Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-04-24 14:45:41
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm xuống, Mai thị mặt mày ủ rũ bước thượng phòng. Quy tắc Hầu phủ nghiêm ngặt, Mai thị lớn tuổi mà vẫn hầu hạ chồng Trương thị dùng bữa, chỉ chứ .

ghi nhớ sở thích của Trương thị, thịt hầm đỏ lửa dùng xì dầu tạo màu mà om nhỏ lửa cho lên màu đỏ tự nhiên. Một bát thịt mềm nhừ dễ tiêu như ăn bụng mới đầy mỡ. Mai thị ngoan ngoãn gắp thức ăn cho Trương thị, : "Mẫu , hôm nay con ăn tiệc với Tam công chúa, mấy chuyện con hiểu lắm."

Trương thị nhấc mí mắt, lạnh nhạt : "Nói xem nào."

Sự cay nghiệt của Mai thị chỉ dành cho những kẻ dễ bắt nạt, còn gặp pho tượng lớn như Trương thị thì trở nên hiền lành như đất. Bà rầu rĩ kể hết những chuyện mắt thấy tai hôm nay, Trương thị mà như mắc xương cá ở họng, nghiến chặt răng hàm: "Ngươi đúng là cái đầu gỗ ?!"

Lời quá nặng nề, đè cho đầu gối Mai thị mềm nhũn, run rẩy cúi : "Mẫu ... mẫu , con dâu hiểu, xin chỉ điểm."

Trương thị tức đến nỗi vuốt n.g.ự.c liên tục, ngón tay chỉ run bần bật: "Phàm là con dâu bước cửa, bất kể là quan thế gia nào, ngươi đều thể dùng chữ hiếu để áp chế. Tam công chúa là phận gì? Nàng thất thế thì cũng là con gái Hoàng đế, ngươi hành lễ quân thần. Dù thiên gia thích nàng thì cũng sẽ vì thể diện mà bảo vệ đứa con . Ngươi a ngươi, Hầu phủ sớm muộn gì cũng bại trong tay mụ đàn bà ngu ngốc như ngươi!"

"Vậy bây giờ? Hôn sự chẳng lẽ hỏng ?" Mai thị thất kinh, rụt rè hỏi: “Chắc là nhỉ? Dù chuyện hòa cũng đang gấp rút, gả đến mấy bộ lạc man di biên ải bằng ở kinh thành của chúng ."

"Hừ! Tam công chúa dám tỏ thái độ với ngươi, thì còn ưng thuận hôn sự Hầu phủ gì nữa? Vị Điện hạ thông minh, chẳng hôm nay ngay cả ngươi - một tông phụ nhà đại gia - cũng nàng đè đầu cưỡi cổ ?"

"Chuyện Tam công chúa hỏng , là chúng giúp Bảo nhi tìm mối khác?"

Trương thị kịp mắng Mai thị thì Vương Bảo rảo bước sảnh. Hắn trai trẻ vén rèm châu, mặt đỏ tía tai thốt một câu: "Tổ mẫu, mẫu , hài nhi thích Tam công chúa, cưới Điện hạ."

Vương Bảo ưng ý nhan sắc xinh của Khương La, đúng ý Trương thị.

Trương thị thở dài, khổ tâm khuyên nhủ: "Hầu phủ nếu phò mã thì đương nhiên là nhất . Hôm nay mẫu con và Điện hạ nảy sinh chút hiềm khích, e là chuyện khó thành... Thế , ngày mai các con mang lễ vật đến cửa tạ , năng chu một chút, cởi bỏ khúc mắc là ."

Ý là, bất kể Mai thị hạ đến mức nào cũng cứu vãn hôn sự .

Vương Bảo đương nhiên trăm ngàn đồng ý, còn Mai thị trong lòng dù ấm ức đến cũng lay chuyển nhi tử, tối về viện chỉ đành nhờ quản sự ma ma tư vấn lễ vật, hòng lấy lòng vị Hoàng nữ cao ngạo .

