ, mẫu ngốc, nữ nhi cũng ngốc. Thục tài nhân sống mới là gánh nặng lớn nhất cho nữ nhi cô , Khương Phúc vĩnh viễn thể thánh tâm. Cô nếu thực sự thương con thì nên c.h.ế.t cho ."

" cũng đ.á.n.h giá cao Tứ hoàng , ?" Khương La mỉm : “Rõ ràng mẫu liên lụy, nhưng vẫn ngày qua ngày khác chăm sóc bà, chẳng chút chê bai."

"Nói nhảm gì đấy!"

"Người , đúng là khẩu xà tâm phật." Khương La ôm lấy cánh tay Nhu Quý phi, cọ cọ: “Giúp cuối ạ? Con con nên lời , năm xưa chịu bao nhiêu khổ sở, thể tha thứ cho Thục tài nhân. Con chỉ là nỡ Tứ chịu lạnh..."

Khương La , tuyết bậc thềm đá lạnh lắm.

Nhu Quý phi gì, lẽ ngầm đồng ý lời thỉnh cầu của Khương La, còn sai Lục Ỷ kéo Khương Phúc dậy, kẻo c.h.ế.t trong điện của bà.

Đêm khuya, Khương La chuẩn hồi phủ. Cả ngày ở đây nàng nhắc nửa lời đến chuyện Đông Thú.

Ra khỏi phòng, Khương La thấy Khương Phúc dậy khỏi nền tuyết, tay còn bưng một bát canh cá nóng hổi để sưởi ấm.

Nàng kìm : "Ngự y khám bệnh cho mẫu ?"

"Vâng! Muội mời , nhưng lệnh của Nhu Quý phi, họ dám trái." Khương Phúc cũng : “Hôm nay, đa tạ Tam hoàng tỉ và Nhu Quý phi."

"Không cần khách sáo, nhưng ngày tháng gian nan, Nhu Quý phi chắc lo cho , tự cẩn thận hơn." Khương La giúp Tứ chỉnh áo choàng lông cáo, bộ áo khoác quen mắt quá, Khương La nhớ , đây Nhu Quý phi cũng từng tặng nàng một bộ.

"Muội ... Mẫu kể cho nhiều chuyện về Nhu Quý phi. Bà , đối với ân tình của mẫu t.ử , nhất định sẽ báo đáp." Khương Phúc hành lễ vạn phúc với Khương La: “Cũng đa tạ Tam tỉ, tỉ là tỉ đầu tiên chịu để ý đến ."

Khương La mỉm , nhiều. Nàng về , khi , liếc bức tường cung điện nguy nga, với Khương Phúc: "Tứ hoàng , việc gì, cứ lén tìm Vương ngự y, cứ là Tam công chúa dặn dò."

"Được, đa tạ a tỉ."

"Còn nữa, Hoàng nữ sủng ái, rốt cuộc cũng cứu mẫu . Nếu ăn thịt thì học cách ăn thịt ." Ánh mắt Khương La dịu dàng: “Tứ , hy vọng thể sống sót."

Đây là chút thiện ý ít ỏi còn sót của Khương La.

Nàng bảo vệ Khương Phúc, chỉ thể dạy cách an lập mệnh. Sống trong chốn Dịch Đình, bất do kỷ, thứ dựa chính thôi.

Đó chính là bi ai của trong hậu cung.

Phủ Tam công chúa. Sân viện quét sạch tuyết trắng, đốt lên đống lửa trại đình liệu. Tiếng lách tách ồn ào, Khương La cố ý ném thanh trúc rỗng , tiếng nổ vang trời.

Rõ ràng còn một ngày nữa là đến tiệc Đông Thú tiếp đãi sứ thần các nước, nàng cứ đòi ăn thịt dê nướng lửa đêm nay, rót bát rượu hoa quế lớn uống cho thỏa thích.

Như thể Khương La thuận theo ý Hoàng đế là đang phản kháng phụ quyền, chuyện chống đối với thiên gia.

Nực bao.

Khương La mời Tô Lưu Phong đến nhà cùng uống, trong lòng đây thể là cuối cùng phóng túng tiêu dao, nhưng ngoài mặt để lộ nửa phần.

Nàng vẫn quen lời từ biệt một cách trịnh trọng.

Tô Lưu Phong tan sở là đêm, tối nay trăng sáng vằng vặc, tuyết cũng ngừng rơi.

Về phủ tắm gội đồ, Tô Lưu Phong hiếm khi nhờ Nghiên Đài đốt lò hương xông áo giúp, dùng hương hoa sơn đào, chỉ mùi hương chát, còn thanh ngọt, Khương La thích.

Vừa bước qua ngạch cửa, Tô Lưu Phong nhớ đến Khương La mỗi gặp đều sẽ phụng phịu sán gần, nắn nắn tay áo xem mỏng manh .

Đêm nay tuyết ngừng nhưng gió, thể để Khương La lo lắng, cũng trách mắng.

