Mật Ngọt Trên Mũi Dao - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-04-16 04:04:17
Lượt xem: 94
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Tô Lưu Phong trở về căn nhà thuê của gánh hát, trời khuya.
Hôm nay vẫn mang tiền về , may là ăn bánh ngọt lót , cần sư A Lưu lén chia nửa cái bánh bao cho ăn nữa.
Thế nhưng vận may của Tô Lưu Phong cũng chẳng lành gì, nhà Liễu Ban chủ chặn .
Liễu Ban chủ cầm tăm tre xỉa răng, đầy ám : "Ta bảo mà, Tiểu Phong sư phụ của chúng thông suốt thế! Ra ngoài còn lau mặt quần áo. Với cái khuôn mặt xinh của ngươi, lên đài ê a vài câu, các phu nhân sẽ thưởng cho cả đống bạc, kiếm vài cái 'Đường hội' trong dinh quan, cổ họng chẳng cần tốn sức, chỉ cần xác tốn sức, còn lo kiếm tiền ?"
Khi , Tô Lưu Phong chỉ là một đứa trẻ chín tuổi, lông m.á.u còn mọc đủ, mà để những lời dơ bẩn vấy bẩn tâm trí.
Hai tay siết chặt thành nắm đ.ấ.m trong tay áo, khớp xương kêu răng rắc.
Tô Lưu Phong bịt tai , nhưng đối đầu với Liễu Ban chủ.
Vẫn lúc. Bình tĩnh .
Liễu Ban chủ hừ một tiếng, lượng sức dám gì, tiếp: "Ta thấy hết ! Ngươi cũng chọn đấy, tuổi còn nhỏ mà mấy cái trò bàng môn tả đạo, cấu kết với cháu gái lão Chu ngỗ tác, còn dụ cho ăn bánh chứ gì? Được đấy, nhà mỗi mụn cháu gái, cưng chiều hết mực, nên sấn sổ cháu rể nuôi từ bé hả? Khá lắm, tiền đồ. Nếu ngươi sớm bảo là ngươi thể vứt bỏ liêm sỉ cái việc , còn ép ngươi ăn xin gì?"
Rõ ràng là lời cợt, nhưng lệ khí nơi khóe mắt Liễu Ban chủ ngày càng nặng.
Thằng nhóc tìm đường lui cho , đây là chạy trốn! Xem đ.á.n.h gãy chân Tô Lưu Phong , dập tắt cái ý định bay nhảy một của !
Liễu Ban chủ xuống mười tám tầng địa ngục, cũng kéo Tô Lưu Phong theo cùng!
Chưa đợi hành động, Tô Lưu Phong bước lên một bước, túm lấy vạt áo , lạnh lùng : "Nói thì thôi , đừng nh.ụ.c m.ạ khác."
Khuôn mặt căng cứng, trong đôi mắt phượng tràn đầy lệ khí, cơn giận bùng lên dữ dội.
Khương La chẳng qua chỉ là một đứa trẻ năm sáu tuổi, Liễu Ban chủ dám tung tin đồn nhảm nhí về nàng. Ghê tởm.
Thiếu niên ngày thường đ.á.n.h cho bò lê bò toài, hôm nay khí phách.
Liễu Ban chủ kinh ngạc, sự xung đột của chọc cho tức .
Hắn giơ chân đạp một cái, dùng sức mạnh, đá thẳng Tô Lưu Phong trong phòng ngủ của .
Lần , Liễu Ban chủ ý định g.i.ế.c gà dọa khỉ.
Bịch! Bịch! Bịch!
Hắn tay độc ác đ.á.n.h Tô Lưu Phong, trong phòng truyền tiếng rên rỉ kìm nén, cùng tiếng nắm đ.ấ.m nện da thịt.
Lũ trẻ trong gánh hát ai dám ngăn cản, chúng sớm về sạp ngủ chung, ôm thành một đoàn, bịt chặt tai .
"Sư A Lưu, Tiểu Phong c.h.ế.t ?"
"Chắc chắn sẽ c.h.ế.t thôi, Liễu Ban chủ điên ."
"Ta sợ quá..."
"Đừng bậy!" Khóe mắt A Lưu đỏ hoe, mà rơi lệ: “Đệ sẽ c.h.ế.t ."
A Lưu thật hèn nhát, y cứng đầu như Tô Lưu Phong, dám hết đến khác cãi Liễu Ban chủ, hứng chịu nắm đ.ấ.m của .
A Lưu ký văn tự bán , dù Liễu Ban chủ đ.á.n.h c.h.ế.t y, cũng chẳng ai đến chủ cho y.
Y cứ tự thuyết phục bản hết đến khác, y nhát gan, mà là y và Tô Lưu Phong giống ...