Sáng sớm hôm , ánh nắng chan hòa ấm áp, tan lớp tuyết mới, bốc lên mùi ẩm ướt trong lành của đất. Mấy hộ gia đình lân cận phơi dưa muối ngoài sân, mở nắp chum, kiểm tra dưa tương, mùi chua nồng ủ lâu ngày bốc lên ngào ngạt. Lại nhà hái hồng đông phơi khô, nhà giàu hơn thì trồng loại ngô và khoai lang mới du nhập triều Đại Nguyệt mấy năm gần đây, cuối thu phơi khô, mùa đông là cái ăn. Tháng chạp lạnh giá rau quả tươi, giá rau trồng trong nhà kính đắt tựa vàng, ăn ngon thì lo liệu từ mấy tháng .

Mai thị nhà lo toan bếp núc rộn ràng, nghĩ đến cảnh cưới công chúa về, trong phủ cung phụng pho tượng vàng , chẳng tiền tiêu như nước ? Dù của hồi môn Hoàng nữ nhiều đến mấy cũng thể lúc nào cũng bù đắp cho nhà chồng .

Dâu trưởng nắm quyền quản gia mới củi gạo đắt đỏ, Trương thị chỉ trách móc bà cáng đáng nổi gia đình lớn, chứ hiểu "nàng dâu khéo nấu cơm gạo", trong lòng Mai thị bao nỗi chua xót.

Người đàn bà đầu Vương Bảo sáng sớm chải chuốt tỉ mỉ.

Mai thị thở dài, phủi phẳng bộ áo gấm bóng loáng của nhi tử, : " con mặc bộ trông thật tinh thần."

"Là mẫu chọn vải may áo đông khéo, mẫu , để con đỡ lên xe." Vương Bảo .

"Ừ, ."

May mà con trai hiếu thảo, tâm trạng Mai thị cũng dịu đôi chút.

Chẳng bao lâu , họ đến bên ngoài phủ công chúa.

Phủ Khương La ở là quan trạch, biển hiệu mới sơn , mái hiên cong vút là những xà gỗ vẽ hoa mẫu đơn hải đường cực kỳ trang nhã, bề thế.

Mai thị cái sân rộng lớn cho choáng ngợp một chút, sai nhũ mẫu lên xin phép gia nhân phủ công chúa, là Đại phu nhân Trung Nghĩa Hầu phủ dẫn công t.ử đến bái phỏng. Người mở cửa là Chiết Nguyệt, chẳng kiên nhẫn đôi co với phụ nữ, bèn bẩm báo với Triệu ma ma để bà tiếp đãi.

Triệu ma ma am hiểu nhân tình thế thái, hôm qua sự nhỏ nhen của Mai thị khó dễ, bà chút ưa Mai thị. Bà cho bày nước và điểm tâm ở ngoại viện, để mặc con Mai thị và Vương Bảo chờ, còn thì lấy cớ bẩm báo Khương La thẳng một mạch ngoảnh .

Miệng bẩm báo, thực chất là cố ý để chờ dài cổ, cho Mai thị nếm mùi tức tối.

Mai thị dù cũng là tông phụ nhà đại gia, đợi hết một nén hương vẫn thấy Khương La đón, trong lòng đoán bảy tám phần, Khương La rõ ràng là giận nhà bà . Khổ nỗi Vương Bảo là kẻ si tình, sẵn sàng chịu sự lạnh nhạt của con gái nhà , vẫn bình chân như vại uống .

Mai thị xót con, càng thêm hận Khương La. Bà ở nhà khác mà lầm bầm với nhi tử: "Chưa từng thấy cái kiểu đãi khách thế bao giờ!"

Vương Bảo bất lực: "Mẫu , cũng tại chúng gửi thiệp , đường đột đến thăm. Điện hạ gặp chúng cũng chải chuốt trang điểm một chút, tốn chút thời gian là chuyện bình thường."

"Con đấy!" Mai thị liếc mặt trời: “Đã giờ , nữ nhi nhà ai mà còn ườn giường chứ."