Thế là, Tô Lưu Phong phòng, lấy thêm một chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt khoác lên vai. Mũ ngọc bạch liên búi gọn mái tóc đen như mực của lang quân, lông cáo trắng muốt ôm lấy đường cằm sắc sảo, đôi môi mỏng khẽ mím, hàng mi tuyết rủ xuống, che khuất đôi mắt phượng đến cực điểm của đàn ông.

Tô Lưu Phong xưa nay ăn mặc giản dị, hiếm khi dáng vẻ công t.ử quý phái thế . Một phen chải chuốt, ngay cả Nghiên Đài cũng tấm tắc khen ngợi.

bản Tô Lưu Phong thực ấn tượng.

Vào thời thơ ấu khi còn là Phật tử, luôn khoác áo cà sa dệt vàng, chân đeo vòng ngọc vàng mềm, lúc nào cũng toát lên thần tướng và quý khí khiến vạn dân dám thẳng.

Tô Lưu Phong sớm chán ghét sự cao ngạo của "Phụng". Giờ đây, chỉ trở thành một trong chúng sinh mà sống.

Khi Tô Lưu Phong đến phủ công chúa, Khương La đang xúi giục Chiết Nguyệt đẩy nửa con dê lò nướng. Vừa thấy Tiên sinh, nàng vui mừng, tay buông lỏng, thịt dê lập tức rơi tọt đống lửa, bùm một cái, tàn lửa b.ắ.n tung tóe, tường lửa che khuất mặt Khương La, dọa cô nàng lùi một bước.

Tô Lưu Phong vén áo bào, vội vã bước tới, hỏi: "Có lửa bỏng ?"

Khương La lắc đầu: "Không ạ."

"Lần lỗ mãng như thế."

"Dạ, Tiên sinh đừng chỉ mắng , thì Chiết Nguyệt hộ chủ bất lực , cũng chẳng giúp con đỡ miếng thịt dê."

Nghe , Chiết Nguyệt trừng mắt: "Là Điện hạ cứ đòi tự ném thịt hố lửa đang cháy to, còn cho thuộc hạ nhúng tay . Ta bảo tay yếu , cứ ."

Khương La dậm chân: "Chậc! Học quy tắc kiểu gì thế? Chủ t.ử chuyện, ngươi cãi cái gì? Cứ mặt Tiên sinh, còn cần mặt mũi hả?"

"Hừ, Điện hạ quen thói cậy mạnh."

"Câm miệng!"

Hai bộ cãi như trẻ con, đợi Dung Nhi và Triệu ma ma bưng rượu đến hòa: "Thịt dê mà, nướng đống củi nào chẳng ngon, chúng so đo mấy chuyện nữa. Điện hạ, Tô đại nhân đường xa đến đây, còn mau mời uống một chén!"

"Ồ, suýt quên mất. Tiên sinh, đây là rượu ủ từ hoa quế hái trong nhà, hương vị cũng lắm, nếm thử xem."

Khương La bưng hai chén rượu, đưa cho Tô Lưu Phong một chén, cũng chẳng đôi co với Chiết Nguyệt giữa chốn đông nữa, mất mặt quá.

Tô Lưu Phong nhấp một ngụm nhỏ: "Quả nhiên hương vị riêng."

Khương La ân cần đẩy hộp thức ăn: “Thịt dê nướng xong, ăn chút mứt quả mật ong nhắm rượu nhé!"

Ngoài thịt dê, đầu bếp trong phủ cũng trổ hết tài nghệ nấu thêm vài món khác, bánh ngọt mứt quả đều , ai cũng những ngày qua Khương La trốn tránh chuyện hòa vất vả thế nào, một lòng nàng vui.

Thiện ý tràn đầy khiến Khương La bỗng thấy cay mũi.

Nàng uống cạn một chén rượu, mặc cho vị cay nồng cuồn cuộn thiêu đốt tâm can, vành tai cũng nóng bừng lên, cả như ngâm trong nước sôi. Đầu óc đầu tiên tỉnh táo đến thế, mơ màng to gan hơn hẳn.

Cô nương rực rỡ nghiêng đầu, đôi mắt hạnh trong veo sáng ngời, ngắm Tô Lưu Phong: “Tiên sinh, chúng mấy ngày gặp."

"Ừ, A La dạo khỏe ?" Tiên sinh cũng nàng, mắt phượng chan chứa tình cảm, khóe miệng nhếch lên độ cong dịu dàng, vô cùng dễ gần.

"Con khỏe lắm, chỉ là nhớ thôi." Mỗi thấy Tô Lưu Phong, Khương La luôn thấy cả thả lỏng, bám lấy kể lể tâm sự.

Hôm nay nàng uống nhiều rượu, giở chứng, một lòng khi sư diệt tổ. Khương La mạo phạm túm lấy tay áo Tô Lưu Phong, đáng thương : "Chỉ là buổi Đông Thú ngày mai, cứ nghĩ đến việc gặp Hốt Liệt vương tử, trong lòng chút sợ hãi."

