Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-04-24 14:45:40
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ranh giới giữa thu và đông dần trở nên mơ hồ, đợi đến khi trận tuyết đầu mùa rơi xuống, mùa đông cuối cùng cũng thực sự ùa về.

Những hạt tuyết mịn màng phủ lên lớp ngói đen xếp chồng tường bao phủ Công chúa, nhưng chẳng bao lâu gió thổi tan. Triệu ma ma cho treo rèm nỉ thật dày lên tất cả cửa nẻo trong phủ để ngăn gió tuyết lùa Khương La lạnh. Lại sợ ban ngày thiếu sáng, bà sai chừa những ô cửa sổ lồng kính khắc hoa, che vải, để mặc cho ánh nắng rọi , hắt lên những vệt sáng tươi tắn. Nhờ , trong phòng còn vẻ u tối, trầm buồn.

Vừa đông, Khương La bảo Dung Nhi tạm gác công việc buôn bán. Nàng khuyên cô nàng về kinh thành nghỉ ngơi một thời gian, an tâm mà đón Tết.

Mấy tháng nay, Dung Nhi bôn ba nam bắc, chu du khắp nơi, quần áo trang sức đều mới lạ hơn hẳn, còn vẻ khép nép, nhỏ nhen như ở kinh thành, mà chỉ toát lên sự tinh tế, sành sỏi.

Cô mang về cho Khương La những tờ hội phiếu thể quy đổi bạc trắng tại các thương hiệu lớn ở kinh thành, kèm theo sổ sách chi tiết. Khương La chỉ lật xem qua loa. Linh Lung Hương Phường mấy tháng nay thu nhập khá, Dung Nhi theo lời khuyên của chưởng quầy địa phương, còn mở rộng thêm ít mối buôn bán tạp hóa khác. Cô nàng việc lớn việc nhỏ đều báo cáo đầy đủ, vốn tưởng Khương La sẽ đối chiếu sổ sách, nào ngờ chủ t.ử chẳng nhắc nửa lời đến chuyện sổ sách, còn chia cho cô một phần mười bạc trong đó tiền công.

Một phần mười bạc, tính sơ cũng đến cả ngàn lượng, cô dám nhận tiền lớn như thế.

Dung Nhi vội vàng quỳ xuống: "Điện hạ, thế thì nhiều quá! Người trả cho nô tì một năm một trăm lượng bạc là bổng lộc cao lắm , nô tì dám mưu cầu nhiều hơn."

Khương La híp mắt đỡ cô dậy: "Ta trả văn tự bán cho ngươi, giờ ngươi còn là nô tì của phủ nữa. Dung Nhi vốn khiếu kinh doanh, nếu thì chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi gây dựng cơ nghiệp lớn thế ? Mấy châu phủ lân cận, nơi nào mà mối ăn của Linh Lung Hương Phường chúng ? Tất cả đều là nhờ phúc của ngươi cả đấy!"

Dung Nhi ngoài, nhiều, học nhiều mới Khương La tấm lòng bao dung đến nhường nào. Cô hổ : "Biển hiệu Hương Phường là do Điện hạ dựng nên, vốn liếng ăn cũng là Điện hạ ban cho, nô tì ngoài việc học lỏm chút tài ăn buôn bán thì thực sự chẳng góp công sức gì."

"Dung Nhi xa lạ với ? Hay là ngươi tự lập môn hộ, rạch ròi với đến thế?"

"Không, ! Nô tì... nô tì..." Dung Nhi thể thêm nữa, càng khách sáo thì càng tổn thương tấm lòng của Khương La. Thế nên, cô chỉ đành c.ắ.n răng nhận lấy tiền, kiên định : "Điện hạ yên tâm, nô tì nhất định sẽ phụ sự kỳ vọng, gắng sức kinh doanh chuyện ăn của chúng . Dù tiền cũng coi như của hồi môn để Điện hạ phòng , tiền càng nhiều thì càng thêm tự tin. Nô tì xin một câu mạnh miệng, nô tì biến những cửa tiệm thành chỗ dựa vững chắc cho Điện hạ, để thể chống lưng cho ."