Nữ nhi nhà vua quả nhiên tính tình tản mạn, tác phong cũng kiêu kỳ.

Lại ráng đợi thêm một khắc nữa, Triệu ma ma mới nhận tin nhắn của Khương La báo: "Vương Đại phu nhân, Vương công tử, thật khéo, sức khỏe Điện hạ , e là thể tiếp khách. Hai vị mời về cho."

Để khách đợi lâu cho đuổi khéo. Trên đời ai thất lễ đến thế, cơn giận của Mai thị bùng lên. Bà định mở miệng thì Vương Bảo nhanh nhảu hỏi : "Điện hạ chứ?"

Triệu ma ma đáp: "Công t.ử yên tâm, ngự y đến khám , uống thuốc, toát mồ hôi, đến tối là khỏi thôi."

Mai thị dậy, lạnh: "Hôm qua Điện hạ còn thần thái rạng rỡ, hôm nay lăn ốm ?"

Triệu ma ma thấy lật mặt nhanh như chớp, bà thản nhiên : "Có lẽ hôm qua đến quý phủ nhiễm lạnh, hôm nay mới mệt mỏi đổ bệnh. Nghe giọng điệu của Vương Đại phu nhân, tin Điện hạ nhà bệnh ? Nô tì to gan một câu, đến là khách, ở đất quan trạch mà nghi ngờ dòng dõi hoàng tộc, e là thỏa đáng ."

Mai thị đời nào một nô tì mất mặt đám đông như .

lập tức quát lớn: "Láo xược! Ngươi chỉ là một nô tì cỏn con, cũng dám chuyện với nhà Trung Nghĩa Hầu phủ như thế, còn thể thống gì nữa?!"

Một câu , mắng cả cái phủ quy tắc.

Triệu ma ma kịp phản bác thì một giọng nữ dịu dàng khác át : "Kẻ láo xược là ngươi mới đúng!"

Người đến là Tam công chúa.

Hôm nay Khương La thực sự mệt mỏi, phấn son cũng thoa, để mặt mộc mặt bênh vực Triệu ma ma. Nàng mặc bộ áo váy lụa dệt hoa bướm màu hồng phấn, tóc chỉ cài một bông hoa nhung ngọc trai hình quả đào. Đôi mắt hạnh sáng ngời liếc Mai thị, ẩn chứa vẻ giận dữ.

Dung Nhi đỡ nàng bước tới, Khương La cao giọng : "Triệu ma ma tuy hầu hạ bên cạnh bản công chúa lo chuyện ăn ở , nhưng cũng là nữ quan sắc phong của Lục cục. Đã phẩm cấp quan , thể tùy tiện đ.á.n.h mắng như cung nữ nô tì tầm thường. Phu nhân là coi thường , là coi thường Phụ hoàng?!"

Mai thị tuy cũng nhờ phúc chồng mà cáo mệnh trong , phẩm cấp chắc chắn cao hơn Triệu ma ma, nhưng bà là nữ quan giáo dưỡng do trong cung chỉ định cho công chúa, Mai thị quả thực tư cách chỉ trích bà , nếu thì chính là đ.á.n.h mặt Hoàng đế .

Thế là, Mai thị dập tắt cơn giận, : "Thần phụ chỉ là lo lắng cho bệnh tình của Điện hạ, quan tâm tất loạn, xin Điện hạ đừng để trong lòng."

Khương La nghiêng , đón lấy bàn tay Mai thị đưa .

Vương Bảo hòa với Khương La, bèn bước lên tạ : "Hôm qua trong phủ tiếp đãi Điện hạ Chu đáo, hôm nay chúng đặc biệt đến tận cửa tạ với Điện hạ, mong Điện hạ lượng thứ."

Khương La liếc Vương Bảo, mất kiên nhẫn : "Không cần Vương công t.ử xin , vốn cũng chỉ là chuyện cỏn con. Chỉ là thực sự mệt mỏi, tiếp đãi hai vị nữa. Dung Nhi, tiễn khách."