Nàng đang sợ chuyện hòa ? Tô Lưu Phong xót xa cho Khương La, ân cần an ủi: “Khổ tận cam lai, sẽ cách thôi, A La đừng lo lắng."

"Thế ? Haizz, nhưng cô nương xinh như , hoàng t.ử man tộc thấy, khó bảo động lòng! Nhỡ yêu ngay từ cái đầu tiên, chỉ đích danh Vương phi thì ?"

Khương La còn tâm trạng đùa, Tô Lưu Phong nhịn , chiều theo ý nàng, tâng bốc nàng: “Quả thực, đời hiếm ai qua ải mỹ nhân của A La."

Khương La đắc ý: "Trong đó, bao gồm cả Tiên sinh ?"

Muội thế , nàng thích trêu chọc . Tô Lưu Phong phản đòn, chỉ .

"Nói mà, Tiên sinh! Nói cho !" Nàng lắc tay Tô Lưu Phong, nũng.

Tô Lưu Phong bất lực đáp: "Phải, cũng là một trong đó."

"Hì hì." Khương La đắc ý.

Bỗng nhiên, nàng dựa Tô Lưu Phong, hàng mi cong vút khẽ rung, tựa như cánh bướm run rẩy. Dưới ánh trăng, thiếu nữ động lòng , một cơn gió đêm thổi tan men, nàng lầm bầm những lời , cằm điểm nhẹ, tựa n.g.ự.c áo Tô Lưu Phong.

Vầng trán trơn bóng của cô gái nóng hổi, lan cả sang dái tai đầy đặn cũng ửng đỏ.

Tô Lưu Phong nhận , Khương La hình như say ... Rượu nhà tự ủ, quả nhiên mạnh thật, dở dở .

Đang định đỡ cô nương dậy thì Khương La nhẹ nhàng đẩy .

Nàng vùi đầu gối , cọ cọ như mèo con, một cái, một cái, quyến luyến rời.

Tô Lưu Phong quanh, hóa đám Triệu ma ma cực kỳ tinh ý, tản từ sớm.

Trong sân, chỉ còn hai họ.

Giấu đầu hở đuôi. Hắn đau đầu.

Tô Lưu Phong đỡ trán, dịu dàng hỏi: "A La say ? Khó chịu ? Ta gọi Triệu ma ma đến, rót cho một bát canh giải rượu, ?"

Hắn kiên nhẫn dỗ dành đứa trẻ, thiếu nữ từ chối -- "Không ."

Khương La mơ màng mở mắt, ngang bướng chặn đường Tô Lưu Phong. Nàng chạm cổ tay lạnh lẽo của đàn ông, như tỉnh như say, bĩu môi cụp mắt, tủi : "Tiên sinh, ngày mai con thể gặp đại nạn, thương ?"

Tiểu cô nương nũng, chỉ để bên cạnh dỗ dành.

Tô Lưu Phong đành hạ giọng mềm mỏng hơn nữa, nhẹ nhàng đáp: "Ta đương nhiên là thương A La ."

"Đã ... Tiên sinh chiều theo một chút, ?" Khương La lẽ chính cũng nàng đang những lời kinh gì, những hành động hổ gì, nàng chỉ túm lấy n.g.ự.c áo Tô Lưu Phong, rầu rĩ từng chút một sán gần .

Mùi rượu nồng nặc phả mặt, Tô Lưu Phong như gặp đại địch, khỏi đau đầu -- Tửu lượng A La kém thế ? Rốt cuộc nàng uống bao nhiêu !

Đợi Tô Lưu Phong định thần , mới tư thế hiện tại đến mức nào.

Khương La đè tới mặt . Áo choàng lông cáo nàng cởi , vứt sang một bên nền gạch lát đá xanh hoa văn phù dung, tiện tay vo thành một cục lỏng lẻo.

Khương La quỳ gối, đối diện với Tô Lưu Phong đang bệt mái hiên, nàng cúi đầu, từ cao xuống Tiên sinh, tay túm chặt lấy n.g.ự.c áo Tô Lưu Phong, buông lỏng chút lực nào.

Mái tóc đen dài, đôi mắt hạnh ửng đỏ, đôi môi đào hé mở, tất cả vẻ kiều diễm , gần ngay mắt. Tô Lưu Phong cau mày, nên bắt đầu đẩy từ .

Tô Lưu Phong dám chạm nàng.

Động tay mạnh quá, sợ tổn thương lòng tự trọng của tiểu cô nương. để mặc nàng bậy, hình như sẽ gây họa lớn.

Thần linh chỉ dẫn cho , Phật t.ử cũng gặp khó.

Trong lúc do dự, thiếu nữ cúi đầu, lặng lẽ kề sát tai Tô Lưu Phong đỏ bừng.

Nàng cố ý hà , nửa đùa cợt lẩm bẩm: "Tiên sinh nếu thực lòng thương ... đêm nay, thể dung túng một vài chuyện quá phận ?"

 

Loading...