"Tốt! Dung Nhi chí lớn, khâm phục." Khương La rót một chén rượu bồ đào, đưa cho Dung Nhi: “Chén rượu , kính ngươi."

"Đa tạ Điện hạ." Mắt Dung Nhi sáng lên, nhận lấy chén rượu, uống cạn một .

Có lẽ vì mùi rượu quá nồng, dẫn dụ Chiết Nguyệt đang tuần tra bên ngoài tới. Hắn bất chấp sự ngăn cản của Triệu ma ma, nằng nặc xông phòng, giọng lạnh lùng oán trách: "Các ... lén lút uống rượu lưng ."

Chiết Nguyệt chẳng sở thích gì khác, thứ duy nhất mê mẩn chính là rượu. Vậy mà kẻ dám uống trộm ngay mắt , nhất định loạn lên.

Dung Nhi quá hiểu tính cách của Chiết Nguyệt, cô day trán thở dài: "Chiết Nguyệt, ngươi thể giữ chút quy tắc, khách sáo với Điện hạ một chút ?"

Chiết Nguyệt nghiến răng nghiến lợi: "Cả ngươi cũng là kẻ tiểu nhân phản bội ."

"Được , ." Khương La ồn đến đau cả đầu: “Tối nay chúng mở tiệc gia đình, sẽ sai bưng mười vò rượu bồ đào cùng uống, thế lòng ?"

"Ừm." Sắc mặt Chiết Nguyệt lúc mới dịu đôi chút: “Điện hạ thế mới gọi là thiên vị."

Dung Nhi thì cứ nháy mắt liên tục với Khương La: "Cái tên thuộc hạ bất trung bất kính , là chúng đổi . Giờ tiền , cao thủ giang hồ nguyện ý đến thế gia trông nhà giữ viện nhiều vô kể!"

Đêm xuống, Khương La mở tiệc. Kẻ hầu hạ trong phủ tuy hoa sảnh ăn, nhưng mỗi đều chia một bát thịt dê nướng thơm phức. Để nhắm rượu, Lữ trù nương còn dùng tương lớn hầm một nồi thịt đầu dê với hồ tiêu và tỏi, vỏ cam quýt phơi từ mùa thu thả nồi canh giúp khử mùi hôi . Dùng d.a.o nhỏ xẻ miếng thịt dê dai ngon sần sật, chấm thêm chút giấm gạo ngọt đậm đà, mùi vị thơm ngon tả xiết.

Khương La sợ Triệu ma ma và câu nệ nên mời Tô Lưu Phong đến dự tiệc, đoán Tiên sinh vốn thích mùi nồng của thịt dê, nên chỉ sai mang chút hoa quả hầm mùa đông mà Dung Nhi mang từ phương xa về biếu.

Dung Nhi ăn bày biện những món quà cô chuẩn từ bên ngoài. Cô mang cho Chiết Nguyệt một chiếc áo bào da dê bọc gấm, mặc lên trông cao lớn tuấn tú hẳn; tặng Triệu ma ma một đôi giày bông lót lông cáo bạc, đế giày khâu mấy lớp vải nỉ, mùa đông chẳng sợ lạnh chút nào; còn với Khương La, cô mang về mấy món trang sức đúng kiểu các cô nương yêu thích: hoa tai phỉ thúy hình lá thu, vòng tay vàng đính hạt châu hình lồng đèn, món nào cũng nhỏ nhắn tinh xảo, là chút tấm lòng của cô.

Sợ Khương La chê bai, Dung Nhi ngượng ngùng : "Nô tì cũng Điện hạ thích kiểu gì, thấy thì mua thôi, cứ xem như món đồ lạ mắt là ."

"Ta thích, đa tạ Dung Nhi." Khương La chẳng hề chê, ngược còn vô cùng cảm kích vì Dung Nhi xa vẫn một lòng nhớ đến . Nàng vui vẻ nhận lấy quà, cất kỹ hộp trang điểm.

Mấy uống thêm một tuần rượu nữa, cho đến khi ai nấy đều ngà ngà say mới về phòng nghỉ ngơi.