Dung Nhi hiểu ý, bước lên động tác mời.

Vương Bảo cũng ngờ Khương La chẳng nể nang chút tình cảm nào, đỏ mặt tía tai sai đuổi khách. Hắn sợ còn cơ hội gặp Khương La nữa, vội : "Mẫu mang theo mấy cây nhân sâm trăm năm biếu Điện hạ tẩm bổ, còn một bức bình phong gỗ đỏ viền hoa sen khảm bạch mã để trong phủ ngắm chơi."

Nói xong, bỗng đỏ mặt, : "Tại hạ cũng nỗi phiền muộn của Điện hạ gần đây, nguyện ý chia sẻ gánh vác cùng Điện hạ."

Ám chỉ chuyện kết , Vương Bảo suýt chút nữa là thẳng cho Khương La yêu nàng .

Thế nhưng, Khương La chẳng chút tình ý gì với , giọng điệu càng thêm lạnh lùng: "Vương công t.ử e là hiểu lầm , bản công chúa chẳng tâm sự gì phiền muộn cả."

Câu bóp c.h.ế.t tâm tư thầm kín của Vương Bảo.

Khương La rõ ràng là từ chối hôn sự.

Sao thế? Sao thế ? Vương Bảo kinh ngạc tột độ, Mai thị thấy nhi t.ử chịu nhục, cả thất thần, hận thể tát cho Khương La một cái. Bà nghiến răng: "Điện hạ, thể đãi khách quý như !"

"Sao hả? Ngươi ở trong nhà mà còn quản đãi khách thế nào ? Các đến phủ loạn, náo đến mặt Phụ hoàng thì bản công chúa vẫn là lý. Người , đem hết những thứ bọn họ mang đến trả , bản công chúa kẻ mắt toét tham lam, đến mức mấy món quà mua chuộc ." Nàng buông một câu móc mỉa Tứ cô nương hôm qua, gọi Chiết Nguyệt đang cầm đao tới, lạnh lùng : “Chiết Nguyệt, tiễn khách!"

Lần , Khương La giữ chút thể diện nào cho họ nữa, Chiết Nguyệt trực tiếp rút đao, ép lui khách.

Đám Mai thị đuổi khỏi phủ công chúa, mặt mũi ê chề nhưng cũng dám ầm ĩ để chuyện. Dù Mai thị còn giữ gìn thể diện cho Trung Nghĩa Hầu phủ, đành giả vờ như chuyện gì, xám xịt trở về Hầu phủ.

Trong con hẻm tối cách phủ công chúa xa.

Ám vệ thám thính xong tình hình, nhảy qua mái nhà về báo: "Tôn trưởng, nhà họ Vương phủ công chúa đầy nửa canh giờ , trông như đuổi khỏi cửa."

"Thế ?"

Một bàn tay trắng nõn như ngọc khẽ vén rèm xe màu xanh, lộ đôi mắt hoa đào đa tình của Lục Quan Triều. Khóe môi khẽ nhếch, khẽ: "Đã , A La thể để mắt đến Vương Bảo, Hầu phủ e là chỉ nước ăn canh bế môn thôi."

Lục Quan Triều thấy kẻ còn Khương La chào đón hơn , trong lòng sảng khoái vô cùng. Tối nay về Lục gia, e là ngay cả cơm tối cũng ăn thêm nửa bát.

Phủ của Tiết Điển bạ thuộc Quang Lộc Tự, hôm nay đón ít khách khứa.

Rõ ràng chỉ là quan thất phẩm, nhưng cô nương Tiết Ngân Tuyết trong phủ chơi khá với Lục Quan Nguyệt - ruột của Lễ bộ Thị lang chính tam phẩm.

Các tiểu thư con nhà quan phẩm cấp thấp rủ đến dự tiệc nhà họ Tiết, khiến phủ rồng mây gặp hội. Không nhờ Tiết phụ, mà dựa sự quan tâm của Lục Quan Nguyệt. Dù Tiết Ngân Tuyết thừa nhận đến thì trong lòng cũng hiểu rõ, cô mẫu thiên vị, chăm sóc, chẳng qua là do cô hợp nhãn duyên với Lục Quan Nguyệt.