Trận đòn kéo dài lâu, cho đến khi Liễu Ban chủ chán ghét bước khỏi phòng, gọi A Lưu lôi Tô Lưu Phong đ.á.n.h đến thừa sống thiếu c.h.ế.t .
Một thứ đầy m.á.u me để trong phòng Liễu Ban chủ, nghỉ ngơi .
A Lưu ngậm ngùi nhận lệnh, y run rẩy bước phòng ngủ, lay gọi Tô Lưu Phong đang đất.
Trên Tô Lưu Phong còn chỗ nào lành lặn, là vết m.á.u do roi và nắm đ.ấ.m tạo , duy chỉ khuôn mặt là chút tổn hại, đến mức giống thường.
Cảnh tượng càng khiến A Lưu cảm thấy bi ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/mat-ngot-tren-mui-dao/chuong-5.html.]
Liễu Ban chủ coi Tô Lưu Phong là , coi là cây hái tiền, một đồ vật thể tùy ý chà đạp!
Y , g.i.ế.c Liễu Ban chủ!
Thế nhưng lúc , Tô Lưu Phong cố nén tàn, nhét một cục giấy lòng bàn tay A Lưu.
Hắn mở miệng cũng khó khăn, chuyện, lồng n.g.ự.c phập phồng, đau nhói.
Tô Lưu Phong vẫn , dường như bao giờ nhiều đến thế.
"Huynh thể... tìm chỗ ."
Câu thê lương của Tô Lưu Phong khiến da đầu A Lưu tê dại.
Y như sét đ.á.n.h ngang tai, mở cục giấy xem – đây là, đây là văn tự bán của y!
Liễu Ban chủ ép bọn họ điểm chỉ, nhưng cố tình giữ trong tay nộp lên quan phủ, mục đích là để ngày nào đó gánh hát ăn , sang tay bán bọn họ cho quan quyền quý nô tì, để mua tự qua cửa quan dấu công chứng.
Như , quy trình chuyển nhượng văn tự bán tiện lợi, lộ chuyện buôn bán trẻ em mờ ám, tiện cho cầm tiền chạy.
Vì , chỉ cần hủy những văn tự bán , A Lưu sẽ tự do.
Cuối cùng y cũng hiểu, vì Tô Lưu Phong vốn luôn nhẫn nhục chịu đựng hôm nay như kẻ mất trí, nhất quyết chọc giận Liễu Ban chủ.
Mục đích của là xông phòng ngủ của Liễu Ban chủ, tìm đường sống cho !
"Tiểu Phong... , xin ."
A Lưu như mưa.
Trong cõi u minh, dường như ánh trăng dẫn lối, xui khiến y sang chỗ khác – đó là mấy đốt thảo ô vương vãi đất. A Lưu từng qua bài t.h.u.ố.c cổ, thảo ô qua chưng nấu chứa độc tố.
Trong cái khó ló cái khôn, lập tức c.ắ.n chặt răng, nhặt lấy khúc thảo ô Tô Lưu Phong đ.á.n.h rơi trong góc tối.
Tiểu Phong là , đáng gánh chịu nhiều tội nghiệt như .
Cho nên, A Lưu định dũng cảm một , gánh vác tất cả.
Cũng coi như là chuộc tội cho sự hèn nhát bất tài của A Lưu.
...
Mấy ngày , Liễu Ban chủ c.h.ế.t, c.h.ế.t vì uống quá nhiều rượu t.h.u.ố.c ngâm thảo ô qua chưng cất, độc phát bạo tử.
do Tô Lưu Phong tay.
Khi vết thương của đỡ hơn một chút, đầu hai tiền bạc để bàn, hiểu tất cả.
Sư A Lưu tay.
Dù quan phủ kết án là "ngộ độc rượu thuốc", y cũng lương tâm c.ắ.n rứt, sớm thu dọn hành lý, từ mà biệt.
Sư A Lưu tự do , Tô Lưu Phong cũng còn xiềng xích nữa.
Một tia nắng ấm áp chiếu qua song cửa sổ rách lỗ, rọi căn phòng đầy mùi ẩm mốc của Tô Lưu Phong.
Hắn tắm trong vạt nắng , cuối cùng cũng dám yên tâm nghỉ ngơi chốc lát.
Trong cơn mơ màng, Tô Lưu Phong dường như thấy đang chuyện, hương hoa quế thoang thoảng bay tới, đ.á.n.h thức .
Thiếu niên thở mong manh giật tỉnh giấc, chậm chạp mở đôi mắt phượng lạnh lùng, liếc sang một bên. Đập mắt, là khuôn mặt hồng hào của cô bé con.
"Muội..." Chắc chắn là đang mơ?
Nào ngờ, Khương La thấy Tô Lưu Phong thì vui mừng.
Nàng cẩn thận vuốt những sợi tóc đen mảnh vương mi mắt , giọng mềm mại, hỏi: "Ca ca, nếu nhà để về... về nhà cùng ?"