Triệu ma ma tuổi cao, chỉ uống một chén rượu bồ đào cho ấm . Bà dìu Khương La đang lảo đảo về phòng, nửa đường thì bầu trời xám xịt bắt đầu đổ tuyết. Gió thổi tới lạnh mà ấm áp lạ thường, do men bốc lên mặt .

Khương La : "Ma ma, hôm nay vui lắm."

"Điện hạ vui là ." Triệu ma ma dịu dàng đáp.

"Hốt Liệt vương t.ử hôm qua cung . Những con tuấn mã mang đến c.h.ế.t một con nào đường . Tộc du mục man di quả nhiên giỏi nuôi ngựa, đều là những giống khỏe mạnh..." Hoàng đế chắc chắn sẽ ăn lâu dài với bộ lạc Đa Ngõa, đợi nước Đại Nguyệt nuôi béo kỵ binh mới đối phó với đám lưng ngựa . Còn những hoàng nữ thấp cổ bé họng như các nàng, chẳng qua chỉ là hạt cát trong đại nghĩa quốc gia. Các nàng hy sinh vì nước, thì khí phách lắm, c.h.ế.t cũng chỗ .

Khương La bỗng thấy chạnh lòng: "Thời gian dành cho còn nhiều nữa."

Hèn chi Khương La gọi Dung Nhi về, còn giao phó nhiều chuyện ăn cho cô , thậm chí âm thầm gửi gắm cả Triệu ma ma cho Dung Nhi chăm sóc.

Triệu ma ma đoán, Khương La đang cố gắng sắp xếp thỏa cho từng trong khả năng của . Bà giấu nỗi chua xót: "Điện hạ đừng lo lắng quá, chuyện sẽ khổ tận cam lai thôi."

"Ừm." Khương La gì thêm, nàng xòe tay hứng lấy một bông tuyết, mặc cho bông tuyết lạnh buốt tan chảy đầu ngón tay ấm nóng, chẳng còn thấy những góc cạnh sắc nhọn ban đầu.

Hai ngày , Lục Quan Triều đến cửa cầu kiến.

Triệu ma ma vẫn như khi chặn Lục gia lang quân , đợi Khương La gật đầu đồng ý mới cho phủ.

Khương La hiếm khi mời Lục Quan Triều hoa sảnh , nàng lười biếng tựa bên giường mỹ nhân, lò sưởi chân hong ấm sực khiến nàng buồn ngủ. Cánh cửa mở, gió lạnh bất ngờ lùa Khương La rùng một cái. Nàng bưng chén nóng hổi uống một ngụm mới tỉnh táo đôi chút.

"Lục đại nhân." Khương La hiếm khi nở nụ hòa nhã, thái độ tuy xa cách nhưng đầy vẻ khách sáo: “Hôm nay Lễ bộ nghỉ ? Ngươi rảnh rỗi đến phủ thăm hỏi."

Lục Quan Triều vốn chuẩn tinh thần Khương La đuổi cổ, nào ngờ nàng năng nhẹ nhàng, khiến trong lòng dấy lên niềm vui sướng. Hắn cũng tình cảnh của Khương La hiện giờ chẳng mấy khả quan. Hoàng đế đang giận dữ vì chuyện Khương Mẫn xuất giá, bá quan trong triều dù phò mã là chuyện , cũng chẳng dám liều mạng dây dưa với Tam công chúa Khương La lúc , sợ liên lụy đến gia tộc con đường quan lộ.

Chỉ Lục Quan Triều cư chức cao, chẳng sợ Hoàng đế chèn ép. Đây chính là cơ hội để và Khương La nối tình xưa, sẵn sàng hy sinh vì nàng.

Có lẽ Khương La cũng hiểu chân tình của nên thái độ mới mập mờ như . Nghĩ đến đây, Lục Quan Triều phấn chấn tinh thần, : "Điện hạ, Hốt Liệt vương t.ử hôm qua kinh . Các hoàng tử, đại thần thi cưỡi ngựa với , quả nhiên xuất từ tộc du mục man di, sức lực vô song, ba mũi tên b.ắ.n xuyên bia ngắm."