Cái gì mà "tỉ tâm đầu ý hợp", tất cả đều là do cô sức nịnh nọt Lục Quan Nguyệt như chúng tinh củng nguyệt, tốn bao tâm sức mới đổi lấy chút thương hại và thiện ý của Lục Quan Nguyệt.

Cũng chẳng tiểu thư nhà quyền quý nào cũng thích kết giao với gia quyến cấp ở hậu viện, ví như Lục Quan Nguyệt, cô thích mượn uy danh trưởng Lục Quan Triều để cáo mượn oai hùm mặt đám tôm tép bọn họ hơn.

Kìa, hôm nay Lục Quan Nguyệt chuỗi hạt mười tám hạt ngọc bích nước màu cực , liền nóng lòng mang khoe với các cô nương cùng ngắm nghía. Trên chuỗi hạt, viên đá bích tỉ màu hồng kết hợp với ngọc trai biển, trông linh động đáng yêu, giá trị nhỏ.

Nếu là ngày thường, Tiết Ngân Tuyết nhất định trổ tài ăn , hết lời ca tụng Lục Quan Nguyệt một phen. Khổ nỗi hôm nay cô tin tức, chuyện trong cung đang ầm ĩ vì vụ hòa , Lục Quan Triều hai đến phủ Tam công chúa, e là ý với Khương La, lòng cô liền nguội lạnh.

Tiết Ngân Tuyết mặt dày mày dạn nịnh bợ Lục Quan Nguyệt, chẳng vài câu về mặt trưởng ? Giờ mộng tưởng tan thành mây khói, Lục Quan Nguyệt vẫn điềm nhiên đến phủ vui vẻ, trong lòng cô liền thấy khó chịu.

Tiết Ngân Tuyết cố tình chọc tức Lục Quan Nguyệt, giả vờ lơ đãng : "Quan Nguyệt, chuỗi hạt của thật! So với chiếc vòng ngọc cua nhỏ tay Vương Tứ cô nương thì hơn hẳn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-54.html.]

Nhắc đến chuyện , các cô nương liền tỉnh cả ngủ. Họ đùa xúm , một câu một câu: "Cái vòng tay của Vương Tứ cô nương tớ , là do Tam công chúa ban thưởng đấy."

"Ủa? Ban thưởng lúc nào thế? Trung Nghĩa Hầu phủ mở tiệc gia đình khi nào ? Chúng mời!" Mọi hoang mang, sợ gạt khỏi vòng tròn quan hệ của các tiểu thư quan , thi hỏi thăm.

"Ây da, ! Nghe là Vương Đại phu nhân lén mời Tam công chúa, hôm chúng đến phủ tìm Vương Tứ cô nương tết dây, đều thấy cả , bọn họ chuyện hợp lắm."

Thực chuyện Vương Tứ cô nương Khương La lạnh nhạt hôm đó, các cô nương chẳng ai thấy. Sau đó gia nhân mang vòng ngọc của Khương La đến, Vương Tứ cô nương vì sĩ diện nên dối là quà do Điện hạ thiết tặng cho, liền tưởng Khương La cố ý lấy lòng em chồng tương lai, tư giao với Vương Tứ cô nương.

Nói đến đây, trong lòng ai nấy đều lờ mờ một kết luận: Chẳng lẽ Tam công chúa Khương La vì trốn tránh hòa liên hôn với Trung Nghĩa Hầu phủ?

Bàn tán một hồi, họ mới nhớ Lục Quan Nguyệt thiết với Vương Bảo, cô thích .

Vả miệng! Lần đắc tội .

Lập tức, mặt mũi xám ngoét, ngượng ngùng dám nữa.