Khương La nhàn nhạt hỏi: "Lục đại nhân gì?"

"Người như , thần e rằng Điện hạ áp chế nổi."

Khương La nhướng mày: "Hửm?"

"Điện hạ cũng , chút tư giao ngày . Nếu thần may mắn phò mã, nhất định sẽ cung phụng trong nhà, dám mạo phạm lơ là."

Hôm nay Khương La hứng thú, nàng khẽ nhếch môi, giọng lười biếng: "Ngươi già, còn . Gả Lục gia, kính trọng chồng, chiều chuộng cô em chồng sắp cưới, ngươi thì công vụ bận rộn đến tối mịt mới về. Ngươi thấy những ngày tháng như tẻ nhạt lắm ?"

Khương La dám vẽ viễn cảnh cơm áo gạo tiền tương lai của họ, khiến Lục Quan Triều nhen nhóm hy vọng.

Hắn vội vàng : "Điện hạ nếu bước qua cửa Lục gia, trong cung nhất định sẽ cho mở phủ riêng gần đó. Thần Điện hạ chịu ấm ức. Nếu thích mẫu và gia , ngày thường ít qua . Trên lễ nghĩa quân thần, cũng bao giờ đạo lý Hoàng nữ thỉnh an thần phụ. Thần rõ tính tình Điện hạ, dù kiêu ngạo chút cũng chẳng . Người cứ giữ dáng vẻ lá ngọc cành vàng, thần đều hiểu và thích. A La, sẽ đối với nàng, tuyệt đối để ai bắt nạt nàng nữa."

Hắn lời khẩn thiết, dường như tính toán xong xuôi chuyện. Sau Khương La thật sự gả Lục gia, phòng ngủ nhất định chọn T.ử Trúc viện tọa bắc triều nam, đồ đạc thể chọn loại sơn mài đen khảm xà cừ vẽ vàng, trông quý phái cổ kính. Nếu nàng , hoa cỏ trong phủ công chúa cũng thể di dời sang.

Trái tim Lục Quan Triều mềm nhũn, trong đôi mắt hoa đào hiếm khi ánh lên chút tình ý dịu dàng: "Thần tính xong chỗ ở trong phủ , nếu thích Lục phủ, phủ công chúa, thần cũng chiều theo , cùng lắm là tốn chút công sức của phế thần thôi. Ta nguyện ý thỏa hiệp vì A La."

Hắn chân thành tha thiết, thậm chí sẵn lòng vì Khương La mà tha thứ cho Tô Lưu Phong. Hắn nhượng bộ nhiều đến thế, chỉ cần Khương La chịu thành với , đều cam tâm tình nguyện.

Thế nhưng, Khương La càng càng thấy nực . Nàng hiểu Lục Quan Triều rốt cuộc coi nàng là loại gì? Hắn chắc chắn rằng qua một kiếp nàng vẫn sẽ yêu ?

Tính quên của nàng lớn đến mức khi Lục Quan Triều vì che chở cho gia đình mà đầu quân cho kẻ thù Khương Mẫn g.i.ế.c c.h.ế.t nàng, nàng vẫn thể chút khúc mắc, dỗ ngon dỗ ngọt vài câu là hậu viện sống chung cả đời ư?

Nàng trông ngu ngốc đến thế ?

"Lục Quan Triều." Khương La nheo mắt, nở nụ đầy vẻ trêu tức: “Ngươi ."

Nàng đang đùa giỡn , chà đạp như mèo vờn chuột.

Lục Quan Triều hề tức giận, ngược nụ ranh mãnh của Khương La, đôi mắt cong cong như trăng non lưỡi liềm, dung nhan kiều diễm khiến kinh ngạc, lòng rung động.

Lục Quan Triều kiên trì bỏ cuộc: "Ngoài thần , e rằng trong triều chẳng ai dám cầu Điện hạ nữa . Bọn họ đều sợ cơn thịnh nộ của Thiên t.ử sẽ ảnh hưởng đến con đường quan lộ ."

Ngay cả Tô Lưu Phong cũng im lặng tiếng, Lục Quan Triều đoán cũng sợ hãi hoàng quyền.

Thế nhưng, điều Lục Quan Triều là Tô Lưu Phong xưa nay ép quá đáng, nỡ đường đột với Khương La.

Khương La hiểu rõ, tất cả những kẻ phò mã chẳng qua chỉ dính dáng chút họ hàng với hoàng gia. Khương La hiện giờ là một cây cỏ độc, ai cưới nàng thì họa sẽ ập xuống nhà kẻ đó. Các thế gia dây mơ rễ má, động một cái là ảnh hưởng cục, ai dám mạo hiểm đắc tội quân vương, tự rước họa ? Đương nhiên bọn họ chọn cách bàng quan .

Chỉ Lục Quan Triều dám liều mạng dây dưa với nàng.

Nếu là khác, chắc chắn sẽ động lòng vì . Khương La ngốc, cũng chẳng dễ lừa gạt.

Cô nương chống tay lên trán, hồi lâu , dường như đang suy tính đối sách. Một lát , nàng ngoài cửa sổ, gió tuyết ngừng, ngày mai tuyết tan chắc sẽ lạnh lắm đây.

lúc , Triệu ma ma bỗng cầm một tấm thiệp bước phòng.

"Điện hạ, nô tì chuyện bẩm báo."

Khương La khẽ nhấc mí mắt: "Ma ma, chuyện gì thế?"

Triệu ma ma cung kính dâng tấm thiệp lên: "Vương Đại phu nhân của Trung Nghĩa Hầu phủ mời qua phủ thưởng tuyết."

Lại chọn đúng cái thời điểm nhạy cảm đang nghị mà dám chìa cành ô liu với Khương La. Nàng hiểu ngay, Mai thị e là mai cho Vương Bảo. Dù trong tình thế , ai cũng đinh ninh Khương La hận thể xuất giá ngay lập tức để tránh mặt Hốt Liệt vương tử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-53.html.]

Nàng chỉ nước lợi dụng, nắm thóp, bởi lẽ kẻ dám cưới nàng hy sinh việc chống đối hoàng quyền.

Thật bi ai .

Khương La bĩu môi, liếc mắt sang Lục Quan Triều bên cạnh.

Mượn Vương Bảo để đập tan tính toán của Lục Quan Triều cũng . Cho dù Lục Quan Triều thông minh đến cũng ngờ , các thế gia đại tộc dám tiếp nhận Khương La, nhưng cái Hầu phủ tàn lụi thừa nước đục thả câu, chiêu mộ Hoàng nữ, kéo dài mệnh mạch gia tộc hòng mong khởi sắc.

Lục Quan Triều quả thực tính sót bước , sa sầm mặt mày, thầm nghĩ: Khá khen cho cái Hầu phủ rách nát!

Lục Quan Triều từ bỏ ý định, khuyên nhủ Khương La: "Trung Nghĩa Hầu phủ là nỏ mạnh hết đà, chỉ còn mỗi cái tước vị cố đ.ấ.m ăn xôi. Họ đối với Điện hạ chẳng chân tình gì , chẳng qua là đang lợi dụng thôi."

"Phụt." Khương La khiêu khích: “Lục đại nhân, ngươi thấy ngoài đang lợi dụng , thế còn ngươi thì ? Ngươi cũng chỉ là kẻ tiểu nhân thừa nước đục thả câu mà thôi. Huống hồ... ngươi xem kìa, đời chỉ ngươi to gan, cũng những kẻ khác hiểu đạo lý 'phú quý cầu trong hiểm nguy' đấy."

"A La..."

Khương La dậy, tà váy gấm quét đất, phong tình vạn chủng. Lúc đến cửa, nàng liếc mắt đầy vẻ châm chọc: "Xin nhé, Lục đại nhân, ngươi là sự lựa chọn duy nhất của ."

Ra khỏi phủ công chúa, Triệu ma ma đỡ Khương La lên xe, lo lắng hỏi: "Điện hạ, thật sự đến dự tiệc của Trung Nghĩa Hầu phủ ? Vị Vương công t.ử trông cũng chẳng bậc nam nhi chủ kiến gì."