Tiết Ngân Tuyết bộ an ủi Lục Quan Nguyệt: "Có lẽ Tam Điện hạ chỉ đến Hầu phủ ăn bữa cơm thường thôi..."

Nào ngờ Lục Quan Nguyệt trừng mắt Tiết Ngân Tuyết một cái đầy oán hận, vành mắt đỏ hoe.

tiếng nào, giật chuỗi hạt ngọc bích đang ngắm nghía, đầu bỏ một mạch khỏi Tiết phủ.

Tiết Ngân Tuyết giả , rụt rè hỏi: "Lục tiểu thư giận ?"

"Chắc là ." Những tiểu thư kiêu kỳ ưa tính cách kiêu ngạo của Lục Quan Nguyệt cũng khối , họ bĩu môi, lầm bầm một câu: “Trái tim Vương Đại công t.ử ai mà quản ! Không cưỡng cầu thì cũng đành chịu thôi..."

Không ai dám Lục Quan Nguyệt sai, nhưng câu đầy ẩn ý vạch trần: trong cuộc chiến tình ái , Lục Quan Nguyệt thua cuộc, Khương La đại thắng.

Lục Quan Nguyệt lòng tự trọng kiêu hãnh của nhà giữ gìn, bên ngoài đau lòng đến cũng dễ dàng rơi lệ. Chỉ khi về đến ngôi nhà ấm áp, hốc mắt cô nóng lên, nước mắt lã chã rơi xuống.

Hôm nay nghỉ, Lục Quan Triều ở nhà sách.

Ngoài cửa ồn ào một trận, Lục Quan Nguyệt mời mà đến, quấy rầy sự thanh tịnh của .

Tiểu cô nương bước chân vội vã, tạo tiếng động ầm ầm, chẳng thể thống gì.

Nghe thấy tiếng động, Lục Quan Triều cau mày vui: "Quan Nguyệt, viện của trưởng, sai thông báo ?"

Lục Quan Nguyệt thấy Lục Quan Triều, nước mắt trào , trông thật đáng thương. Cô mở to đôi mắt đen láy, đẫm lệ. Hồi lâu mới ấm ức mếu máo: "Ca ca, Vương Bảo ca ca tư tình với Tam công chúa , bọn họ thể sẽ nghị đấy!"

Lục Quan Triều còn tưởng chuyện gì, hóa là chuyện , khẩy: "Yên tâm. A La để mắt đến Vương Bảo , từ chối Hầu phủ ."

"Từ chối ?" Coi như là một tin .

lang quân mà Lục Quan Nguyệt thầm thương trộm nhớ là kẻ Khương La coi như giày rách, trong lòng cô dấy lên một nỗi khó chịu khác: “Nàng dựa cái gì..."

Lục Quan Nguyệt trời sinh thích Khương La, cô tìm lý do, cũng thể vì Khương La quá chói lọi, cướp tình yêu của trong mộng, chia sẻ sự cưng chiều của trưởng. Thôi bỏ . Lục Quan Nguyệt thôi nghĩ nữa, an tâm hơn một chút, kìm lầm bầm: "Thật nàng gả cho nhà nào, chắc thật sự hòa nhỉ."

Lục Quan Triều mỉm , ánh mắt dịu dàng: "Sẽ ."

Hắn hiểu Khương La, nàng sẽ rời xa quê hương. Người đều ở kinh thành, nàng . Nếu Khương La đồng ý lời cầu hôn của , Lục Quan Triều sẽ vun vén tổ ấm nhỏ của hai thật rực rỡ, để Khương La thêm nhiều luyến tiếc.

Nhắc đến Khương La, tâm trạng Lục Quan Triều lúc nào cũng . Thấy , Lục Quan Nguyệt khỏi như gặp đại địch, chẳng lẽ... , thể nào! Huynh trưởng sẽ nàng liên lụy đến đường quan lộ mất, điên ?

Lục Quan Nguyệt dè dặt thăm dò: "Ca ca, Tam công chúa hiện giờ chính là củ khoai lang bỏng tay, ngay cả Trung Nghĩa Hầu phủ còn cự tuyệt ngoài cửa, dám dây ..."