Người gửi thiệp, Khương La liền , thế chẳng đang ngầm báo cho khác nàng nguyện ý kết với Vương Bảo ? mà, Triệu ma ma cảm thấy Vương Bảo thực sự phối ngẫu .

Khương La chẳng qua chỉ chặn miệng Lục Quan Triều, nhưng khi thật sự khỏi phủ, nàng cũng tránh khỏi một thoáng m.ô.n.g lung.

Cuối cùng, Khương La vỗ vỗ tay Triệu ma ma, an ủi: "Chỉ là đến Hầu phủ khách, uống chén thôi mà, ma ma đừng lo."

"Haizz, xưa nay vẫn là chủ ý nhất, lão nô cũng nhiều nữa."

Hai trò chuyện bâng quơ, xe ngựa dừng cửa Trung Nghĩa Hầu phủ.

Tấm biển phủ do Tiên đế ban tặng bong tróc sơn, hai chữ "Trung Nghĩa" cũng loang lổ, Hầu phủ vì đây là vật vua ban nên dám tô son thếp vàng . Một gia đình nhát gan như dám mạo hiểm cưới nàng, xem cả sĩ diện lẫn lót trong đều chẳng cần nữa, rõ ràng là lụn bại thật .

Khương La đến Hầu phủ, Mai thị vội vàng nghênh đón.

Hôm nay bà ăn vận vô cùng long trọng, mặc một bộ áo váy nhung tơ màu xanh bảo thạch thêu hoa mai băng, búi tóc đen nhánh cài mấy đôi trâm vàng phỉ thúy, cổ tay cũng đeo mấy chiếc vòng ngọc trắng chạm vàng, trịnh trọng như thể sắp dự yến tiệc cung đình.

Khương La thì tùy ý hơn nhiều, ngoài cũng chẳng trang điểm lòe loẹt, tóc chỉ cài một cây trâm ngọc trắng hình phật thủ. Y phục tao nhã quý phái, mang theo vài phần ung dung bẩm sinh của Hoàng nữ.

Mai thị thấy cách ăn mặc của nàng liền sững sờ. Bà vốn nghĩ Hoàng nữ ý kết , nhất định sẽ trang điểm lộng lẫy để mắt bà chồng tương lai , nhưng thấy Khương La ăn vận tố ngã, trong lòng khỏi trách cứ sự lơ là, chậm trễ của nàng.

Lòng Mai thị dần sinh bất mãn, Khương La rõ ràng là coi bà gì!

nhớ Hầu phu nhân Trương thị năm bảy lượt nhấn mạnh tình cảnh khó khăn của Khương La, bà đành nhẫn nhịn. Vì tiền đồ của Vương Bảo, Mai thị đành nén giận tiếp đãi Khương La.

Hai mỗi một tâm tư, chuyện xã giao một hồi bước hoa sảnh hậu viện dùng bữa.

Khương La thấy bàn bày sẵn mấy món nộm khai vị thanh đạm, nàng ngay gia đình đoán chắc nàng sẽ đến. Ý đồ rành rành đó, chẳng còn màng đến thể diện của Hoàng nữ nữa .

Chậc. Gấp gáp thật đấy.

Khương La bình thản uống , vẫn giả vờ như đoán điều gì.

Trong bữa tiệc, Mai thị hỏi: "Công chúa ngày thường thích ăn món gì?"

Khương La nhẹ nhàng đáp: "Gì cũng , , thích ăn cá hấp, mùi tanh quá."

Mai thị mím môi : "Bảo Ca nhi nhà thích nhất món cá hấp giấm trần, rắc thêm chút bột quýt mật nghiền nhỏ, giải ngấy khử tanh, công chúa thể nếm thử xem."

"Thế ?" Khương La nhếch môi, gì thêm.

Mai thị sợ Khương La, nhịn thăm dò giới hạn của nàng: "Dù thì, trong nhà nếu khẩu vị giống , chuyện hợp , ăn uống hợp thì ở với gia trạch mới yên , lẽ đó ?"

Lời ý tứ quá rõ ràng, Mai thị đang ám chỉ Khương La nếu gắn bó với Trung Nghĩa Hầu phủ thì nên đổi vì Vương Bảo, thậm chí là chiều theo khẩu vị của .

Thế nhưng, tính toán của Mai thị sai . Khương La xưa nay thích khác áp đặt sở thích lên , nàng vốn phóng khoáng tùy hứng, cũng chẳng cô nương chiều lòng khác.

Thế là, nàng lạnh nhạt : "Khẩu vị dùng bữa của bản công chúa bao năm nay từng đổi. Trước đây Phụ hoàng ngửi mùi hoa thủy tiên còn lệnh cấm hương cả hoàng cung. Không phu nhân lời sàm tấu của tên nô tài to gan nào mà dám mạo phạm hoàng gia, khuyên công chúa đổi món ăn?"

Khương La giữ thể diện cho bà , ít nhất nàng cũng tìm một cái cớ "nô bộc bậy" để Mai thị đường lui.

Mai thị Khương La mỉa mai, mặt mày lúc xanh lúc trắng. Bà thầm nghĩ, con dâu hoàng gia dễ nắm thóp, cái miệng đóng mở nhẹ nhàng mà chụp luôn cái mũ nghi ngờ Hoàng đế xuống đầu, đập cho bà một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t.

Mai thị sa sầm mặt, giơ tay tát mạnh mặt nhũ mẫu bên cạnh, xót xa : "Đồ nô tài to gan! Không quy tắc, dám xúi giục khuyên công chúa dùng bữa, ngươi to gan thật đấy!"

Nhũ mẫu hiểu ý tứ của phu nhân nhà , bà vội vàng quỳ xuống, nhận tội : "Đều là của nô tì, phu nhân, Điện hạ bớt giận, nô tì xin lĩnh phạt."

Khương La đóng vai hòa giải: "Thôi thôi, đấy."

Mai thị gượng gạo nặn một nụ : "Công chúa nhân từ."

Trong lòng bà nghĩ: Sau Bảo nhi mà cưới Hoàng nữ độc địa về, chịu bao nhiêu ấm ức. Bà xót con trai, đợi cưới Tam công chúa về , nhất định dạy dỗ quy tắc nhà chồng cho nàng!

Xong một vở kịch lớn, cơm cũng chẳng còn hứng thú ăn nữa.

Mai thị còn trò chuyện thêm với Khương La, đành cố nén bất mãn, mời nàng hậu viện thưởng hoa.

Tuy mới chớm đông, cây quế trong vườn vẫn còn nở từng chùm hoa mộc tê nhụy vàng. Mấy hôm nay tuyết rơi, trời đất lạnh giá, nhưng chút nắng ấm cũng đủ tan tuyết, nước sương tan thấm đẫm nuôi dưỡng hoa quế, khiến hoa càng thêm tươi non mơn mởn.

Khương La hào hứng thưởng hoa, cảnh tượng quen thuộc khiến nàng nhớ đến những tháng ngày ở trấn Ngọc Hoa, nàng và Tô Lưu Phong thường cùng ngắm hoa quế cuối thu trong sân.

Tâm trí bay xa, tiếng đùa của mấy cô nương kéo hồn phách Khương La trở về thực tại.

Hầu phủ chỉ mỗi Vương Bảo, Mai thị còn một cô con gái út, ở nhà gọi là Tứ cô nương. Vương Tứ cô nương Khương La thể sẽ đồng ý hôn sự với Trung Nghĩa Hầu phủ, dù so với việc gả xa đến bộ lạc Đa Ngõa ăn lông ở lỗ, thà để trưởng phò mã còn hơn.

Cô nàng ý thiết với vị tẩu tẩu tương lai .

Có lẽ Khương La còn đường lui, Vương Tứ cô nương cũng to gan hơn hẳn, vài câu với mấy tỉ đến chơi hôm nay định tiến lên chào hỏi Tam công chúa.

Nếu mặt mà Khương La tỏ thiết với cô thì quả là chuyện nở mày nở mặt. Dù phong thái của công chúa Điện hạ trong bữa tiệc gia đình , ai nấy đều tận mắt chứng kiến.