"Cẩn thận lời , nàng còn thể là tẩu tẩu của đấy." Lục Quan Triều cuối cùng cũng lời thật lòng.

Lục Quan Nguyệt xong, quên cả . Cô trợn mắt há mồm, Lục Quan Triều mắc chứng điên rồ gì, cô hét lên: "Không !"

"Lục Quan Nguyệt!"

Lục Quan Triều thích cô can thiệp chuyện riêng của .

"Ca ca, điên ? Vào lúc nước sôi lửa bỏng , ai dám phò mã? Chuyện hòa chắc chắn Hoàng nữ đến tuổi cập kê , Nhị công chúa ban hôn , chỉ còn Tam công chúa thôi. Huynh cưới nàng , chẳng là... chẳng là đối đầu với Bệ hạ ?"

Lục Quan Nguyệt đứa trẻ vô tri, cô suýt chút nữa vì án oan của phụ thiên gia lưu đày, đối với chuyện liên quan đến hoàng quyền, cô luôn chán ghét sợ hãi. Đây cũng là lý do tại Lục Quan Nguyệt ghét Khương La nhưng chỉ dám lưng, dám lộ mặt mũi nào.

Người hoàng gia, bọn họ đắc tội nổi.

trưởng của cô chẳng nghĩ cho Lục phủ chút nào, còn mạo hiểm cưới Khương La.

Lục Quan Triều bất mãn với sự chất vấn của . Hắn sống một đời, một lòng lo liệu cho Lục gia, là bảo tộc nhân, cho và mẫu cuộc sống phú quý, phận thể diện. Hắn tròn trách nhiệm của con, , giờ sống cho , níu giữ Khương La một , ?

Lục Quan Triều , bỏ lỡ hôm nay, sẽ vĩnh viễn thể Khương La nữa.

Hắn sẽ dung túng Lục Quan Nguyệt phá hỏng chuyện của .

Lục Quan Triều lạnh lùng : "Chuyện của , đến lượt quản. Cứ bổn phận tiểu thư Lục gia, sống cuộc sống nhung lụa là ."

"Ca ca, ca ca! Mẫu sẽ đồng ý !"

"Câm miệng." Gia nhân của Lục Quan Triều đuổi khách, Lục Quan Nguyệt dù cam lòng đến cũng chỉ đành buông tay đang bám lấy cửa, oán hận rời .

Lục Quan Nguyệt nghĩ đến ánh mắt tình ý miên man của trưởng, trong lòng tràn ngập sợ hãi. Khương La rốt cuộc là yêu nữ phương nào mà thể mê hoặc Lục Quan Triều thông minh tuyệt đỉnh?

Tại tất cả đều Khương La mê hoặc đến thần hồn điên đảo? Nàng ... hại c.h.ế.t tất cả !

Để tiếp đãi sứ thần nước láng giềng từ biên giới xa xôi đến, Hoàng đế ba ngày sẽ mở tiệc Đông Thú tại núi Ngũ Quân ở kinh thành.

Khương La đoán, ngày đó, Hoàng đế chắc cũng sẽ ấn định hòa , nàng hết đường lui .

Đương độ giữa đông, cây duy nhất trong phủ công chúa rụng lá là cây tùng xanh. Sương tuyết ánh nắng vàng rực tan chảy, rừng tùng rậm rạp gột rửa bởi mưa, khắp sân đều thoang thoảng mùi hương cỏ cây ngai ngái.

Khương La thích cây tùng cứng nhắc, lúc nào cũng thẳng tắp, mệt mỏi quá. Thế là nàng tìm trồng những cây hoa mai tỏa hương thơm ngát, tuyết càng lạnh, hoa càng nở dày, rực rỡ sắc màu, tâm trạng cũng hơn.

Triệu ma ma dùng kéo cắt một cành hoa mai, cài cùng chiếc trâm ngọc trai san hô hình lầu các búi tóc đen nhánh.

Khương La miệng , nhưng mắt vẫn vương nét xanh xao tiều tụy, Triệu ma ma mà xót xa, khuyên nhủ: "Điện hạ đừng lo lắng quá, cùng lắm thì... cùng lắm thì để Lục đại nhân và Bệ hạ so găng, kéo dài lúc nào lúc . Chúng cứ vững gót chân ở hoàng thành tính tiếp cũng muộn. Người là cành vàng lá ngọc, Lục đại nhân cũng dám đắc tội , tìm một mối hôn sự trong kinh thành, dù cũng hơn là gả đến vùng đất man di."

Khương La bóp tay Triệu ma ma, : "Ma ma đừng lo, chỉ là đêm qua uống nhiều quá, ngủ ngon thôi. Hôm nay chúng đến điện Lan Khê một chuyến, thăm Nhu Quý phi, bà yêu hoa, hoa mai trong vườn nở thơm ngát, cắt một bó mang sang cho bà ."

"Vâng, , Điện hạ lòng như , Nhu Quý phi nhất định sẽ nhớ kỹ cái của ." Triệu ma ma chấm chút nhựa thông giúp tỉnh táo lên huyệt thái dương cho Khương La: “Nô tì mồm mép vụng về, chẳng giúp gì. Người bàn bạc nhiều với Nhu Quý phi, bà cũ, chủ nhân lâu năm, nhất định sẽ bày mưu tính kế cho Điện hạ."

"Ta , sẽ xin Nhu Quý phi chỉ giáo nhiều cách."

"Thế mới chứ, Điện hạ tuyệt đối giấu chuyện trong lòng."

Triệu ma ma yên tâm, sai tì nữ chuẩn xe ngựa cung. Tuyết mới tan hôm qua, hôm nay tích dày, xe ngựa chậm chạp lăn bánh về phía bức tường cung điện cao vút. Lớp tuyết xốp nén chặt, để hai vệt bánh xe ngoằn ngoèo.

Khương La vén rèm, ngó tòa thành hoàng gia uy nghiêm cách đó xa. Những bức tường cao ngói lưu ly vàng rực từ xa đến gần, dần dần, nàng cũng nhốt tòa thành trống rỗng .

Khương La hỏi: "Ma ma, bà từ cổng cung bộ đến phủ công chúa mất bao nhiêu bước ?"

Triệu ma ma ngẩn , lắc đầu: "Nô tì ."

"Chín ngàn hai trăm mười tám bước." Khương La đưa tay đón lấy bông tuyết lạnh buốt bay bên ngoài xe, : “Đi trong tuyết chậm lắm, khi còn mất cả canh giờ."

"Sao Điện hạ ?"

"Vì ."

Ở kiếp .

Nàng phạt bộ khỏi cung, xe ngựa đến đón.

Ý của Hoàng đế là Khương La phục tùng, đến ngự tiền xin , ông sẽ cho xe đưa nàng xuất cung.

tính Khương La bướng bỉnh bao, nàng thỏa hiệp.

bộ dẫm lên tuyết, nàng cũng về nhà.

Đêm đó trăng, nhưng tuyết trắng, chói mắt .

Là Triệu ma ma dìu nàng, từng bước về phủ công chúa. Ngón chân Khương La lạnh cóng đến mất cảm giác, còn hại Triệu ma ma cũng lạnh khớp gối.

Nàng áy náy, khi về nhà, đích bưng lò sưởi chân tặng Triệu ma ma sưởi ấm đầu gối.

Khương La xin cha, nhưng nàng "xin " với Triệu ma ma. Làm nô tì của nàng, Triệu ma ma nàng liên lụy.

Triệu ma ma lắc đầu, chỉ từ ái và xót xa : "Là Điện hạ chịu khổ ."

Khương La dựa Triệu ma ma, hai cùng uống canh gừng, thêm gì nữa.

Khương La , nàng khổ, nàng vui.

Bởi vì , trong ván cờ với phụ , nàng thắng lớn.

 

Loading...