Vương Tứ cô nương rón rén bước tới, hành lễ vạn phúc: "Tham kiến Điện hạ."

"Là cô nương trong phủ ? Trông xinh xắn quá." Khương La đỡ cô nàng dậy.

Vương Tứ cô nương vắt óc suy nghĩ xem thế nào để khoe khoang quan hệ thiết với Hoàng nữ. Trong lúc lơ đễnh, cô nàng cúi đầu, liếc mắt cái ưng ngay chiếc vòng ngọc chạm hình cua nhỏ ôm bông lúa cổ tay Khương La. Kiểu dáng loan phượng cô dám đòi, nhưng một món đồ chơi nhỏ bình thường thế , chắc Khương La sẽ sẵn lòng cho nhỉ?

Dã tâm của Vương Tứ cô nương nhỏ, đoán chừng Khương La sẽ nể mặt . Thế là, cô vẻ bà cô bên chồng, sán gần : "Tam Điện hạ, chiếc vòng ngọc tay quá."

Khương La mỉm : "Đây là vòng ngọc mua ở phường Lưu Đông, kiểu dáng mới nhất mùa thu năm nay đấy."

Vương Tứ cô nương ngờ Khương La chỉ ôn tồn giới thiệu lai lịch chiếc vòng, chẳng hiểu chút nào cái ẩn ý "xin đồ" của cô . Trong lòng cô cuống lên như lửa đốt, hận Khương La đầu óc chậm tiêu.

đành rõ hơn một chút để vớt vát thể diện: "Thần nữ cũng thích trang sức ngọc lắm, nhưng sợ thần nữ hậu đậu vỡ, chỉ đ.á.n.h vòng vàng vòng bạc cho đeo thôi."

Lần thì Khương La hiểu . Con gái con đứa, năng chẳng khách khí chút nào, Hầu phủ thiếu hai cái vòng cho cô đeo chắc?

Nhớ những lời bóng gió xa xôi lúc của Mai thị, Khương La cảm thấy gia đình chút điều.

Chuyện hòa , đành tính cách khác .

Nàng chẳng dây dưa gì với Trung Nghĩa Hầu phủ nữa, chút thể diện ngoài mặt cũng lười giữ. Khương La lạnh nhạt : "Tứ cô nương nếu thích thì bảo trong phủ đặt mua hai cái về mà đeo. Cua mùa thu béo ngậy, tượng trưng cho gia trạch sung túc, ngụ ý lắm đấy."

Vương Tứ cô nương mơ cũng ngờ, đồ thì xin , còn Khương La mỉa mai là nhà nghèo rớt mồng tơi.

trợn mắt há mồm, Mai thị một cái, chẳng câu nào nữa.

Sao... thế ? Bảo ca ca chinh phục Tam công chúa ? Mẫu chẳng bảo công chúa đang lúc khó khăn, cần Hầu phủ liên hôn giúp đỡ ? Cô chủ động cho Khương La cơ hội kết giao, mà nàng sỉ nhục em chồng tương lai thế !

Vương Tứ cô nương nào từng mỉa mai là mắt toét ngay mặt bao giờ, còn để cho đám tỉ cùng chê . Cô dậm chân, nước mắt lưng tròng, chạy biến mất.

Khương La giả bộ như chợt hiểu , tháo chiếc vòng tay xuống, đưa cho Mai thị: "Là bản công chúa phản ứng chậm chạp, đến phủ khách mà chẳng mang quà cáp gì. Hai chiếc vòng ngọc , mong phu nhân đừng chê, nhận lấy cho Tứ cô nương chơi đùa."

Nói xong, nàng lễ phép cáo từ, rời khỏi Trung Nghĩa Hầu phủ, cũng chẳng định qua với gia đình nữa.

Trong sân, chỉ còn Mai thị và nhũ mẫu ngơ ngác. Bà hỏi: "Chuyện... chuyện là ý gì?"

Nhũ mẫu lắc đầu: "Nô tì cũng hiểu..."

 

Loading...